Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

“Con bé dạo này dính lấy . May mà học hành tiến bộ, chứ không mẹ lại tưởng nó nghiện game đấy!”

Diệp Xuyên ngồi đối diện tôi, tay cầm đũa hơi khựng lại.

Anh ta đã nghe thấy cười ngắn của tôi nãy.

Anh ta mím môi, bỗng lên :

“Năm nay… con Phan Ngọc đi cùng. ấy chưa từng trượt tuyết, con dạy ấy.”

Không khí đóng băng.

Ba mẹ tôi gượng cười, ba mẹ Diệp Xuyên cũng lúng túng.

cũng biết tình cảm thầm lặng giữa hai nhà, và tôi thích Diệp Xuyên nhỏ.

Giờ người con gái khác đi du lịch chung, ý tứ quá rõ.

Anh tôi nhíu mày, định nói gì thì tôi nhàng đá anh dưới gầm .

“Được mà.” Tôi ngẩng đầu, nhìn Diệp Xuyên một giây, chuyển ánh nhìn sang ba mẹ anh, “Đông người càng . Với lại, bạn cùng lớp Phan Ngọc cũng dễ thương, chắc sẽ lắm.”

Phản ứng của tôi quá tự nhiên.

Không có kinh ngạc, không đau lòng, thậm chí chẳng hề bất ngờ.

thể anh ta nói không phải là dắt bạch nguyệt quang du lịch, mà chỉ hỏi món ăn hôm nay có hợp khẩu vị không.

Tay cầm đũa của Diệp Xuyên khẽ siết lại.

Tôi biết, những lời anh ta chuẩn bị sẵn để đối phó với tôi—nào là tôi sẽ khóc, chất vấn, nổi giận—đều mắc nghẹn nơi cổ.

Anh ta nhìn tôi, mắt có sự bối rối, còn xen chút tức tối bị ngó lơ.

Nửa sau bữa ăn, bầu không khí trở nên vi diệu.

Người cố tìm chuyện để nói.

Diệp Xuyên im lặng, thi thoảng nhìn tôi.

Nhưng tôi luôn hay nghiêng đầu nói chuyện với anh trai, hoặc cúi đầu nhìn .

màn hình, Kỷ Trác Diên gửi tôi một sticker hài hước: một con mèo lăn đống tuyết, chú thích:

“Nghe nói cậu sắp đi trượt tuyết? thử hộ tớ xem té có đau không nhé~”

Tôi không nhịn được, lại khẽ cong môi cười.

“Em đang nhắn với thế?” Anh trai hỏi.

“Là bạn trai cứu em hôm đó biển ấy, học bá nhất trường mình!” Tôi đáp.

Ba mẹ cậu ấy còn đích thân đến trường cảm ơn tôi, tặng rất nhiều quà.

Đối diện, đũa của Diệp Xuyên bất ngờ rơi xuống , vang lên vỡ giòn giã.

Tôi trừng mắt nhìn anh ta một cái:

Vô dụng. Cầm một đôi đũa cũng không vững.

Đó là đôi đũa tôi mua nước ngoài, một cặp với đôi của tôi.

Mà thôi, cũng đến lúc… gãy .

4

Kỳ nghỉ Tết Dương lịch, Diệp Xuyên quả nhiên dắt Phan Ngọc cùng tham gia chuyến trượt tuyết của hai gia đình.

gái mặc chiếc áo khoác lông trắng mới tinh, chiếc mũ có viền lông bao quanh khiến gương càng thêm trắng trẻo, ngoan ngoãn đi sát bên cạnh Diệp Xuyên.

Tôi đặt hành lý xong liền thay đồ trượt tuyết, ra khu vực dành cho người mới.

Kiếp , kỹ năng trượt tuyết của tôi không tệ, nhưng đã lâu không luyện, cần lấy lại cảm giác.

Diệp Xuyên Phan Ngọc ra sân trượt gần đó.

Anh ta dạy rất kiên nhẫn, tay đặt eo ấy, thì thầm chỉ .

Phan Ngọc thi thoảng hét lên sợ, lao lòng anh ta.

Anh ta đỡ ấy, ánh mắt lại cứ vô thức liếc về phía tôi.

Tôi đeo kính bảo hộ, phớt lờ tất cả, tập trung điều chỉnh ván trượt, hồi tưởng lại kỹ thuật chuyển trọng tâm.

Trượt vài lần dốc , trí cơ thể dần tỉnh dậy.

Dù vẫn bị ngã, nhưng không ảnh hưởng gì. Tôi thấy rất .

khoảnh khắc ánh mắt liếc thấy vài lần Diệp Xuyên định đỡ tôi, nhưng lại bị Phan Ngọc níu lại.

Không , tôi có thể tự đứng dậy.

Buổi trưa, tại nhà hàng núi tuyết, ăn dài ngồi chật kín.

Phan Ngọc ngồi cạnh Diệp Xuyên, nhỏ giọng than lạnh tay. Anh ta tự nhiên nắm tay ấy, xoa xoa.

Hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt của người và tôi.

Tôi ngồi chếch bên kia, ăn với anh trai xem chiều có thử sang dốc trung cấp không.

túi, rung – là tin nhắn Kỷ Trác Diên:

Một bát mì ramen bốc khói.

“Đồ ăn ở nhà hàng trượt tuyết chắc lại đắt mà dở? Cho cậu tiếp tế tinh thần xa!”

Tôi cười, trả lời:

“Chuẩn luôn. Nhưng cảnh đẹp, chịu đựng chút cũng được.”

“Ừ, chịu tạm đi, đợi cậu về tớ đi ăn ngon.”

“Ngon gì đó?”

“Loại ăn xong cả đời ấy.”

Chúng tôi không nhắn quá nhiều, nhưng mỗi lần tôi cúi nhìn , khóe môi đều tự nhiên nhếch lên.

“Tiểu Thi~” – anh trai bỗng ghé đầu, trêu – “Khai thật, có phải đang yêu thầm không? Suốt ngày ôm cười.”

Giọng anh ấy không to, nhưng cả ăn bỗng im bặt.

Người đều quay sang nhìn, ánh mắt tò mò.

Diệp Xuyên cũng khựng lại, nhìn về phía tôi.

tôi hơi nóng, không phải ngại, mà tôi đang nhanh chóng đánh giá tình hình.

Đây là cơ hội – một cơ hội để Diệp Xuyên và cha mẹ anh ta hoàn toàn hiểu rằng tôi đã “chuyển lòng”.

Tôi cụp mắt, tỏ ra có chút lúng túng bị nói trúng tim đen, khẽ gật đầu, giọng nhỏ nhưng rõ ràng:

“Ừm… coi vậy đi.”

“Thật á?” – Mẹ tôi mừng – “Mẹ quen không? Bao giờ về cho mẹ gặp?”

“Mẹ, mới bắt đầu mà…” – Tôi ấp úng – “Mọi người toàn lo con yêu sớm, mẹ còn thế…”

“Thì mẹ chứ !” – Mẹ tôi lơ đãng liếc qua phía Diệp Xuyên và Phan Ngọc – “Con học hành tiến bộ thế, chứng tỏ người ta rất tốt!”

Nghe vậy, Diệp Xuyên không có biểu cảm gì, nhưng đường viền hàm căng chặt.

Phan Ngọc nghiêng đầu nhìn anh ta, nhỏ giọng hỏi:

“Anh vậy?”

“Không có gì.” – Anh ta thu mắt về.

Tối đó, sau khi tắm xong suối nước nóng, tôi một mình đi hành lang về phòng thì bất ngờ bị đó nắm lấy cổ tay phía sau, lực rất mạnh.

Tôi giật mình quay đầu.

Là Diệp Xuyên.

Anh ta đứng bóng tối hành lang, chỉ mặc áo choàng tắm mỏng, tóc còn ướt, mắt mờ tối dưới ánh đèn lờ mờ.

Ngực phập phồng, hơi thở mang mùi rượu .

“Trần Thi Thi,” – anh ta gằn giọng – “Em đang yêu ?”

Tôi vùng ra nhưng không thoát, tay bị anh ta siết đau rát.

“Liên quan gì anh?” – Tôi lạnh .

“Là thằng Kỷ Trác Diên đúng không? Em cứu nó, nó cảm kích, nên báo ân? Đừng ngây thơ! Loại tình cảm đó không bền đâu!”

Lời anh ta châm chọc đâm thẳng , nhưng lại khiến tôi buồn cười.

“Diệp Xuyên.” – Tôi ngừng giãy, nhìn thẳng mắt anh ta –

“Giờ anh lấy tư cách gì để chất vấn tôi?”

Anh ta khựng lại.

“Anh tưởng tôi sẽ giống kiếp , chung thủy bên anh, để anh mỗi lần quay đầu là thấy tôi, chờ khi hấp hối mới bố thí cho tôi một sự thật?”

“Tỉnh lại đi. Tôi còn không lặp lại thảm kịch ấy hơn anh! Và tôi yêu là quyền của tôi. Dù cậu ấy có là báo ân – ít ra cậu ấy tình nguyện!”

Diệp Xuyên tái nhợt.

Anh ta mở miệng định phản bác, nhưng không thốt ra được chữ nào.

Đôi mắt từng rất quen thuộc, giờ đây tràn đầy sững sờ, lúng túng và hoang mang.

Giống … anh ta chẳng còn nhận ra tôi nữa.

Tôi mạnh mẽ giật tay ra, quay lưng rời đi.

Phía sau, không còn bước chân đuổi , chỉ còn gió rít qua mái hiên, than thở buồn bã.

5

Sau kỳ nghỉ, tôi càng dốc toàn lực việc học.

Tôi và Kỷ Trác Diên cũng liên lạc thường xuyên hơn.

Ban đầu chỉ là trao đổi học tập, sau đó là chia sẻ cuộc sống, than phiền cơm canh, thi cử…

Tôi phát hiện:

Kỷ Trác Diên và Diệp Xuyên là hai người hoàn toàn khác nhau.

Kiếp , tôi chép bài cho Diệp Xuyên vô số lần.

Anh ta nhận lấy, rất ít khi nói cảm ơn, cùng lắm xoa đầu tôi.

Trận bóng rổ xong, tôi đưa nước, anh ta uống xong ném lại chai cho tôi, quay đi cười đùa với đồng đội.

Dạ dày anh ta yếu, tôi dậy sớm nấu cháo, mang đến trường.

Anh ta ăn chuyện đương nhiên, thỉnh thoảng còn chê mặn.

Tất cả sự hy sinh của tôi, đều không được trân trọng.

kia tôi không hiểu, còn nghĩ lỗi tại tôi.

Giờ thì rõ ràng:

ánh mắt anh ta luôn dõi bóng lưng của Phan Ngọc.

Còn Kỷ Trác Diên thì khác.

Tôi tiện tay tặng anh ấy hộp bánh trà xanh.

Hôm sau, học tôi xuất hiện tập tài liệu luyện thi do anh ấy soạn.

Tôi than rằng nghe không rõ phần nghe Anh.

Cuối tuần, anh ấy mang bộ tài liệu phân loại, bản tin chậm hội thường gặp, thậm chí còn có bản anh ấy tự ghi âm giảng giải.

“Thử cái này, nghe kỹ – đọc . Kiên trì một tháng. Nếu không hiệu quả, tớ đãi cậu ăn một tháng luôn.”

Anh ấy nói nhàng, nhưng tôi nhìn những file anh sắp xếp cẩn thận, mũi cay cay.

Khi anh ấy được tuyển thẳng đại học, có rất nhiều thời gian rảnh.

Nhưng phần thời gian đó, anh dành cho tôi.

Lấy cớ “ cảm nhận không khí ôn thi của học sinh lớp 12”.

Tôi yếu Toán, anh ấy soạn dạng bài, giải từng bước.

Tôi áp lực, làm không được thì tức giận.

Anh ấy không giận, chỉ lấy bút tôi, nói:

“Nghỉ 10 phút, kể cậu nghe trò ngu lớp chuyên bọn tớ.”

Anh ấy tôi không ăn rau mùi.

tôi hay đói lúc 3h chiều.

tôi mất ngủ kỳ thi.

Sự quan tâm của anh ấy nhàng, cẩn thận, không vượt giới hạn.

Lần thi thử đầu tiên, tôi làm không tốt.

Tâm trạng tệ, ra về một mình.

Giữa đường trời mưa, tôi không mang ô, trú dưới mái hiên cửa hàng tiện lợi.

màn mưa, một chiếc xe đạp lao , phanh gấp tôi.

Là Kỷ Trác Diên – không mặc áo mưa, tóc tai vai áo đều ướt đẫm, thở hổn hển:

không nghe ?” – Anh nhảy xuống xe, nhét cây dù khô tay tôi, lau .

“Tắt .” – Tôi lí nhí.

Anh ấy hiểu tôi áp lực, không nói “lần sau cố lên”, không nói “không đâu”.

Chỉ chỉ tiệm bánh bao bên kia đường:

“Tớ đói chết , đi ăn với tớ nha? Bánh bao nhân thịt ở đấy cắn là chảy nước luôn~”

Bánh hơi mặn, nhưng nóng hổi trôi bụng, kéo cả nỗi nặng nề tan biến.

Ra về, mưa nhỏ dần.

Anh đẩy xe đi bộ cùng tôi.

“Kỷ Trác Diên…” – Tôi bất chợt hỏi –

cậu tốt với tớ thế? chuyện… ở bãi biển à?”

Anh khựng lại, cười, ánh mắt sáng dưới màn mưa:

“Trần Thi Thi, tớ là người … à thì sắp là người .”

“Tớ phân biệt được ‘biết ơn’ và ‘thích’.”

“Cậu cứu tớ – đó là nguyên nhân.

Nhưng tốt với cậu, gặp cậu, lo cho cậu – là kết quả của việc ‘tớ thích cậu’, chứ không phải biết ơn.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương