Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trước khi kết hôn, anh đưa ra ba điều kiện rõ ràng:
Không can thiệp vào cuộc của anh, không chiếm dụng gian của anh, không đòi hỏi cảm từ anh.
Chỉ cần vượt ranh giới, lập tức ly hôn.
Không ít tiểu thư danh giá vậy mà chùn bước, chỉ có tôi.
Chủ động đi phỏng vấn, vượt qua phỏng vấn, thuận lợi trở thành bà Hạ.
Sau khi kết hôn, tôi nghiêm túc tuân thủ mọi quy tắc anh đặt ra.
Thậm chí còn thường xuyên nhấn mạnh với anh rằng, cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ là “tương kính như tân”.
Lần đầu tiên, anh vui vẻ tặng tôi một bộ trang sức.
Lần thứ hai, anh bình thản chuyển cho tôi ba trăm triệu.
Lần thứ ba, anh nghiến răng nói tôi không cần nhắc lại nữa.
Sau đó, anh nghe được tin mối đầu của tôi đã về nước.
Ngay tối hôm đó, anh đánh thức tôi từ giấc ngủ say, cứ liên tục gõ vào đầu tôi.
Tôi mơ màng mắt: “Anh làm gì vậy?”
Trên người anh phảng phất mùi rượu, đuôi mắt ửng đỏ, giọng nói trầm thấp đến đáng sợ:
“Tôi phải móc anh ta ra khỏi đầu em, từ giờ trong mắt em, trong tim em, trong đầu em… chỉ được phép có mình tôi.”
1
Nhân viên đăng ký kết hôn thuần thục làm giấy tờ, đóng dấu.
Cuối cùng đưa cho chúng tôi hai sổ đỏ kết hôn đỏ chói.
“Chúc hai bạn tân hôn hạnh phúc.”
Tôi nói cảm ơn, cầm lấy của mình cho vào túi.
Một bàn tay đưa tới, đặt luôn còn lại vào túi tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm thẳng vào ánh của người đàn ông trước mặt.
“Em giữ luôn đi.”
Hạ Văn Khiêm nói giọng thản .
Tôi đầu: “Vâng, Hạ tổng.”
Bước ra khỏi Cục Dân chính, bầu trời bên ngoài xám xịt, gió lạnh thổi hun hút.
Bên cạnh có một cặp đôi trẻ than phiền tiết không tốt, không phải đẹp để kết hôn.
Tôi liếc họ một cái hờ hững, lấy điện thoại ra định gọi xe.
“Cũng được.”
Người đàn ông bên cạnh đột lên tiếng.
Tôi sững lại: “Cũng được cái gì?”
Anh thẳng về trước, giọng điệu bình thản không gợn sóng: “Xét theo lịch, hôm nay là hoàng đạo, hợp đăng ký kết hôn, tiết nào cũng không ảnh hưởng.”
Tôi hiểu ra, : “Đúng vậy, tôi cũng nghĩ .”
Vốn dĩ đây chỉ là một cuộc hôn nhân liên kết không có cảm.
Có phải tốt hay không tôi cũng chẳng bận tâm, huống chi là tiết.
Chiếc Bentley đen chậm rãi dừng lại, trợ lý Trương xuống xe cho chúng tôi.
Hạ Văn Khiêm không nhanh không chậm cởi cúc áo vest rồi lên xe.
Thấy tôi không có động tĩnh, anh ngẩng đầu tôi:
“Không lên ?”
“Cảm ơn, tôi tự bắt xe là được.”
“Xin lỗi, tôi sẽ không để vợ mới cưới của mình đứng ngoài đường.”
Anh thong thả nói: “Đã kết hôn rồi, chúng ta nên như một cặp vợ chồng bình thường. Tôi sẽ thực hiện trách nhiệm nghĩa vụ của một người chồng, còn em cũng có thể thực hiện quyền lợi của bà Hạ. Chỉ cần em không vượt ranh giới, tôi có thể cho em bất cứ thứ gì em muốn.”
như một cặp vợ chồng bình thường ?
Tôi đại khái hiểu ý anh, đầu.
“Vậy làm phiền anh đưa tôi về nhà trước nhé, tôi cần dọn dẹp đồ đạc, nhanh nhất cũng phải mai mới chuyển qua được.”
“Chuyển qua?”
“Đúng vậy, chuyển qua cùng anh.”
Tôi nói nghiêm túc: “Không phải là như vợ chồng ?”
Ánh mắt Hạ Văn Khiêm tôi thoáng có thay đổi.
2
Khi tôi trở về nhà họ Hứa, phòng khách đã bừa bộn không ra hình dạng.
Hứa Giai Di đứng trên sofa, điên cuồng xé một quyển sách.
“Hứa Phương Duyệt! Cô đúng là đồ ăn cháo đá bát! Anh tôi cô mà ngay cả nhà cũng không chịu về, vậy mà cô quay đầu đã đi lấy người khác! Lương tâm cô bị chó ăn rồi !”
Tôi đột thấy may Hạ Văn Khiêm không vào cùng, nếu không chắc anh cũng phải mang tầm mắt về gia phong nhà họ Hứa.
“Người không tôi ở bên anh trai cô là cô, người không cho tôi kết hôn cũng là cô, cái gì cũng để cô nói hết rồi, chẳng lẽ tôi phải lên núi đi tu à?”
“ đó ba mẹ nhận nuôi cô đúng là sai lầm!”
“Đúng vậy.”
Tôi nhạt: “Nếu không thì tôi đã có thể danh chính ngôn thuận làm chị dâu của cô rồi.”
Trước khi qua đời, ba mẹ tôi từng là đối tác quan trọng của nhà họ Hứa.
Mẹ tôi cũng có nghĩa hơn mười với mẹ Hứa.
Nếu không có tai nạn đó, nếu gia đình tôi vẫn còn.
Tôi Hứa Dực đáng lẽ đã là một cặp thanh mai trúc mã khiến ai cũng ngưỡng mộ…
“Giai Di, sắp thi đại học rồi, lo mà học đi.”
Tôi lười không muốn đôi co thêm với con nhóc kém mình tám tuổi này.
Tự mình lên lầu, bắt đầu thu dọn lý.
ở nhà họ Hứa suốt mười tám .
Đến lúc rời đi mới phát hiện, thứ thật sự cần mang theo chẳng có bao nhiêu.
Tôi thu dọn gọn gàng hai vali, bước đến trước giá sách, từ trong một từ điển tiếng Đức rút ra một tấm ảnh.
Đó là một trong số ít những bức ảnh chụp chung giữa tôi Hứa Dực, là lần sinh nhật mười bảy tuổi tôi nài nỉ anh chụp cùng.
Người đàn ông trong ảnh còn trẻ, gương mặt tuấn tú, khí chất nho nhã.
Tôi ôm cổ anh, vô tư rực rỡ.
…
Trong lúc hoảng hốt, ngoài sổ bắt đầu rơi tuyết.
Thành phố mờ sương được phủ lên một lớp trắng bạc.
Tôi thu lại dòng ký ức, đặt bức ảnh trở về từ điển, rồi nhét cả từ điển vào vali.
3
Sáng hôm sau, trợ lý Trương đích thân đến đón tôi.
Ba mẹ Hứa cũng ra tận tiễn.
Thấy Hạ Văn Khiêm không đến, họ không khỏi có thất vọng.
Nhưng khoảng cách giữa nhà họ Hạ nhà họ Hứa, họ cũng không dám biểu lộ quá rõ.
Trợ lý Trương mỉm giải : “Hạ tổng sáng nay có cuộc họp, nên cử tôi đến đón phu nhân, đồng nhờ tôi chuyển , qua một gian sẽ đích thân đến thăm hai bác.”
Trước khi đi, mẹ Hứa kéo tôi sang một bên:
“Mấy nay nhà họ Hứa xuống dốc, sau này phải trông cậy vào Hạ tổng. Con mau chóng sinh cho cậu ấy một đứa con, giữ vững vị trí bà Hạ, giúp tập đoàn nhà mình lên sàn, đó mới là quan trọng nhất.”
Tôi đầu cho có lệ.
Bà ra tôi không tập trung, giọng liền trầm xuống: “Nếu không phải đó, Tiểu Dực cũng sẽ không bỏ lại gia nghiệp mà rời đi, tất cả đều là con nợ nhà họ Hứa, đừng có oán trách gì.”
Tôi cụp mắt xuống, “vâng” một tiếng.
Xe chạy một mạch về nam, dừng lại trước khu căn hộ cao cấp Duyệt Hy ở trung tâm thành phố.
Điều khiến tôi bất ngờ là Hạ Văn Khiêm ở nhà.
“Anh không phải họp ?”
“Ừ, họp video, vừa kết thúc.”
Hạ Văn Khiêm bảo người giúp việc mang lý của tôi vào phòng ngủ chính nam.
Anh nói phòng đó đã được dọn sẵn, mọi thứ đều là đồ mới, nếu tôi có gì không hài lòng thì có thể nói trực tiếp với người giúp việc.
Nghe đến ngủ riêng phòng, tôi lập tức hiểu ra.
Hóa ra anh cũng không có người chiếm dụng không gian của mình.
4
Khi tôi thu dọn xong lý bước ra, Hạ Văn Khiêm đứng trước sổ sát đất gọi điện.
Anh mặc một bộ đồ ở nhà màu trắng kem đơn giản, so với dáng vẻ vest chỉnh tề trước đó thì trông thoải mái hơn vài phần.
Ánh nắng xiên xiên rơi xuống, kéo dài bóng dáng cao lớn của anh trên sàn gỗ sau.
Cả người anh như được bao phủ trong một tầng ánh sáng vàng, vừa ấm áp lại dịu dàng.
Tôi lặng lẽ quan sát anh.
Bất ngờ phát hiện, mình không hề cảm thấy xa lạ.
Rõ ràng đây mới chỉ là lần thứ ba tôi gặp anh.
Lần đầu là ở quán cà phê, tôi vượt qua buổi phỏng vấn của anh.
Lần thứ hai là hôm qua, chúng tôi đi đăng ký kết hôn, trở thành vợ chồng hợp pháp.
Mà khoảng cách giữa hai lần đó còn chưa đến một tuần.
Tôi vẫn nhớ phỏng vấn, anh từng hỏi tôi một câu:
“Hứa tiểu thư, em có yêu tôi không?”
Lúc đó tôi hoàn toàn sững người.
Anh cũng không thúc giục, chỉ lặng lẽ chờ tôi trả .
Tôi do dự một lúc, rồi đưa ra đáp án:
“ cảm là hai , một người đơn phương sẽ mệt. Anh yêu cầu vợ tương lai không được đòi hỏi yêu từ anh, vậy nếu tôi là vợ anh, có lẽ tôi sẽ không yêu anh, như vậy mới công bằng.”
Tôi không biết anh muốn nghe câu trả nào, nên chỉ có thể nói thật.
Dù thì có thất bại, tôi cũng chẳng thiệt.
Không ngờ Hạ Văn Khiêm lại hài lòng.
Trong đôi mắt sâu thẳm của anh thoáng hiện một tia ý .
“Em có thể nghĩ như vậy, tốt.”
…
Tôi còn thất thần.
Hạ Văn Khiêm bỗng quay đầu lại.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, dường như đều khựng lại một nhịp.
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, đầu với anh, rồi xoay người đi chỉnh lại bình hoa mẫu đơn trên đảo bếp.
Sau khi gọi điện xong, Hạ Văn Khiêm bước về tôi.
“Trong hồ sơ ghi em một phòng tranh, sở thường là vẽ tranh, piano cắm hoa.”
Tôi đầu.
“Trong nhà còn phòng trống, nếu em muốn làm phòng piano hay phòng vẽ, tôi sẽ bảo trợ lý sắp xếp. Còn hoa, em có thể tùy ý mua loại mình , nhưng tốt nhất đừng mua hoa ly, tôi không mùi đó.”
Hạ Văn Khiêm khác với những gì tôi tưởng.
Dù vẫn mang cảm giác xa cách của người ở vị trí cao, nhưng anh lại kiên nhẫn.
Anh sẵn sàng trao đổi, chứ không phải kiểu đứng trên cao để người khác tự đoán ý.
“Còn nhớ những gì hôm qua tôi nói không?”
Tôi lại đầu.
“Nhớ, phải như một cặp vợ chồng bình thường.”
“Đúng.”
Anh cong môi: “Vậy nên không cần câu nệ, tôi không ăn thịt em đâu.”
Đây là nhắc khéo tôi ?
Tim tôi run lên, không được tự mà quay mặt đi.
5
Đêm xuống.
Tôi tắm rửa xong xuôi, chủ động lần mò đến phòng của Hạ Văn Khiêm.
“Hạ tổng.” Tôi gõ .
Ngay giây sau, cánh được ra.
Mùi sữa tắm thoang thoảng lan ra từ trong phòng.
Là một mùi gỗ lạnh, dễ chịu.
“Có việc gì?”
Người đàn ông cũng vừa tắm xong, mặc một chiếc áo choàng ngủ màu đen.
Đôi mày mắt đen sẫm hơi nước mà trở nên dịu đi vài phần.
Hàng mi dài rủ xuống, mang theo lười biếng mệt mỏi.
Anh thong thả lau tóc.
Ánh mắt tôi vô thức rơi xuống cổ áo hơi hé của anh.
Làn da trắng, đường nét cơ ngực rõ ràng, hoàn hảo như một tác phẩm nghệ thuật…
“Hửm?” Anh nhướng mày.
Hô hấp tôi khựng lại, những đã chuẩn bị trước đó bỗng rối tung.
“Tôi… tôi đến hỏi xem anh có nhu cầu gì không.”
Động tác lau tóc của Hạ Văn Khiêm khựng lại.
Ánh mắt anh tôi có kỳ lạ.
Giống như động của tôi đã phá vỡ nhận thức quen thuộc của anh.
Tôi cắn môi, xòe tay ra, lộ mấy chiếc hộp nhỏ.
“Anh phải làm tròn nghĩa vụ của chồng, tôi cũng nên thực hiện trách nhiệm của vợ, như vậy mới công bằng. Nhưng mới kết hôn, có thể để sau rồi hẵng sinh con được không?”
Dừng một , tôi lại nói thêm: “Đương , nếu anh cần có con để đối phó với gia đình, tôi cũng sẽ phối hợp.”
Hạ Văn Khiêm đã gần ba mươi tuổi.
Trong hệ nhà họ Hạ, anh là người kết hôn muộn nhất.
Con cái của những người khác đều đã chạy nhảy khắp nơi, còn anh vẫn bận rộn họp khắp giới.
này, trưởng bối trong nhà có không ít ý kiến.
Nhưng hiện giờ nhà họ Hạ do anh làm chủ, không ai có thể ép được anh.
Ngay cả tôi anh kết hôn, dường như cũng chỉ có mình anh đồng ý…
Tôi không kịp nghĩ sâu xem sau này phải đối phó với bố mẹ chồng nào.
Chỉ đưa mấy chiếc hộp nhỏ về anh.
“Tôi cũng không biết anh dùng cỡ nào, nên mua đủ loại.”
Hạ Văn Khiêm cúi mắt liếc qua.
Ngón tay gõ nhẹ vào một chiếc hộp trong đó.
“Cái này.”
Tai tôi nóng bừng: “Ờ… cỡ, cỡ lớn nhất, tôi hiểu rồi.”
Khóe môi anh động, bất chợt bật một tiếng.
Trong đôi mắt đen sâu thẳm, dâng lên thứ cảm xúc khiến người ta khó đoán.
Tôi không được tự mà cúi mắt xuống: “Hạ tổng, vậy là ở phòng anh hay là…”
còn chưa dứt, trời đất như đảo lộn.
Anh vòng tay ôm eo tôi kéo vào trong phòng, lưng tôi đập nhẹ vào tường.
Không cho tôi kịp thở, nụ hôn nóng rực của anh đã cướp đi toàn bộ hơi thở của tôi…