Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
14
Năm tôi bảy tuổi, ba mẹ đời vì tai nạn.
Tôi được nhà họ Hứa nuôi, trở em của Hứa Dực.
Năm sau, Hứa Giai Di ra đời.
Ba mẹ Hứa bận rộn làm ăn, lại phải chăm con ruột.
Sự chú ý dành cho tôi nhanh chóng giảm đi.
Tôi cũng , cố gắng không làm phiền họ.
Khi đó Hứa Dực mười ba tuổi, nhưng lại luôn ra cảm xúc của tôi.
Anh biết một cô bé tám tuổi mong mỏi chỉ là sự quan tâm của người thân.
Vì vậy từ lúc đó, anh thay ba mẹ chăm sóc tôi, nâng niu tôi trong lòng bàn tay.
Anh cho tôi sự giúp đỡ và bầu bạn, để tôi dựa dẫm vô điều kiện.
Mỗi khi tôi cần anh , anh đều xuất hiện.
Suốt hơn mười năm, anh chưa lơ là với tôi.
Ngay cả gói băng vệ sinh đầu tiên tôi dùng, cũng là anh lặng lẽ chuẩn bị.
Không biết từ lúc , tình cảm giữa chúng tôi bắt đầu thay đổi.
Nhưng không ai dám nói ra.
Cho đến năm tôi mười tám tuổi.
Hứa Dực cùng tôi đón sinh nhật, dịu dàng nắm tay tôi, hỏi tôi có muốn ở bên anh không.
Khi còn trẻ, chúng tôi mơ hồ về tình và trách nhiệm.
Nhưng lại chân và mãnh liệt.
Tôi biết rõ không nên tiếp tục sai lầm này, nhưng vẫn ngại ngùng gật đầu.
Trong phòng anh, chúng tôi lần đầu ôm nhau, lần đầu hôn nhau, lần đầu diện với thân phận của mình, cùng bàn về tương lai…
Nhưng giấy không thể gói được lửa.
Khi đó Hứa Giai Di đã lớn, bắt đầu về chuyện tình cảm.
Cô ta vô tình nhìn thấy tôi và Hứa Dực hôn nhau trong xe.
Khóc lóc chạy về nhà kể lại với ba mẹ.
Thế là mối quan hệ không thể công khai ấy, thúc hoàn toàn khi tôi hai mươi tuổi…
“Phương Duyệt, nhà họ Hứa với con không tệ, con báo đáp chúng tôi như vậy sao!”
Mẹ Hứa tát tôi một cái mạnh.
“Tiểu Dực là người thừa kế duy của nhà họ Hứa, sau này dù không cưới được tiểu thư danh giá thì ít cũng phải cưới người môn đăng hộ , nếu nhà họ Phương chưa sa sút, con với nó còn có thể, nhưng bây giờ…”
“Phương Duyệt, con đã là con của mẹ, Tiểu Dực là anh trai con, hai đứa cùng một hộ khẩu, là anh em danh chính ngôn thuận! Chuyện này mà truyền ra ngoài, mặt mũi nhà họ Hứa biết để đâu!”
Tôi cúi đầu, nước mắt rơi lã chã.
Mẹ Hứa nặng nề thở dài: “Con ra nước ngoài đi, mẹ sẽ chuyển trường cho con, trước khi Tiểu Dực lập gia đình, con quay về nữa.”
Tôi theo bản năng phản kháng: “Mẹ, con không muốn ra nước ngoài…”
“Con không đi, chẳng lẽ để nó đi sao? Nó đi rồi tập đoàn làm sao đây!”
“Mẹ, con xin mẹ bắt chúng con chia xa…”
Đúng lúc đó, cửa bị đẩy mạnh ra, Hứa Dực bị bảo vệ giữ lại nhưng vẫn xông vào.
“Tôi không cưới người , đời này tôi chỉ cần Duyệt Duyệt! Nếu mẹ dám cô ấy đi, tôi cũng sẽ không quay về cái nhà này nữa!”
Tôi ngây người nhìn anh, trái tim thắt lại.
“Duyệt Duyệt, đây!”
Hứa Dực bước nhanh tới, ôm chặt lấy tôi: “ sợ, đi theo anh.”
Mẹ Hứa đập bàn đứng dậy: “Hứa Dực! Con điên rồi sao!”
“Đúng, con điên rồi.”
Hứa Dực siết chặt tay tôi, run lên: “Đây là cô con nhìn thấy từ nhỏ đến lớn, không ai cô ấy hơn con, cũng không ai với cô ấy tốt hơn con, con tuyệt sẽ không để cô ấy rời khỏi con.”
Nói xong, anh kéo tôi rời đi, không quay đầu lại.
15
Hứa Dực tôi rời khỏi nhà họ Hứa.
Trong khoảng thời gian đó, anh làm thủ tục ra nước ngoài.
Anh muốn tôi rời khỏi kinh , đến một nơi xa.
Ở đó, chúng tôi có thể quang minh chính đại ở bên nhau.
Không cần nơm nớp lo sợ bị người phát hiện nữa.
Tôi đêm mong chờ ấy đến.
Nhưng khi xuất ngoại đã cận kề, nhà họ Hứa lại truyền đến tin dữ.
Tập đoàn gặp sự cố, giá cổ phiếu lao dốc.
Ba Hứa kiệt sức phải nhập viện, được chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn giữa.
Mẹ Hứa bận đến quay cuồng, còn phải chăm sóc con vừa tốt nghiệp tiểu học.
Một gia đình vốn yên ổn, bỗng chốc tan tác.
Sau khi biết tin, Hứa Dực lập tức quay về tập đoàn để ổn định tình hình.
Còn tôi vội vàng đến bệnh viện.
Không ngờ vừa bước vào phòng bệnh, mẹ Hứa đã quỳ xuống trước mặt tôi.
“Phương Duyệt, coi như mẹ cầu xin con, buông tha cho Tiểu Dực đi!
Con ngoài việc cho nó tình cảm ra, còn có thể cho nó cái gì? Con giúp được gì cho nó?
Nó có tương lai rộng mở như vậy, vậy mà con lại muốn khiến nó mang bất hiếu bất nghĩa!
Con không cần danh , nhưng con có cho nó chưa?
Con sự nó sao!”
Tôi thất thần nhìn người phụ nữ trước mặt.
Người luôn cao cao tại thượng ấy giờ lại quỳ dưới đất, thấp nắm lấy tay tôi.
Tôi cảm thấy máu trong người như đông cứng lại, trong đầu như có một sợi dây căng đến cực hạn, chỉ chực đứt bất cứ lúc .
“Chia tay với nó đi, mẹ xin con! Nhà họ Hứa đã nuôi dưỡng con, con không thể lấy oán báo ân!”
Mẹ Hứa vừa khóc vừa nói: “Nếu không, con chính là ép chết cả mẹ và ba con đấy!”
Ép đến chết sao?
Khoảnh khắc đó, tôi như rơi vào hầm băng…
Đêm ấy, ngay trước mặt Hứa Dực, tôi xé nát hộ chiếu.
“Anh… về nhà đi.”
Tôi cắn chặt răng, không để nước mắt rơi xuống.
“Mẹ nói đúng, chúng ta không nên ở bên nhau, em sao có thể chính anh trai của mình, tình cảm của chúng ta là không được phép…”
Hứa Dực nhặt những mảnh vỡ trên đất, cố gắng ghép lại.
Tôi giữ lấy tay anh, run rẩy: “Anh, ra anh cũng biết, con đường này rất khó đi, đúng không?”
Hứa Dực nuốt khan, khàn đặc: “Em có thể đợi anh không? Đợi anh lý xong chuyện của tập đoàn, đợi ba khỏi bệnh, đợi anh thuyết phục được mẹ…”
“Anh, anh có biết vì sao năm đó mẹ định phải làm thủ tục nuôi, đổi họ em họ Hứa, để em và anh cùng chung một hộ khẩu không?”
Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại: “Bởi vì bà ấy đã quyết định từ lâu, để chúng ta cả đời chỉ có thể là anh em.”
Đồng tử Hứa Dực đột ngột co lại.
“Anh, đến bây giờ… anh vẫn có thể thuyết phục được bà ấy sao?”
16
Sau đó, chúng tôi quay về nhà họ Hứa.
Chưa đến một năm, Hứa Dực đã giải quyết được phần lớn vấn đề của tập đoàn.
Tuyển người, mở rộng kinh doanh, còn ổn định được cổ đông.
Ba Hứa cũng đã phẫu thuật, sức khỏe dần hồi phục.
Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
Nhưng đúng lúc đó, Hứa Dực lại rời đi một mình.
Không để lại bất kỳ lời , chỉ mang theo chút hành lý, đi rất xa.
Nhà họ Hứa nhiều lần phái người đi tìm, nhưng không ngoại lệ đều bị anh đuổi về.
Ngay cả ba mẹ Hứa đích thân đến, anh cũng chỉ tiếp đãi như khách, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện quay về.
Tôi cũng muốn đi tìm anh, xem anh sống có ổn không, nhưng lại bị mẹ Hứa ngăn cản.
“Đợi đến khi nó hoàn toàn buông được con, nó sẽ quay về.”
“Bây giờ, con xuất hiện trước mặt nó.”
Sau này, tôi vô tình nghe người nói, Hứa Dực đã mở một tiệm thú cưng ở một nơi rất xa xôi ở nước ngoài.
Mỗi làm bạn với mèo chó, thỉnh thoảng còn chú mèo cưng đi du lịch.
Cuộc sống của anh dường như rất nhẹ nhàng, cũng rất vui vẻ…
Mùa đông năm sau, tôi lần đầu được tấm bưu thiếp anh gửi về.
Trên ảnh là anh và chú mèo của anh.
Kèm theo một câu ngắn ngủi.
“Anh vẫn ổn, nhớ.”
Đêm đó, tôi lén vào căn phòng trước kia của Hứa Dực.
Nằm trên giường anh, ôm chiếc gối của anh, thức trắng cả đêm…
17
Đầu năm, Hạ Văn Khiêm phải ra nước ngoài một chuyến.
Khoảng chừng mười .
Lúc trở về vừa kịp dịp Tết.
Trước khi đi, tôi hỏi anh có gì cần dặn dò không.
Anh theo thói quen xoa đầu tôi, điệu vẫn bình thản như thường:
“Không có, em chăm sóc tốt cho bản thân là được. Lần này trợ lý Trương không đi cùng anh, nếu em có việc gì thì cứ tìm cậu ấy. Nếu cậu ấy không giải quyết được thì gọi trực tiếp cho anh.”
Tôi lắc đầu.
Nghe nói lần này anh đi lý một vụ sáp nhập rất phức tạp.
Hơn nữa còn lệch múi giờ tới mười hai , tôi gọi điện sang chỉ làm ảnh hưởng đến công việc của anh.
“Em thì có chuyện gì chứ, anh yên tâm, em sẽ không làm phiền anh làm việc đâu.”
Hạ Văn Khiêm nắm lấy tay tôi, ngón cái vuốt ve mu bàn tay tôi.
“Nếu là chuyện quan trọng thì có thể.”
Tôi suy rất lâu, rồi vẫn lắc đầu.
“Em cũng chẳng có chuyện gì quan trọng cả.”
Anh như muốn nói gì đó, rồi lại thôi, thở dài.
“Được, tùy em.”
18
Sau khi Hạ Văn Khiêm rời đi, căn nhà dường như trở nên trống trải hơn.
Thỉnh thoảng tôi ghé phòng , nhưng phần lớn thời gian đều ở một mình trong phòng vẽ.
Chớp mắt đã một tuần trôi .
Tôi chưa chủ động liên lạc với Hạ Văn Khiêm.
Ngược lại, anh lại chủ động tìm tôi.
Lần đầu hỏi tôi gần đây làm gì.
Tôi nói cắm hoa và vẽ .
Đến sau anh lại hỏi.
Tôi nói cắm hoa, vẽ , chơi piano.
Anh trực tiếp gọi điện cho tôi, trầm thấp, như mang theo chút ý cười.
“Dạo này thời tiết ở kinh cũng không tệ, sao em không ra ngoài đi dạo?”
“Mấy nay em hơi không khỏe, nên không ra ngoài.”
“Không khỏe?”
Anh lập tức thu lại ý cười: “Không khỏe chỗ ?”
“Chỉ là… bụng thôi.”
“Đã đi bệnh viện chưa?”
“Cũng không cần đến bệnh viện…”
Tôi có chút ngượng ngùng: “Là… đến kỳ rồi.”
“À.”
Anh ho một : “Vậy thì ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, muốn ăn gì thì bảo dì giúp việc nấu.”
“Vâng.”
“Còn nữa, Tết rồi, em nên sắm thêm quần áo và trang sức . Đến lúc đó liên hệ trợ lý Trương, để cậu ấy xếp, em chỉ cần ngồi chọn là được.”
Tôi quay đầu nhìn phòng thay đồ đầy ắp, rơi vào trầm tư.
“Phải mua nhiều lắm sao?”
“Em không muốn à?”
“Không, muốn chứ, em sẽ chọn kỹ.”
Tôi , dù anh không tôi.
Nhưng anh vẫn muốn tôi xuất hiện trước người với vẻ ngoài rực rỡ.
Nếu không thì sẽ làm mất mặt anh, cũng là mất mặt nhà họ Hạ.
“Vậy ngân sách là bao nhiêu?” tôi hỏi.
Đầu dây bên kia vang lên cười trầm thấp của người đàn ông.
“Không có ngân sách, chỉ cần em muốn, có thể mua hết.”
Tối đó, tôi được một bó tulip đỏ.
“Dì ơi, dì mua à?”
Dì giúp việc thò đầu ra từ trong bếp.
“Không phải đâu.”
Trong bó hoa có một tấm thiệp.
Tôi cầm lên xem, biết là Hạ Văn Khiêm đặt.
Ừm? Sao anh đột nhiên lại mua hoa?
Lại còn là tulip đỏ?
một lúc, tôi nhắn cho anh một tin.
“Em được hoa rồi, cảm ơn anh, màu đỏ rất hợp không khí Tết, rất hợp với đèn lồng bên ngoài.”
Hoa tulip đỏ có ý nghĩa là lời tỏ tình.
Hạ Văn Khiêm không thể tôi, càng không thể tỏ tình với tôi.
Khả năng duy là Tết rồi, anh muốn trong nhà có thêm chút màu sắc tươi sáng.
Đúng rồi, chắc là vậy.
Quả nhiên, anh trả lời:
“Ừ, hợp là được.”
19
Hạ Văn Khiêm kia sẽ trở về.
Tôi rảnh rỗi không có việc gì, liền ra trung tâm thương mại dạo một vòng.
Mua một đôi khuy măng sét, định tặng anh làm quà năm .
Sau khi dạo xong vẫn còn sớm, tôi lại ghé phòng .
Tổ chức một cuộc họp ngắn, tạm thời xếp công việc sau Tết.
lý xong mọi việc, trời đã gần về chiều.
Mặt trời lặn dần, ánh cam len khe rèm, kéo một vệt sáng dài trong không trung.
Cột sáng nghiêng nghiêng rọi xuống sàn, làm nổi bật những hạt bụi lơ lửng.
Tôi lười biếng dựa trên sofa, chán chường lướt video.
Đúng lúc này, Hạ Văn Khiêm gửi đến một tin nhắn.
“Em đang ở đâu?”
Tôi nói cho anh biết mình đang ở phòng .
Anh không trả lời nữa.
Lúc này, trợ lý hành chính gõ cửa.
“Hứa tổng, có người tìm chị.”
Tôi khựng lại.
Trong khoảnh khắc, tôi lại vô thức người đó là Hạ Văn Khiêm.
Nhưng lại thì thấy không thể.
Anh vẫn đang ở nước ngoài.
Hơn nữa, một phút trước anh biết tôi ở đây.
“Anh ta có nói mình là ai không?”
Trợ lý lắc đầu.
“Chỉ biết họ Hứa.”
Hô hấp tôi chợt nghẹn lại, điện thoại tuột khỏi tay rơi xuống sofa.
…
Ở cuối hành lang uốn lượn.
Một người đàn ông đứng chắp tay sau lưng, lặng lẽ ngắm bức trên tường.
Dáng người cao ráo, vai rộng thẳng, chiếc áo khoác được cắt may tinh tế ôm trọn đường nét sắc gọn.
Dưới chiếc quần tây thẳng tắp là đôi giày da đế mỏng bóng loáng.
Chỉ nhìn từ phía sau cũng có thể cảm được sự điềm đạm và tao nhã của anh.
Tôi đứng cách anh không xa.
Ngăn cách bởi không gian yên tĩnh rộng lớn của phòng , như thể chúng tôi ở hai thế giới nhau.
“Anh…”
Tôi không biết mình đã gọi ra đó như thế .
Người đàn ông khựng lại trong chốc lát, rồi quay đầu.
Gương mặt tuấn tú lọt vào tầm mắt tôi.
Khoảnh khắc đó, mọi âm thanh như biến mất bên tai…
20
“Để anh xem… hình như là bốn năm sáu tháng rồi nhỉ.”
Hứa Dực ngồi trên sofa, mỉm cười nhìn tôi: “Lâu vậy không gặp, em cũng chẳng thay đổi gì.”
Tôi sờ sờ mặt mình: “Ai nói không, em già đi rồi.”
“ đùa, nhìn không ra đâu.”
“Anh, anh cũng thay đổi rồi.”
“ à?”
“Ừ, anh cũng già đi rồi.”
Anh bật cười : “Em đúng là…”
Tôi cũng cười theo.
Không khí đến lúc này sự trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Nghe nói em hôn rồi, là nhị thiếu gia nhà họ Hạ, anh ta với em thế ?”
“Cũng khá tốt, hôn chưa đến ba tháng mà em đã bị nuôi béo lên rồi.”
Anh gật đầu, trong ánh mắt mang theo ý cười dịu dàng.
“Vậy thì tốt, nếu anh ta bắt nạt em, định phải nói với anh, anh là anh trai em, đánh lại được hay không chưa nói, nhưng chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”
Tôi gãi nhẹ má: “Chắc là không đâu, anh ấy với em cũng khá tốt.”
Ngoại trừ việc đêm hành hạ tôi.
Những thứ đều tốt.
Hứa Dực hơi cụp mắt, hàng mi dài đổ xuống một bóng cong nhàn nhạt.
“Anh cũng có một chuyện muốn nói với em.”
“Chuyện gì?”
“Anh cũng hôn rồi.”
Anh bình thản nói: “Không phải do mẹ xếp, mà là một cô anh quen ở nước ngoài, cô ấy là bác sĩ thú y, lần anh Viên Viên đi khám thì quen, tính ra cũng quen nhau gần nửa năm rồi.”
Dừng một chút, anh nói thêm: “À đúng rồi, Viên Viên là con mèo của anh, em thấy rồi.”
Tôi nhớ đến con mèo mập mạp trên tấm bưu thiếp.
“Nhớ chứ, rất đáng .”
Không khí bất giác lắng xuống.
Chúng tôi nhìn nhau, rõ ràng đều đang cười.
Nhưng lại nặng nề đến lạ…
Bàn tay đặt trên đầu gối của tôi siết lại, rồi buông ra.
Một lúc lâu sau, tôi hỏi:
“Anh, bây giờ anh có hạnh phúc không?”
Hàng mi anh run, nụ cười nơi khóe môi càng sâu hơn.
“Ừ, rất hạnh phúc, còn em?”
“Em cũng vậy.”
Sống mũi tôi chợt cay xè, tay dụi mắt: “Anh, nay gặp lại anh, em vui lắm. Biết anh bây giờ sống rất hạnh phúc, em càng vui hơn, đấy…”
“Ngốc, khóc cái gì.”
Hứa Dực bất đắc dĩ cười, đứng dậy dang tay về phía tôi: “Tối nay anh phải bay về rồi, sau này sẽ không thường xuyên về nữa. Lại đây, ôm anh một cái.”
Tôi hít mạnh một cái, bước tới ôm lấy anh.
Anh dịu dàng vỗ nhẹ lưng tôi.
Cái ôm rất ngắn ngủi.
Chúng tôi cùng lúc buông ra, như một sự ngầm .
Thế nhưng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, vẫn bị người nhìn thấy.
“Phương Duyệt.”
Người đàn ông mặc vest chỉnh tề đứng ở cửa.
Đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lẽo đến đáng sợ.
21
Tôi giật mình.
Rõ ràng tôi không làm chuyện gì sai trái.
Thế mà lại bỗng trở nên luống cuống.
“Văn… Văn Khiêm, sao anh lại về rồi?”
Anh đột nhiên cười: “Tôi đến không đúng lúc à?”
Tôi vội vàng giải thích: “Không phải, anh ấy là anh trai em…”
“Tôi đương nhiên biết anh ta là anh trai em.”
Hạ Văn Khiêm nhấn chữ: “Anh ta không chỉ là anh trai em.”
Tôi sững người.
Trong khoảnh khắc gần như quên cả hô hấp.
Đúng rồi, anh biết.
Biết giữa tôi và anh trai nuôi có một đoạn quá khứ không thể nói ra.
“Hạ tổng, ngưỡng mộ đã lâu.”
Hứa Dực không hề hoảng loạn, tiến lên một bước, tay ra: “Hứa Dực, anh trai của Duyệt Duyệt, chúng ta chắc là lần đầu gặp mặt.”
Hạ Văn Khiêm mặt không biểu cảm bắt tay anh, không nóng không lạnh: “Hạ Văn Khiêm, chồng của Phương Duyệt.”
“ nay tôi đến tìm Duyệt Duyệt là để nói với em ấy tôi hôn, muốn em ấy vui cho tôi. Hơn nữa tối nay tôi có chuyến bay, lần này đi rồi cũng không biết bao giờ quay lại, nên muốn có một lời tạm biệt đàng hoàng, vừa rồi có ôm em ấy một cái, mong Hạ tổng lầm.”
Hứa Dực dăm ba câu đã giải thích rõ ràng mọi chuyện.
Tôi , anh không muốn tôi khó .
“ hôn?”
Hạ Văn Khiêm hơi nhướng mày.
“Là một cô tôi quen ở nước ngoài, về là sẽ đăng ký hôn.”
“Vậy thì chúc mừng.”
“Cảm ơn.”
Hai người nói chuyện vài câu xã giao.
Hứa Dực nhìn đồng hồ, nói đã đến giờ, bên ngoài có người đến đón.
Tôi tiễn anh ra cửa.
“Anh, đi đường cẩn thận.”
Anh gật đầu.
Ánh mắt lướt Hạ Văn Khiêm, rồi ghé sát tai tôi nói:
“Anh ta rất em.”
Tôi mở to mắt.
Khi hoàn hồn lại, xe của anh đã biến mất nơi góc phố.