Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

28

Hạ Văn Khiêm biểu hiện như không có chuyện xảy ra.

Đến tôi tưởng anh không để tâm.

Không ngờ vừa về đến nhà, anh đã bảo tôi lấy cuốn từ điển tiếng Đức ra.

Tôi chậm rãi lấy cuốn từ điển từ trên kệ , rút ra một tấm ảnh kẹp giữa trang giấy dày.

“Anh muốn xem cái này đúng không?”

Hạ Văn Khiêm cầm lấy bức ảnh, nhìn thật kỹ, rồi bỗng cười.

“Phương Duyệt, đây em đáng yêu thật.”

Tôi , không dám nhìn thẳng anh.

“Xin lỗi, nếu anh để ý…”

“Phương Duyệt.”

Anh thu lại nụ cười, đặt bức ảnh bàn.

Nhìn chằm chằm tôi, từng chữ rõ ràng: “Nói anh , trong em anh không?”

Đây là lần đầu tiên tôi nghiêm túc nói về chuyện này.

Tôi siết chặt cuốn từ điển trong tay.

“Văn Khiêm, anh ấy đã cùng em qua mười năm cuộc đời, em không thể dễ dàng xóa anh ấy ra khỏi mình, hoặc nói đúng , em chưa từng nghĩ sẽ xóa anh ấy .”

Hạ Văn Khiêm khựng lại, bàn tay buông bên người siết chặt.

“Em vẫn yêu anh ?”

Tôi nhíu mày, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Em đã buông rồi, ít nhất là khi kết hôn với anh, em đã buông rồi. Nhưng dù không tình yêu, giữa em vẫn có ràng buộc khác, không thể nói cắt là cắt.”

Tôi thở dài, bất lực nói: “Văn Khiêm, em điều này không công bằng với anh. Em là người đầu tiên của anh, là người phụ nữ đầu tiên anh muốn đáp lại tình cảm, nhưng em… xin lỗi, nếu anh không chấp nhận , …”

“Không ly hôn.”

anh đỏ lên, nghiến răng nói: “Không thể ly hôn, đời em đều là của anh, anh sẽ không để em rời khỏi anh.”

Tôi ngẩn người nhìn anh.

“Nhưng anh muốn xác nhận với em một chuyện.”

“Chuyện ?”

“Trong em bây giờ… có chỗ anh không?”

Anh nói từng chữ: “Em đã từng rung với anh chưa?”

Rung sao?

Đương nhiên là có.

Không có người phụ nữ nào có thể từ chối một người đàn ông như anh—tuấn tú, lịch thiệp, hào phóng lại chu đáo.

Đặc biệt là khi anh yêu tôi, và sẵn sàng phá bỏ quy tắc vì tôi.

cảm xúc đã lặng lẽ nảy sinh từ lâu.

Tôi không nói .

Đặt cuốn từ điển , bước đến mặt anh.

Kiễng chân, hôn lên anh.

“Văn Khiêm, em nguyện đời làm anh, em nghĩ… sẽ rất hạnh phúc.”

Ánh Hạ Văn Khiêm dao , hôn tôi thêm lần nữa.

“Phương Duyệt, em muốn tổ chức hôn khi nào?”

“Hôn ?”

“Ừ, anh muốn em một đám cưới hoàn hảo nhất.”

Anh nâng mặt tôi, người, trán chạm trán tôi: “Anh muốn để tất mọi người đều , em là anh… là người phụ nữ anh yêu nhất.”

Hô hấp tôi khựng lại.

Trái tim đập dồn dập, không thể kiểm soát.

29

Hôn tổ chức trên một hòn đảo nhỏ.

Ngày đó, tôi khoác lên mình chiếc váy cưới lựa chọn kỹ càng, đội chiếc vương miện nhỏ nạm đầy kim cương, bước từng bước trên lối trắng phủ đầy cánh hoa, chậm rãi tiến về phía Hạ Văn Khiêm.

nay anh trông tuấn tú bình thường.

Đặc biệt là nụ cười thoáng hiện nơi khóe .

Dịu dàng lại mang chút đắc ý.

Khác hẳn dáng vẻ nghiêm túc thường ngày.

Anh nắm lấy tay tôi, từ trên dưới ngắm nhìn tôi rất nghiêm túc.

anh rất đẹp.”

Tai tôi nóng bừng, không nên đáp lại thế nào.

“Em chưa khen anh.”

Hả?

Người đàn ông này như biến thành người khác vậy.

Thấy tôi không nói, anh lại bật cười.

“Không định khen chồng mình sao?”

Tôi liếc nhìn người dẫn đang cười tủm tỉm bên cạnh.

Nhỏ giọng nói: “ nay anh rất đẹp trai, em đã âm thầm khen anh trong rồi.”

Anh gật đầu, lại hỏi: “Vậy nay… mức độ rung của em đối với anh có tăng lên không?”

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng đôi đen sáng của anh.

Khoảnh khắc đó, nhịp tim nhanh .

Nhanh đến mức…

Như muốn bật ra khỏi lồng ngực.

“Có nói ra chắc anh không tin.”

Tôi đỏ mặt, nở một nụ cười: “Anh Hạ, mức độ rung của em đối với anh… đã vượt mức rồi.”

Anh sững lại, nụ cười nơi khóe lập tức sâu .

Không chờ người dẫn tiếp tục.

Anh vén khăn voan của tôi lên.

hàng ngàn khách mời, hôn lên tôi…

30

Sau hôn năm thứ hai, tôi sinh một cô con gái.

Hạ Văn Khiêm đặt tên con bé là Hạ .

Mang ý nghĩa vọng và ánh sáng.

Anh vô cùng yêu thương cô con gái này.

con bú, thay tã đều tự tay làm.

Nhưng tôi lại có chút lo lắng về thái độ của trưởng bối nhà họ Hạ.

“Văn Khiêm, anh và chị dâu đã có hai cô con gái rồi, ba mẹ có phải…”

“Đừng nghĩ nhiều.”

Hạ Văn Khiêm cười: “Sinh con trai hay con gái là do người đàn ông quyết định, dù sinh một trăm đứa con gái là vấn đề của anh, họ sẽ không trách em, huống chi…”

Anh đầu nhìn cô bé trắng trẻo mềm mại trong , ánh dịu dàng như tràn ra ngoài.

của đáng yêu như vậy, không ai có thể đáng yêu con gái anh.”

là tên gọi thân mật anh đặt con bé.

Anh muốn con gái mình lúc nào vui vẻ, trở thành một công chúa rạng rỡ.

“Với lại, ai nói con gái không thể thừa kế gia nghiệp? Tất anh có, sau này đều là của con.”

Hạ Văn Khiêm hôn lên trán con, rồi đặt con lại xe nôi.

rồi, bây giờ đến lượt quan tâm anh.”

Nói xong liền quay sang ôm tôi.

Tôi vòng tay qua cổ anh, ngồi lên đùi anh.

“Chồng, dạo này công việc có bận không?”

Anh khựng lại: “Em vừa gọi anh là ?”

Tôi sững người, không hiểu sao lại buột miệng như vậy.

“À… chồng mà.”

Khóe mày anh nhướng: “Không dễ đâu, anh đợi em một năm mới nghe câu này.”

Tôi đỏ bừng mặt, quay đầu : “Chỉ là thấy hơi ngượng thôi.”

“Gọi chồng có mà ngượng?”

“Chỉ là… có chút…”

“Vậy em phải quen dần .”

Anh cong : “ nay tiên gọi một trăm lần .”

Tôi: “???”

Buổi chiều mùa hè ấy, gió nhẹ lay , bóng cây đung đưa.

Ánh nắng rực rỡ tràn , phủ lên bông tulip đỏ trên bậu cửa một lớp ánh vàng ấm áp.

Ấm áp, yên bình, an nhiên…

(Hết)

 

Tùy chỉnh
Danh sách chương