Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1.
Hồi cấp ba, mẹ không cho tôi tiền, một xu cũng không cho.
Bà bảo, tôi có bản lĩnh cố chấp đi thì sợ không có tiền ăn cơm sao?
Nhưng tôi vẫn đi , theo trăm tệ chắt bóp giấu giếm được cứ thế đi.
trăm tệ tằn tiện chi tiêu được nửa tháng, này tiêu hết tiền thì tôi uống nước, hồi trong lớp chưa có máy đun nước.
Bụng óc ách toàn nước tinh khiết lạnh ngắt, trời thu lại se lạnh, tôi cảm giác dạ dày mình như đóng băng.
Hơi lắc lư một cái là nghe tiếng nước róc rách trong bụng, tôi cứ thế nhịn đói suốt ba , cái tuổi mười bốn nhịn đói ba trời, nhìn tôi cũng c.ắ.n cho phát.
Cỏ ven đường cũng nhổ nếm thử mùi vị.
, tôi sắp lả đi vì đói thì Trần Kính đang ngồi ăn cơm ngay bên cạnh.
Tôi nhìn cậu ấy, cậu ấy nghiêng đầu bắt gặp ánh của tôi. Tôi không nhúc nhích, chỉ trân trân nhìn chằm chằm vào hộp cơm của cậu ấy.
Trần Kính bị tôi nhìn mức sởn gai ốc, lí nhí hỏi tôi có ăn cùng không.
tôi sáng rực trong chớp : “Được không?”
Cậu ấy thở phào nhẹ nhõm, gật đầu: “Ăn đi! Mẹ tôi lấy cho hơi nhiều, dù sao thì cũng không ăn hết…”
này Trần Kính nói với tôi, ánh của tôi trông không giống như ăn cơm, giống như ăn thịt cậu ấy vậy, dọa cậu ấy sợ mức cứ đưa cơm cho tôi thì mới chuộc lại được cái mạng nhỏ của mình.
Tôi làm thuê cho Trần Kính một thời gian rất , trong giờ thì chép bài giúp cậu ấy, tan lại lau bàn cho cậu ấy.
Thứ đổi lại cũng không nhiều nhặn gì, một bữa cơm, bữa cơm.
Lần nào cậu ấy cũng dư một phần cơm cho tôi, một phần tôi chia ăn sáng, trưa, tối vẫn không đủ no.
Trần Kính liền nhét cho tôi đồ ăn vặt cậu ấy theo: “Cái này là thịt bò khô, mẹ tôi hồi Tết, chắc là vẫn ăn được.”
Tôi cầm lấy, nhai nhai nhai, nhai không nổi, lại nhai nhai nhai.
“Cái này là bánh trung thu hồi tết Trung thu.”
Tôi nhận lấy, nhân thập cẩm, rôm rốp, nhai nhai nhai.
“ cái này là t.h.u.ố.c tiêu hóa mẹ tôi mua.”
Tôi do dự một chút, nhanh nhẹn bóc , nhai nhai nhai…
Đồ là Trần Kính nhét cho tôi trong giờ , tôi cũng ăn vụng trong giờ, tan , cậu ấy trợn tròn nhìn tôi: “ hộp t.h.u.ố.c tiêu hóa to đùng cô cũng ăn hết sạch à?”
“Ừm…”
Cậu ấy làm vẻ mặt không gì luyến tiếc: “Tiết Yên Yên, tôi sẽ không nuôi cậu c.h.ế.t chứ?”
Cậu ấy có nuôi tôi c.h.ế.t hay không thì tôi không rõ, chỉ biết là tôi sắp c.h.ế.t đói nơi .
2.
Tôi sống lay lắt một thời gian nhờ đồ ăn Trần Kính .
Mãi cho kỳ nghỉ Quốc khánh, ban đầu tôi nhà.
Kết quả là vừa nhà bị mẹ túm cổ áo lôi khỏi cửa, mẹ không cho tôi vào.
Mẹ bảo, tôi đi nào thì bà sẽ không nhận đứa con này , con nhà ta tầm tuổi này đều đi Quảng Đông làm thuê hết , chỉ có tôi là tiểu thư đài các, tôi không chịu đi. Tôi có bản lĩnh như thế, không nghe lời thì đừng dựa dẫm vào cái nhà này nữa, này tự làm tự nuôi thân, dứt khoát đừng nhà nữa.
Tôi sụt sịt mũi, xách theo sách luống cuống đứng ngoài cửa, trong nhà thoang thoảng mùi gà hầm, và cánh cổng lớn đang mở toang.
Mẹ tôi bưng thịt gà , các em trai em tranh nhau nháo nhào.
Em út cầm miếng thịt gà liếc nhìn tôi một cái, liền bị mẹ vỗ cho một bạt tai: “Ăn phần của mày đi, nhìn cái gì nhìn!”
Em út không dám nhúc nhích nữa, ngoan ngoãn ngồi im , tôi cúi gằm mặt, ánh đèn mờ ảo trong nhà kéo chiếc bóng của tôi, cái bóng trông cũng ủ rũ chán chường.
mẹ đóng cửa lại, ánh sáng vụt tắt, tôi ôm sách rời đi, đêm tôi ngủ lại nhà ga xe lửa.
hôm , khi tỉnh dậy tôi nhìn Trần Kính, cậu ấy chuẩn bị đi du lịch cùng bố mẹ, ngẩng cổng soát vé tôi thì giật nảy mình.
“Sao cậu lại đây?”
“Mẹ không cho tôi nhà , bên nhà ga này ấm áp.”
“Đệt, có mẹ ruột không vậy?”
“.”
“…”
Hôm Trần Kính không tàu, cậu ấy không biết nói gì với bố mẹ, bố mẹ cậu ấy tàu đi , cậu ấy thì lại.
Tiễn nhà xong, cậu ấy quay lại, nhìn tôi thở : “Đi đi đi, nhà tôi.”
Cậu ấy đi phía trước, tôi vội vã đeo chạy theo.
Trần Kính lớn hơn tôi tuổi, dáng cao ráo chân , cậu ấy một bằng tôi ba .
Cậu ấy đi được thì quay đầu lại, xách luôn cái sách của tôi đi, tôi ngẩng nhìn cậu ấy, cậu ấy chạm ánh của tôi thì bật cười.
“Tiết Yên Yên, tôi đúng là đồ xui xẻo , sao lại gặp cậu cơ chứ, bố mẹ tôi vốn định đưa tôi đi biển chơi đấy! Kết quả giờ tôi lại đang xách cho cậu.”
“Xin lỗi.”
“Thôi bỏ đi bỏ đi, cậu có đói không?”
“Đói…”
“Được , nhân anh đây đang có tiền, dẫn cậu quán ăn một bữa.”
3.
Tôi nhà Trần Kính suốt bảy , nhà cậu ấy khác nhà tôi, nhà tôi có bốn đứa con, đứa lớn khóc, đứa nhỏ quấy, bốn đứa chen chúc trong một căn phòng, nào cũng lộn xộn rối tinh rối mù.
Nhà cậu ấy chỉ có mình cậu ấy, cả căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ, đẹp đẽ.
====================