Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cậu ấy vò bứt tai thở dài: “Dạo bắt tôi đi du , bảo tích của tôi mà ở lại trong nước thì chẳng làm nên trò trống gì.”
Nói xong cậu ấy cúi điện thoại, tôi biết ý không gặng hỏi thêm, nhưng hôm đó lúc phòng, tôi cứ chằm chằm lên trần nhà bất giác suy nghĩ.
Chờ Trần Kính đi , sau lúc đói có phải sẽ không tìm được ai ăn cơm cùng nữa không?
hôm sau mọi người dậy từ sớm để đi đón dâu, tôi và em họ Trần Kính ngồi chung một xe, đó là một đám cưới theo phong cách truyền thống Trung , dâu môi đỏ răng trắng, đội mũ phượng khoác áo .
Tôi đến ngẩn ngơ, mãi cho đến khi dâu tươi cười vào tay tôi một phong lì xì, trong khoảnh khắc đó tôi chợt hiểu tại sao Trần Kính lại gọi tôi đến.
Bé gái đi đón dâu được nhận hồng hai trăm tệ, lại được ăn ngon, hôm đó Trần Kính nằm trong dàn phù rể, dáng người cao ráo chân dài, mặc trên bộ âu phục, đến từng lọn tóc cũng được chải chuốt tỉ mỉ.
Tôi ngậm kẹo ngước cậu ấy đứng trên đài cao, sau đó cậu ấy bước xuống sân khấu vẫy tay với tôi.
Tôi chạy qua, liền bị cậu ấy cho một vốc kẹo sô la.
“Đi đi đi, đeo cái cặp của cậu lên, dẫn cậu hậu trường lấy đồ ăn vặt…”
Cậu ấy chưa dứt lời, tôi phì cười.
“Ai trang điểm làm tóc cho vậy? Mặc cái váy xòe bồng bềnh , lại b.úi hai củ tỏi y hệt như cosplay Tiểu Kiều vậy.”
“Tiểu Kiều là ai?”
“Một nhân vật trong game, nhưng mà không thể không nói, trông cũng gì phết đấy.”
Nghe chẳng hiểu gì, tôi bóc một gói sô la , nhai nhai nhai.
5.
Có một dạo Trần Kính hành nỗ lực, nhưng nỗ lực được một thời gian lại bỏ cuộc, cậu ấy quá lười.
Tôi vẫn chép giúp cậu ấy mỗi , trong giờ tôi ghi chép của , tan lại chép giúp cậu ấy.
Thi thoảng có chút thời gian rảnh rỗi, tôi lại vừa gặm bánh chay vừa đọc sách, trong ngăn bàn của tôi mấy cái bánh liền.
Đói bụng thì lôi gặm một , hồi cấp ba không chỉ tôi hay đói, các bạn khác trong lớp cũng dễ đói.
Sáng bảy giờ ăn sáng, trưa tận mười hai giờ mới được ăn bữa thứ hai, mà tuổi ăn tuổi lớn nên nhiều bạn mới hơn mười giờ đã bắt thấy đói.
Bánh nhà trường hấp lại không nhiều, có lúc tôi ăn, Trần Kính cũng qua xin một , bạn bàn trên xin một , bạn bàn dưới cũng xin một .
sau quen, tôi bẻ một , phần bánh lại cứ thế được chuyền lên trên, chuyền một vòng, cuối cùng khi quay tay tôi thì biến vài que thanh cay, hoặc nửa gói mì tẻ nhỏ.
Cuộc sống cấp ba bận rộn, bận làm tập, bận giải đề thi, vô vàn các loại sách tập làm mãi không hết.
tháng trôi qua thật nhanh, sau Dương lịch không lâu, kỳ một lớp 10 của tôi cũng kết thúc.
Mặc dù sắp đến Nguyên đán , nhưng tôi vẫn không thể nhà.
Tôi không muốn hờn dỗi với , nhưng tôi vẫn muốn đi , hồi đó tuy nhỏ nhưng tính tôi có chút cố chấp, chỉ đinh ninh một điều rằng, miễn là được đi thì cuộc đời tôi sẽ không chỉ có duy nhất đường đi làm thuê.
tôi không nhà, sau đó có một xưởng chạy tiến độ thực sự thiếu người nên đã giữ tôi lại làm, một làm mười hai tiếng, lương một trăm tệ, tôi làm hai mươi người ta cho tôi hai nghìn tệ.
ba mươi xưởng cho nghỉ, Trần Kính đến đón tôi, cậu ấy đi xe máy điện.
Chiếc xe máy điện nhỏ vòng qua nửa phố, sông ven phố đã đóng một lớp băng dày cộp.
Có người trượt băng, có người đốt , nổ giữa ban tuy không đủ rực rỡ, nhưng cũng đủ đẹp đẽ.
Chơi lâu, mãi cho đến khi trời tối muộn, tất các hàng quán đều đã đóng cửa.
Trần Kính dẫn tôi ngôi nhà cổ của gia đình cậu ấy đón , nhà Trần Kính là một đại gia tộc với bảy tám chục người cùng nhau ăn .
Bữa cơm tất niên bày tận sáu mâm, tôi lẩn khuất trong đám đông, chẳng ai quản, lại càng không ai hiện , sau đó đến lúc chúc , đám trẻ quỳ rạp một vùng, Trần Kính ấn vai bắt tôi cũng phải quỳ theo.
Người lớn lần lượt tiền mừng tuổi, và cũng luôn cho tôi.
Trong khoảng sân mờ tối, có người tôi hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn lì xì.
Sau đó tôi loáng thoáng nghe thấy có người hỏi: “Sao tôi bé kia lạ mặt thế nhỉ, cái nhà ai vậy?”
“ bé đó á! Do Trần Kính dẫn tới đấy, chắc là em họ bên nhà nó thôi!”
Tôi nào phải em họ gì chứ, trong phút chốc mặt mũi đỏ bừng, cầm một xấp tiền đỏ tươi chạy đến vào tay Trần Kính.
Cậu ấy vốn mải nghiên cứu cách châm , bị hành động của tôi làm cho giật : “Tiết Yên Yên, cậu đưa tiền cho tôi làm gì?”
“Cái là tiền mừng tuổi của người nhà cậu, tôi không thể nhận được.”
Trần Kính tiền lại vào túi áo bông của tôi: “Cho cậu thì cậu cứ giữ lấy đi, tránh xa một chút, tôi bắt châm lửa đây.”
tiên là nổ, tiếp sau là rực rỡ, tất mọi người đều xúm lại xem.
Trần Kính túm lấy cổ áo tôi kéo lùi lại phía sau một chút: “Tiết Yên Yên, có ước nguyện gì không? Năm mới đến kìa.”
“Tôi muốn trở người đứng toàn trường.”
“Đồ ngốc , điều ước không thể nói miệng đâu.”
“Vậy sao? Để tôi ước lại nhé.”
Năm mới, tôi ước… tôi ước được vui vẻ giống như năm vừa … Trần Kính sẽ không rời đi.
====================