Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bây giờ nghĩ , ở trường tôi một tiếng Trần Kính, khỏi trường thì tôi một tiếng sếp Trần .
Mà Trần Kính hôm nay chỉ trong một ngày đã tiêu hết tám vạn tệ.
Tôi thẫn thờ nhìn bộ quần áo , Trần Kính đối xử tôi tốt, nếu tôi thích Trần Kính, thì không là cảm kích, mà là lấy oán trả ơn.
Một tâm tư nhỏ nhoi thầm kín cuối cũng tan vỡ, đôi khi tôi hy vọng Trần Kính là một gã bần hàn, vậy tôi mới có thể từ trên trời rơi xuống để giải cứu anh ấy.
Để có thể tự hào nói anh ấy rằng: “Anh cứ theo em , em nuôi anh, một tháng em kiếm được vạn cơ đấy!”
Trần Kính không vậy, và tôi cũng nuôi nổi anh ấy.
11.
Tôi làm tan làm mỗi ngày, có lẽ vì tôi ở Thượng Hải nên Trần Kính thường xuyên đến công tác, lần nào tôi cũng mời anh ấy ăn.
Thỉnh thoảng bạn bè anh ấy cũng đến, chục người ngồi quanh một bàn lớn, tôi không bận tâm lắm, họ cứ việc trò chuyện, tôi thì chăm chú ăn.
Trần Kính có bạn , bạn anh ấy thích đến Thượng Hải dạo phố mua sắm.
Tôi liền mời anh ấy bạn , bạn bè của anh ấy và bạn bè của bạn anh ấy ăn chung một bữa.
Dần dà mọi người đều biết Trần Kính và tôi có quan hệ tốt, một ai nghi ngờ về mối quan hệ giữa chúng tôi.
Bởi vì Trần Kính đối xử tôi thực sự hệt một cô em , ánh mắt anh ấy nhìn tôi không vương tạp niệm nào.
Tuy nói là tôi mời khách, hễ là bữa tiệc tốn kém một thì đều do anh ấy đứng thanh toán.
lâu , tôi không tơ tưởng đến Trần Kính nữa mà cũng bắt đầu một mối , bạn trai tôi tên là Liêu Tinh, là trưởng nhóm của tôi.
Liêu Tinh cũng giống tôi, đều là người lang bạt ở Thượng Hải: không nhà, không xe, không hộ khẩu.
Ưu điểm lớn nhất của anh ấy là người tốt, từ lúc mới đến tôi đã nhận điều , anh ấy vô ôn hòa, cảm xúc ổn định, tôi làm ở đây một trời chưa từng thấy anh ấy nổi giận bao giờ.
Tôi thích người dịu dàng tinh tế, bản thân kiểu người này luôn mang cho người khác cảm giác dễ chịu.
Tôi hẹn hò Liêu Tinh được nửa , Trần Kính cũng gặp mặt vài lần, anh bảo mắt nhìn người của tôi cũng tạm, tìm được người không tồi.
cuối tôi và Liêu Tinh vẫn chia , anh ấy ôn hòa tôi, và cũng ôn hòa tất cả người khác.
Tôi ở bên anh ấy thời gian dài, sinh cảm, ngược càng ngày càng cảm thấy thiếu cảm giác an toàn.
Tính cách của đứa không , ở bên nhau cũng mệt mỏi, nên tôi dứt khoát chia , tôi cũng nộp đơn từ chức, rời Thượng Hải để đến Thâm Quyến.
Trần Kính điện thoại an ủi tôi: “Đừng buồn quá, yêu là thế mà, tan, kiểu gì em cũng sẽ tìm được người phù thôi.”
Ở đầu dây bên này, tôi có hơi chán nản: “Trần Kính à, em không muốn yêu đương, cũng muốn kết hôn nữa. Em cứ có cảm giác cho dù có kết hôn chăng nữa thì cũng có yêu gì đâu, chỉ là chắp vá tạm bợ mà thôi, cứ nghĩ đến cảnh đối phó nhau vậy cả đời, thà rằng cứ độc thân .”
Anh im lặng hồi lâu mới lên tiếng: “ là do em chưa gặp được người phù thôi.”
“…”
Làm gì có ai là phù chứ, tôi cúp điện thoại, lòng càng thêm ủ dột, tôi thực sự không ôm ấp bất cứ kỳ vọng nào vào chuyện cảm của mình nữa.
12.
Tôi ở Thâm Quyến được nửa , Trần Kính đến thăm vài lần, có lẽ là để an ủi chuyện tôi thất .
Lúc đến anh ấy tặng tôi một bộ trang sức Cartier, ban đầu tôi không nhận nên cứ tiện vứt bừa ở cửa.
Trần Kính bất đắc dĩ nhìn tôi: “Tiết Yên Yên, em cất cẩn thận một , bộ mươi vạn đấy.”
Tôi sợ đến mức chạy tới ôm khư khư cái hộp trang sức, hận không thể lập bàn thờ cung phụng nó luôn.
“Không , đại ca à, anh tặng em thứ đắt tiền thế này làm gì?”
“Trước khi đến anh đâu có biết là em đến Cartier mà cũng không nhận ! Anh cứ nghĩ món đồ đắt tiền thế này thì con ai mà thích cơ chứ!”
Được , tất cả là lỗi của tôi.
Tôi ôm chiếc hộp bỗng nhiên bật cười: “Cảm ơn anh nhé! À đúng , bao giờ thì anh kết hôn vậy?”
Anh lảng tránh ánh mắt của tôi, đáp: “Không cưới được, chia .”
Tôi ngớ người: “Nguyên nhân sao vậy?”
“Đốt tiền quá, một tháng cô ấy tiêu bèo nhất cũng mấy chục vạn, không quen nổi nữa.”
“…”
Thế giới của người giàu tôi đây không hiểu nổi, dẫu sao thì lịch làm việc 996 quần quật cả tuần, một làm từ đầu tới cuối tôi cũng chỉ kiếm được , ba chục vạn, mà tôi thậm chí thấy thế là quá tuyệt vời ấy chứ!
“Tiết Yên Yên, thứ bảy tuần em có rảnh không?”
“Sao vậy anh?”
“ nhớ họ của anh không? Cái lúc ấy kết hôn em từng đón dâu đấy.”
Tôi gật đầu, tôi nhớ chứ, cái xinh đẹp vô .
“Thứ bảy tuần là tiệc đầy tháng con ấy, em sắp xếp thời gian đến tham dự một nhé!”
“Ở đâu vậy anh?”
“Bắc Kinh, trước ấy đã chuyển lên Bắc Kinh làm việc .”
“Vâng ạ.”
“Ăn mặc cho đẹp vào, đừng có mặc mấy cái áo cộc rách nát giá chín tệ sáu được freeship của em đấy.”
====================