Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

“Em cũng không biết nữa, nhưng mà… Phương Điềm vừa xông , em cứ có giác mình giống như tiểu tam lén lút vụng trộm bị bắt quả tang ấy, trốn đi mới đúng.”

“Anh và Phương Điềm chia tay rồi.”

Tôi xách giày, hai mắt ngấn lệ rưng rưng mếu máo: “Đúng thế nhỉ! Em anh cũng có quan hệ gì ! Thế mắc mớ gì em trốn?”

“Ai bảo… là không có quan hệ…”

“Hả? Em thật sự là tiểu tam á?”

“Ngậm miệng lại, anh chia tay rồi, em cũng đang độc thân, ra người thứ ba ở đây.”

Tôi mờ mịt, não bộ như bị treo máy không nào sắp xếp lại mớ bòng bong này.

Trần Kính không thèm giải nữa, thở dài một hơi: “Đi thôi!”

“Đi cơ?”

“Anh đặt một bộ Burberry khác rồi, sẽ hợp sườn xám hơn.”

14.

Để chuẩn bị bữa tiệc thôi nôi hôm , Trần Kính lại đưa tôi đi tóc.

Chật vật mất một lúc , về nhà lại là nửa đêm, tôi buồn ngủ mức không mở nổi mắt.

Đi được nửa đường thì bị anh tóm cổ áo xách bổng lên, cứ thế lôi tuột phòng ngủ.

Tôi đi về phía phòng ngủ phụ, lại bị Trần Kính xách ngược trở lại phòng ngủ chính.

Anh khẽ thở dài thườn thượt: “Giường bên phòng ngủ phụ bị hỏng rồi, em ngủ ở phòng anh, anh ngủ sô pha.”

“Dạ!”

Tôi chốt cửa lại, chìm giấc ngủ say sưa.

Nửa đêm ngủ say, tôi đột nhiên bừng tỉnh, mở cửa bước ra tiến về phía sô pha, Trần Kính thấy tôi liền mơ màng hỏi một câu.

em vẫn chưa ngủ?”

Tôi gãi : “Trần Kính, câu nói ban anh là có ý gì ?”

khoảnh khắc ấy, Trần Kính cũng bừng tỉnh giấc, bóng tối, anh nhìn tôi đăm đăm, một lúc mới lên tiếng trả lời.

“Không có ý gì , anh thuận miệng nói thôi.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm rồi bật : “ em hết cả hồn, em vừa mới chợt phản ứng lại, cứ tưởng ban anh tỏ tình em cơ đấy!”

Tôi quay người định đi, nhưng vừa đứng lên bị anh tóm c.h.ặ.t cổ tay.

“Tiết Yên Yên…”

Tôi khựng lại, không quay , cũng chẳng nói tiếng nào.

“Tiết Yên Yên, giường phòng ngủ phụ không hề hỏng… anh là muốn em ngủ phòng anh thôi…”

“Ồ…” Tôi cúi gằm mặt nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.

“Tiết Yên Yên, anh không có ý đó, anh không hề muốn chuyện đó em, anh là hễ nghĩ việc em ngủ phòng anh thì anh sẽ lại thấy vui vẻ một cách khó hiểu. Hễ nghĩ việc sáng mai tỉnh dậy có nhìn thấy em, là anh thấy vui rồi, anh có giác em ở đây, không tư cách một vị khách.”

“Trần Kính, anh không muốn… ngủ cùng em ?” Tôi cúi nhìn anh.

Anh sững người mất một giây, vô thức phản bác: “Anh không …”

“Thế thì ngủ cùng nhau đi!”

Anh đứng hình, hồi tôi nghe thấy anh bật : “Tiết Yên Yên, em thông minh như , em sớm biết rồi đúng không?”

“Không ! Anh nói , em biết được? là gặp nhau nhiều lần quá, nên em cứ nghĩ, liệu có khi nào anh cũng có chút em không.”

“Thế tại em lại yêu đương? Tại lại giới thiệu bạn trai anh? em có bắt nạt anh như ? Tiết Yên Yên, không cả em cũng bắt nạt anh được.”

“Thì anh cũng có bạn gái cơ mà!”

“Cô ấy không , anh chẳng gì cả, anh không hề cô ấy, lúc đó anh chẳng hiểu là gì, anh sợ giác yêu đương đó, muốn thử xem có thoát khỏi nó được không.”

“Trần Kính.”

“Ừ.”

“Em vô cùng anh, đừng trốn tránh, đừng sợ.”

15.

Bữa tiệc hôm đó kết thúc, tôi nhiều năm rồi không gặp lại dì Trần.

Dì Trần vừa nhìn thấy tôi nháy mắt nhận ra ngay.

“Tiết Yên Yên không cháu?”

“Dạ là cháu đây thưa dì! không gặp, bây giờ khí chất dì càng càng tuyệt vời rồi ạ.”

Dì Trần mỉm , thực ra Trần Kính rất giống mẹ, ngoại hình sáng sủa thanh tú, giữa hàng mày phảng phất một nét kiêu ngạo.

Dì Trần hỏi tôi: “Khi nào rảnh rỗi thì qua nhà ăn cơm nhé cháu.”

Tôi rất vui vẻ: “Dạ vâng, thưa dì, hồi đó cháu ơn những bữa cơm và món trứng ốp la dì nhiều lắm ạ.”

“Ồ! Trứng ốp la á, dì suýt nữa thì quên mất, đó là do Trần Kính rán đấy, thằng bé có vẻ thấy tự mình trứng ốp la thì mất mặt lắm, không dì kể ai cơ.”

“…”

“Mẹ, hai người đang trò chuyện gì ?”

Trần Kính bước tới, ôm vai tôi, dì Trần nhìn con trai rồi lại nhìn tôi, cuối cùng bật .

“Có thời gian thì đưa người ta về nhà ăn cơm đi, cô bé vẫn nhớ món trứng ốp la xưa đấy!”

“…”

Dì Trần đi rồi, Trần Kính ngớ người, hồi mới nghiêng cọ cọ tóc tôi.

“Tiết Yên Yên.”

Tôi quay nhón gót, ôm choàng cổ anh, ghé sát hôn anh một .

Mặt anh đỏ bừng: “Em , đồ lưu manh!”

“Anh không à? lần em không hôn nữa.”

.”

Trần Kính kéo tôi đi, một góc khuất không người, giữa những nhịp thở dốc, anh ôm c.h.ặ.t tôi.

“Tiết Yên Yên, anh không yêu đương em sớm hơn nhỉ?”

“Sớm hơn thì không được, lúc đó em có tiền, đói mờ con mắt, dù anh có cởi truồng đứng trước mặt em thì em cũng bận nghĩ xem trưa nay đi kiếm chút cơm ăn thôi.”

Anh nén thành tiếng, tì cằm lên hõm cổ tôi, mười ngón tay đan c.h.ặ.t nhau.

“Anh yêu em.”

====================

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.