Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nhưng ta lại nữa do dự.
Kiếp , Thẩm Tế vì ta, đã che giấu việc hắn có người trong .
Vậy kiếp thì sao?
Ba người bọn họ vì đại nghĩa mà đưa cho ta ba lựa chọn, vậy họ có vì thế mà từ bỏ người mình thích không?
Ta cuộn lại từng tờ hôn thư, đẩy trả về cho Thái t.ử.
“Bệ hạ, Tây Bắc tuy khắc nghiệt, nhưng dân nữ không người yếu đuối, tuyệt đối không thể vì lo thân mình mà làm lỡ duyên lành ba vị.”
Thái t.ử nghe vậy kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt quét qua ba người.
“Chẳng lẽ cho rằng bọn họ đã có người trong ? Là vì nể mặt phụ thân mới miễn cưỡng lập hôn thư?”
Giọng hắn đầy vẻ khó tin, lượt đ.á.n.h giá mấy người mặt.
Cố là người đỏ mặt tiên.
“Tiểu gia ta từ nhỏ lớn lên trong quân doanh, quân y toàn là nam!”
Thanh Ngôn ta, mỉm cười ôn hòa.
“ đó, mỗ một đọc sách, không có suy nghĩ khác.”
Thái t.ử khoanh , vẻ mặt xem trò vui.
“Vậy là Cửu thúc có người trong ?”
Cố nghe vậy liền rút luôn hôn thư .
“Nếu vậy, vương gia rút lui .”
chậm rãi nâng mắt, ánh nhàn nhạt lướt qua Cố , một cảm giác áp bức khó hiểu lan ra.
Hắn đứng dậy, bàn trắng lạnh chặn lấy tờ hôn thư trong Cố , quay người về phía ta.
Từng bước, từng bước.
Cho khi bóng hắn hoàn toàn bao lấy ta.
Hắn cúi xuống, nâng cổ ta lên.
Hôn thư được đặt ta, giọng hắn trầm thấp lướt sát bên tai.
“Cứ mạnh dạn chọn.”
Hắn nói.
“Những điều lo, sẽ không xảy ra.”
Nói xong, hắn quay sang Độ, giọng không cho phép từ chối.
“Chuẩn bị một chút, đưa cô nương về vương an trí.”
Trong thư phòng lập tức trở náo loạn.
Cố và Thanh Ngôn đều chỉ trích không giữ quy tắc.
“Dựa cái gì mà để nàng ở chỗ ?”
“Vương gia thất tín, dựa đâu mà chủ động ra ?”
Thái t.ử ngồi một bên, xem kịch đủ , mới giả vờ nghiêm mặt với ta.
“Mười làm hạn, nhất định chọn một người.”
“ là con tin phụ thân để lại cho ta, đừng hòng chạy Tây Bắc.”
Việc ta ở Cửu vương , cứ thế được quyết định.
Cố và Thanh Ngôn tuy khinh bỉ , nhưng không phản đối.
Một vương hẻo lánh vị bệnh vương, một nhàn vương không có chức vụ, quả thực là nơi ít gây chú ý nhất.
Thanh Ngôn nói:
“Vương gia tuyệt đối sẽ không lấy việc công làm việc tư.”
Cố trợn mắt:
“Không sai, vương gia còn biết giữ mặt mũi!”
5
Ta an trí tại Cửu vương .
hai liền không về .
Trong hai ấy, Thẩm Tế cuối cùng như nguyện mà cầu thân với người trong hắn.
Nhị tiểu thư gia, từng vì giận dỗi mà cải nam trang lén quân doanh, được Thẩm Tế .
Khoảnh khắc nàng buông tóc xuống, Thẩm Tế đã sững sờ, cây trâm ngọc trắng kia chính là từ khi đó mà hắn cất giữ.
gia đã nhận hôn sự , nghe nói tối hôm đó Thẩm Tế vui mức một mình uống rượu khuya.
Say lúc cười, lúc khóc.
nữa gặp lại Thẩm Tế đã là hai sau.
Độ truyền tin bảo ta thư cục phố Đông chờ , vừa hay Thẩm Tế ở đối diện, cùng nhị tiểu thư chọn trâm cài.
Dù ta đội mũ che mặt, Thẩm Tế vẫn liếc một cái liền nhận ra ta.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Cả người hắn chấn động, sau đó liên tục thất thần, nhị tiểu thư giận dỗi bỏ , hắn vội vàng đuổi theo bước chân ta.
“Ta biết là nàng.”
Giọng hắn khàn khàn mang theo vài phần nôn nóng.
“ Tịch, ngục thất canh phòng nghiêm ngặt, nàng làm sao mua chuộc được ngục tốt?”
“ không có ta bảo hộ, nàng đừng tùy hứng!”
Ta thấy không tránh được, chỉ đành quay lại.
“Tướng quân suy nghĩ nhiều , dân nữ chỉ là có việc cần làm, vừa hay ngang qua…”
Thẩm Tế xoa xoa mi tâm, giơ ngắt ta, sự lo lắng trên mặt đã bị mệt mỏi thay thế.
“ Tịch, đã là phu thê một đời, hà tất nói dối.”
“Đã vậy nàng đã phí công đuổi theo đây, chúng ta chi bằng nói rõ một cho xong.”
Trong mắt hắn nhuốm đau đớn, nhưng nói lại dứt khoát.
“ , vô luận thế nào, ta thật sự sẽ không nàng nữa!”
“ Tịch, kiếp ta đã cho nàng viên mãn, nhưng người ta yêu vẫn chưa từng có được, làm người không thể quá tham lam.”
Có những vết thương, dù đã đóng vảy, nhưng gió lạnh thổi qua vẫn khiến đau nhức khó chịu.
Ta vĩnh viễn nhớ phần tình nghĩa Thẩm Tế trong tuyệt cảnh, muốn để lại cho nhau một kết cục thể diện.
Cho bị lưu đày, ta đã ngắt hắn, chủ động nhận hôn thư.
Cho lúc , ta vẫn ngắt hắn, nói rõ sự thật.
“Thẩm Tế, ta không hề nói dối, ngài không là bổn phận, ta không hề oán trách…”
Thẩm Tế cười khổ, ánh mắt mang theo vài phần cố chấp.
“Đương nhiên là bổn phận.”
Hốc mắt hắn bắt đầu đỏ lên.
“Cho , không ta nhẫn tâm, không ta vong ân phụ nghĩa, chỉ là bổn phận… mà thôi!”
Những ấy nghe như nói cho ta, nhưng càng giống để thuyết phục chính hắn.
“Hồi nhỏ ở vách núi sau núi, nàng từng mạng ta, ta chưa từng quên.”
“Nhưng Tịch, kiếp ta đã trả hết , ta vì nàng mà làm giả hôn thư, vì phụ thân nàng mà xin minh oan, bị cuốn mối quan hệ rối ren gia mà chật vật cầu sinh.”
“Từng chuyện từng chuyện, đều như trên lưỡi d.a.o, hiểm nguy trùng trùng, nhưng ta vẫn c.ắ.n răng qua, cuối cùng còn giúp nàng được phong cáo mệnh.”
Hắn ngẩng mắt ta, trong mắt lấp lánh lệ quang.
“Ta nghĩ, như vậy là đủ !”