Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g6VIVD5H2

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ba ngày cải tạo xong.
Bếp xây thành hai dãy.
Bốn nồi lớn cùng sôi.
Tuần đầu tiên cửa hàng ở tỉnh đạt trung tám mươi đồng mỗi ngày.
Tháng đầu doanh thu ba nghìn bốn trăm.
Cộng với cửa hàng cũ ở hai nghìn, tổng thu tháng vượt năm nghìn.
Nhưng tỉnh lỵ không chỉ có cơ hội.
Tuần thứ ba sau khi khai trương, một người phụ việc tôi thuê bị ông quán mới mở ở con hẻm cạnh mời đi uống rượu.
Trên bàn rượu hắn buột miệng nói đại khái cách làm nước lẩu.
Hai tuần sau quán đó treo bảng—
“Lẩu chính tông.”
Lần này tôi không đợi họ tự đóng cửa như ở .
Ông này là người .
Hiểu về vị cay tê gấp mười lần Phùng Tiến.
Cho ông ta ba năm tháng có lẽ thật sự làm ra được bảy tám phần giống.
Tôi thêm ba món mới dưới thực đơn—
Thịt bò tươi cắt tay.
Chả tôm bí truyền.
Thịt chiên giòn.
Mỗi món đều cần cách xử lý riêng.
Thịt bò phải cắt ngang thớ thành lát mỏng, nhúng tám giây.
Thêm một giây là dai.
Chả tôm dùng tôm sông tươi bóc vỏ, đập nhuyễn trộn lòng trắng trứng rồi quết bằng tay cho dẻo.
Thịt chiên giòn dùng thăn heo, nhúng bột trứng và bột khoai lang rồi chiên vàng.
Ăn riêng thì giòn.
Nhúng nồi lại là một vị khác.
Sau khi thêm món mới, quán lẩu kia hai tháng sau lại đổi bảng thành quán món thường.
Người phụ việc làm lộ bí mật tôi không nổi giận trước mặt mọi người.
Tôi trả đủ tiền công rồi tiễn đi.
Trước khi đi tôi nói một câu.
“Ra ngoài làm ăn, biết giữ miệng là bản lĩnh.
Lần này chỉ là nước lẩu không đáng gì.
Lần sau nếu là chuyện khác thì khó nói.”
Hắn đỏ mặt rời đi.
Cuối năm 1985.
Hai cửa hàng Hồng Táo tổng doanh thu năm vượt sáu vạn đồng.
Lợi nhuận ròng mười hai nghìn bốn trăm.
Vạn nguyên .
treo bảng khen thưởng.
Chính quyền tặng cờ.
Phóng viên tỉnh mang máy ảnh đến phỏng vấn.
Tin tức truyền về như hòn đá ném mặt nước.
Gợn sóng lan phòng bảo vệ của nhà máy dệt.
Trương Đại Thành giơ tờ báo trước mặt Trần Thiệu Quốc.
Trên báo in ảnh Hồng Táo và một đoạn tin—
“Hứa Đường, nữ, 28 tuổi, một trong những vạn nguyên cá đầu tiên của .”
Trong ảnh Hứa Đường đứng trước cửa Hồng Táo.
Sau lưng là bảng hiệu nền đỏ chữ trắng.
cạnh là một bà lão ngồi xe .
Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa.
Hắn nhận ra bà lão đó.
Là mẹ hắn.
Cũng nhận ra cô gái kia.
Là em gái hắn.
Họ trông rất ổn.
Hắn tờ báo .
Năm đó đối với Trần Thiệu Quốc là một mớ hỗn độn.
ghế giám đốc của Phùng Tiến bắt đầu lung lay.
Hiệu quả kinh doanh của nhà máy dệt liên tục giảm.
Cấp trên bắt đầu kiểm tra sổ sách.
Những chuyện chi tiêu bừa bãi, mời khách tặng quà nhiều năm trước như lửa trong giấy bắt đầu bốc khói.
Tính khí của Phùng Lệ ngày càng tệ.
Mua quần , mỹ phẩm, giày da.
Tháng nào cũng tiêu sạch lương.
Trần Thiệu Quốc chỉ nói một câu “tiết kiệm chút”.
Phùng Lệ liền ném bát cơm đất.
“Cái tiền lương của anh còn không bằng một ngày vợ cũ anh bán lẩu!
Anh lấy tư cách gì quản tôi tiêu tiền?”
Hắn ngồi trước đống bát vỡ và bát cơm sống.
Cảm thấy rất mệt.
Nhưng cú đả kích lớn nhất xảy ra một tháng sau.
Cuối năm tại hội nghị tổng kết của nhà máy dệt, khi lãnh đạo nhà máy biểu dương những kinh doanh cá tiên tiến đóng góp cho kinh tế địa phương, họ đã nhắc đến tên Lẩu Hồng Táo.
Sau đó nói:
“Đồng chí Hứa Đường một dẫn theo mẹ chồng và em chồng, tay trắng dựng nghiệp trở thành vạn nguyên , tinh thần như vậy đáng để tất cả chúng ta học tập.”
Khi lời nói vừa dứt, Trần Thiệu Quốc cảm thấy ánh mắt của cả hội trường đều đang nhìn .
tan họp, một đồng nghiệp trẻ mới làm ở hành lang nhỏ hỏi người cạnh:
“Hứa Đường vạn nguyên đó dẫn theo mẹ chồng với em chồng, vậy người nhà ban đầu của họ đâu?”
“Người nhà ban đầu à?
Chính là Trần Thiệu Quốc ở nhà máy đó.
Anh ta ném cả mẹ ruột lẫn em gái cho vợ cũ.”
Người đồng nghiệp trẻ “ồ——” một tiếng.
Chỉ một chữ.
Nhưng còn khiến người ta khó chịu bất cứ lời trách móc nào.
Năm 1986, Phùng Tiến chính thức ngã ngựa.
Bị cách chức kỷ luật, lỗ hổng rất lớn.
Phùng Lệ không quay về.
Nghe nói đã theo một thương nhân ngoại tỉnh đi, không bao giờ quay lại nữa.
Trước khi đi còn dọn sạch nhà—sổ tiết kiệm, radio, máy khâu, tivi đen trắng, ngay cả dạ của Trần Thiệu Quốc cũng không để lại.
Trần Thiệu Quốc tan làm đẩy cửa bước .
Căn nhà trống rỗng.
Chỗ treo ảnh cưới trên tường chỉ còn lại một vết vuông nhạt màu.
Tủ quần mở toang, chỉ còn vài cái móc trơ trụi.
Hắn ngồi trên sofa rất lâu.
Hai năm trước khi hắn đuổi Hứa Đường đi, hắn cảm thấy vừa làm một cuộc mua bán có lời—
vứt người cũ đổi người mới, nhẹ gánh leo lên cành cao.
Bây giờ cành cao đã gãy.
Người cũ không quay lại.
Người mới dọn sạch nhà rồi đi.
Hắn nhớ tới Hứa Đường sống trong căn nhà này suốt năm năm.
Bếp nào cũng nóng.
Quần nào cũng sạch.
Đế giày mòn rồi nàng lặng lẽ mang đi vá rồi mang về.
Hắn chưa phải bận tâm bất cứ chuyện gì trong nhà.
Hắn chưa bao giờ thấy những điều đó có gì đáng kể.
Giống như hít thở không khí.
Có không thấy quý.
Mất đi rồi mới biết không sống nổi.
Đêm đó hắn gọi một cuộc điện thoại.
Gọi đến nhà Hứa Thiết Trụ.
Người bắt máy là Lưu Thúy Phân.
“Cậu có việc gì?”
“Dì Lưu… mẹ cháu gần đây có khỏe không?”
“Khỏe lắm.”
“ thì sao?”
“Cũng khỏe.”
“Dì Lưu… cháu có đến thăm họ không?”
Đầu dây kia im lặng rất lâu.
Lâu đến mức hắn tưởng điện thoại đã bị cúp.
Sau đó hắn nghe thấy một khác.
của mẹ hắn.
Bà nhất định đang đứng cạnh điện thoại.
nói mơ hồ, nặng nhọc, chữ chữ ép ra ống nghe—
“Không… cần… đến.”
Dừng hai giây.
“Con… không xứng.”
Điện thoại cúp.
Tít—tít—tít—
Âm báo bận vang rất lâu trong căn phòng trống.
Trần Thiệu Quốc cầm ống nghe ngồi trong bóng tối.
ngoài có người đốt pháo.
Sắp đến Tết rồi.
Hắn nhớ ra.
Tết năm ngoái, trong phòng khách nhà Phùng Tiến.
Ngày hôm đó hắn vốn có đi thăm mẹ.
Nhưng hắn đã chọn Phùng Tiến.
1986 đến 1988, Hồng Táo mở đến cửa hàng thứ năm.
Cửa hàng cũ ở được sửa sang, mở rộng gấp đôi.
Ở tỉnh một cửa hàng thành ba cửa hàng.
Ngoài cửa hàng cũ còn mở thêm một quán cạnh bến xe phía nam chuyên bán lẩu kiểu ăn nhanh.
Ở phố thương mại phía bắc lại mở thêm một quán nữa.
Vị trí của quán ở bến xe là do mẹ chồng quyết định.
Bà viết trên giấy:
“Người đi đường… không kén.
Nhanh, no, nóng.
Là đủ.”
Hoàn toàn chính xác.
Tháng đầu tiên quán đó khai trương đã vượt doanh thu của cửa hàng cũ.
Tôi mua một căn hai phòng ở tỉnh.
Đón mẹ chồng và lên đó.
Sức khỏe mẹ chồng khá một chút.
Chăm sóc dinh dưỡng lâu dài khiến nửa người trái khôi phục được chút cảm giác.
Bà có ngồi vững trên xe , tự dùng tay trái ăn cơm.
Năm 1986, Trần mười chín tuổi.
Cô bé gần như không còn nói lắp.
Chỉ khi căng thẳng mới khựng lại.
Phần lớn thời gian nói trôi chảy đến mức người ta khó nhớ rằng trước đây cô không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Cô là tổng quản tài chính của Hồng Táo.
Quản sổ sách của năm cửa hàng.
Mỗi lần Cục Công thương tỉnh kiểm tra sổ, xem xong đều khen một câu:
“Kế toán của các cô còn giỏi cả đơn vị quốc doanh.”
Phó cục trưởng Lưu giữ lời hứa năm đó.
Ông giới thiệu cô học lớp đêm của trường tài chính thương mại tỉnh.
Ban ngày quản sổ, ban đêm đi học.
Một năm sau cô lấy được chứng chỉ kế toán chính thức.
Ngày nhận chứng chỉ cô đem về cho mẹ chồng xem.
Mẹ chồng nhìn rất lâu.
Dùng tay trái vuốt nhẹ bìa chứng chỉ.
“Giỏi… … mẹ.”
Trần cười.
Không khóc.
Đó là lần đầu tiên trong một khoảnh khắc như vậy cô không khóc.
Mẹ tôi không còn đứng ngoài cửa rao hàng nữa.
Nhưng bà đã đào tạo ra ba người học việc.
Mỗi cửa hàng đều có một chị vang như chuông đứng rao trước cửa.
Cha tôi mở rộng trại nuôi heo gấp ba lần để cung cấp riêng cho Hồng Táo.
Đi trong làng ai cũng gọi ông là “ông Hứa”.
Lần nào ông cũng xua tay:
“Ông gì đâu, chỉ nuôi heo thôi.”
Miệng thì khiêm tốn nhưng khóe miệng không giấu nổi nụ cười.
Đội vận tải của Thạch Lỗi một xe thành ba .
Đối tác ổn định nhất của Hồng Táo.
Sau khi Phùng Tiến ngã ngựa, chức phó nhiệm của Trần Thiệu Quốc cũng không giữ được.
Hắn bị điều hậu cần khuân vác.
Lương giảm một nửa.
Phùng Lệ đi.
Hắn sống một trong căn nhà trống.
Mỗi người hắn vứt đều sống ngày càng tốt.
Còn những thứ hắn tự tay lựa chọn thì lần lượt rơi hắn.
Mùa thu năm 1988.
Năm cửa hàng Hồng Táo tổng doanh thu năm vượt năm trăm nghìn.
Báo tỉnh lại tới.
Đài truyền hình thành phố cũng tới.
Phóng viên hỏi:
“Bà Hứa, bí quyết thành công của bà là gì?”
Tôi nghĩ một .
“Những thứ người khác không cần, tôi nhặt lên.”
Phóng viên tưởng tôi nói về lẩu và đồ lòng.
Tôi nhìn về phía sau—
mẹ chồng trên xe ,
cúi đầu ghi sổ,
mẹ tôi đứng ở cửa đón khách,
cha tôi trong bếp cắt mỡ bò,
Thạch Lỗi ngoài sân đang dỡ hàng.
Những thứ người khác không cần.
Tôi đều nhặt lên.
Sau khi phỏng vấn kết thúc tôi về lại quê một chuyến.
Đưa mẹ chồng về thăm.
Xe trên con đường làng.
Mẹ chồng mặc dạ màu lạc đà, dành dụm tiền mua cho bà.
Ánh nắng mùa thu ấm áp chiếu lên mái tóc hoa râm của bà.
Khi đi ngang cây hòe già, mẹ chồng bảo tôi dừng lại.
Bà nhìn về phía đầu làng.
Dưới gốc hòe đứng một người.
Trần Thiệu Quốc.
Gầy đi rất nhiều.
Tóc đã điểm bạc.
Mặc khoác cũ bạc màu, tay cầm một túi nhựa.
Hắn nhìn thấy chúng tôi.
Bốn mắt nhìn nhau.
Giữa con đường làng và năm năm thời gian.
Môi hắn động đậy.
Dường như có rất nhiều điều muốn nói.
Cuối cùng lại không nói gì.
Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng túi nhựa tảng đá ven đường.
Rồi quay người đi.
Tôi đẩy xe tới.
Nhặt túi nhựa lên—
hai hộp sữa, một túi bánh đào.
Mẹ chồng nhìn túi đồ rất lâu rất lâu không nói gì.
Sau đó bà đưa tay trái.
Lấy túi tay tôi lên đầu gối .
Không nói giữ.
Cũng không nói vứt.
Chỉ ở đó.
Tôi tiếp tục đẩy xe.
Đi được vài bước, mẹ chồng lên tiếng.
“ Đường.”
“Vâng.”
bà rất nhẹ.
“Nó là con mẹ sinh ra.
Sao mẹ có không xót.”
Bà dừng một chút.
“Nhưng xót…
không phải tha thứ.”
Gió thu cánh đồng thổi tới mang theo mùi lúa.
Tôi cúi nhìn bà.
Bàn tay trái của bà trên túi nhựa.
Không vỗ.
Không đẩy.
Chỉ ở đó.
Như một thứ đã buông .
Nhưng chưa quên.
“Mẹ, về nhà ăn lẩu nhé.”
“Ừ.”
Tôi đẩy bà bước ánh nắng thu ấm áp.
Sau lưng, lá cây hòe già rơi đầy đất.
Không ai quay đầu.
(Hết)