Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3 - Khúc Ru Ngủ Giữa Lòng Hoàng Cung

“Chẳng phải nàng ta phụng mệnh tổ mẫu đến hầu ta ? Nạp nàng ta? Vậy những cung nữ giám từ nhỏ hầu bên cạnh ta, chẳng lẽ ai nấy đều thể cầm chút tình nghĩa hầu đến đòi thưởng?”

nữa, Lê Lạc lớn ta bốn tuổi. Ta lấy một lớn ta trắc phi?”

hậu ta một cái, thở dài, bảo ta dậy.

Ta lên, lui sang một bên, tiếp tục gắp thức ăn.

ta gắp cho hậu một miếng cá, gật đầu, lại nói:

“Cũng gắp cho điện một miếng.”

Ta đáp một tiếng, vừa duỗi đũa định gắp sang, giọng hắn rơi .

“No rồi.”

Đũa khựng giữa không trung. Ta thu về, rũ mắt, không nói gì.

Dùng xong bữa tối, hậu bảo ta tiễn Tiêu Mặc Ngọc.

Ta đi hắn, giữ khoảng cách ba bước.

08

Đi đến cổng cung, ta mới phát hiện Như Nguyệt luôn đợi ở đó.

Vừa thấy Tiêu Mặc Ngọc, mặt nàng liền nở nụ cười vui mừng.

Tiêu Mặc Ngọc đi tới, tự nhiên nắm lấy tay nàng, ủ ấm.

không về trước?”

gió lâu như vậy, mũi cũng đỏ lên rồi.”

Ta cách đó bước, bọn họ, xoay chuẩn bị rời đi.

lại.”

Giọng Tiêu Mặc Ngọc từ phía truyền đến, lạnh lùng.

“Cây trâm của Như Nguyệt, nào cho nàng?”

Ta sững .

Cây trâm gì?

Sắc mặt Như Nguyệt bỗng thay đổi, hoảng loạn kéo tay hắn.

Tiêu Mặc Ngọc nhíu mày.

“Mẹ của Như Nguyệt để lại cho nàng một cây trâm, đó là di vật của mẫu thân nàng. Chỉ cho mượn xem, vậy mà cứ chiếm lấy mãi, là ý gì?”

nữa, năm đó ta tận mắt thấy cây trâm đầu Như Nguyệt.”

Năm đó…

09

Ta nhớ ra rồi.

Ngày mẫu phi hắn qua đời, ta ôm hắn khúc ru ngủ suốt cả đêm.

Hôm đầu ta cài cây trâm kia.

đó rời đi, ta gặp Như Nguyệt đang đến phiên trực. Nàng nói trâm của mình bị mất, hỏi mượn ta một chút, về liền lại cho ta.

Tiêu Mặc Ngọc không nhớ rõ mặt ta, lại nhớ cây trâm .

Như Nguyệt mềm giọng cầu tình:

“Điện , nếu ta tặng cho tỷ tỷ rồi, vậy đó là đồ của tỷ …”

Giọng Tiêu Mặc Ngọc dịu đi đôi chút, không cho phép phản bác:

“Như Nguyệt, nàng ta không phải tỷ tỷ của nàng. Nay nàng là chủ, nàng ta là tớ, tuyệt đối không thể loạn quy củ.”

Như Nguyệt căng thẳng lên đầu ta, cắn môi, cẩn thận mở miệng:

“Tỷ tỷ, cây trâm đó… thể cho ta không?”

Ta giơ tay sờ cây trâm đầu, vừa định nói đây là thứ mẹ ta để lại cho ta.

Lời còn chưa kịp thốt ra, một bàn tay vươn tới.

Tiêu Mặc Ngọc thẳng tay rút cây trâm khỏi đầu ta, kéo theo sợi tóc đứt.

Da đầu đau nhói, ta cắn môi.

Hắn đưa cây trâm cho Như Nguyệt, liếc ta một cái.

“Bản tính trộm cắp khó đổi.”

Lòng ta lạnh đi.

Như Nguyệt nhận lấy cây trâm, nhanh chóng chớp mắt với ta, môi hơi động, như đang nói lát nữa lại cho tỷ.

Ta cây trâm tay nàng, cố nén cảm xúc cuộn trào lòng.

“Cây trâm cho trắc phi rồi, nô tỳ xin cáo lui trước.”

xoay định đi, hắn lại gọi ta lại.

“Ai cho đi?”

này nếu còn để ta thấy chiếm đồ của Như Nguyệt, ta nhất định sẽ chặt tay .”

Nói xong, hắn mang Như Nguyệt rời đi.

Ta tại chỗ, siết chặt nắm tay, không che nổi cơn đau âm ỉ dày đặc bò lên lòng.

Phía lờ mờ truyền đến tiếng cười của Như Nguyệt, giọng điệu nũng của nàng:

“Điện , ngài dọa tỷ rồi…”

10

Ta nghe nói, gần đây Tiêu Mặc Ngọc lại được thánh sủng. Vài việc được giao đều kín kẽ chu toàn, triều triều dưới không ai không khen.

Giống hệt kiếp trước, không bao lâu nữa, hắn sẽ được phong tử.

Ta đợi Như Nguyệt đến cây trâm kia.

Hôm , cuối nàng cũng tới.

Chỉ là sắc mặt không tốt lắm, giữa mày cau lại, như đang giấu tâm sự.

Vừa ngồi , còn chưa hàn huyên được câu, nàng thở dài:

“Thánh thượng ban hôn cho Tam hoàng tử rồi.”

Ta lau bàn Phật đường, không đáp lời.

Như Nguyệt tự nói tiếp, giọng lo lắng mơ hồ:

“Đến lúc đó, nếu Tam hoàng tử sủng ái hoàng tử phi thì ta…”

Nói được một nửa, nàng lại nuốt , mím môi, đổi chủ đề.

hôm trước, điện lại phát bệnh. Đêm không ngủ được, bảo ta khúc ru ngủ cho ngài.”

“Ta rồi. ngài nghe xong lại nói không .”

“Ta hỏi không chỗ nào, ngài cũng không nói ra được, chỉ nhíu mày, xoay lưng lại với ta.”

Nàng ngẩng mắt, ánh vài phần tủi thân và cầu xin:

“Tỷ tỷ, chẳng lẽ ta sai chỗ nào ? Ta một lần cho tỷ nghe, tỷ chỉnh giúp ta được không?”

Ta nghĩ một lát rồi gật đầu.

Như Nguyệt khẽ ho một tiếng, hắng giọng rồi bắt đầu .

Giai điệu là .

nốt nốt rơi , giống hệt những gì ta dạy nàng.

đến vài chữ bên , âm lại lệch.

chữ là phương ngữ Nhữ Châu. Muội phát âm không .”

chữ nào?”

Nàng vội vàng hỏi.

Ta chỉ chữ ra.

Nàng nhíu mày, học theo ta một lần.

Lưỡi xoay vòng miệng, cuối không uốn được âm.

Cuối nàng nản lòng, ném khăn tay bàn.

“Thôi bỏ đi, khó quá. lắm này ta ít vài lần.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.