Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tạ Tư Hoài lại gửi nhầm ảnh rồi, bức ảnh là sảnh tiệc tối nay, tôi không mời, đang một nằm dài gãi chân ở nhà.
Nhân vật trong ảnh là “bạn trai” của tôi – Tạ Xuyên và một nàng tiểu thư đó, hai người họ trông cực kỳ thân thiết.
Bất cứ ai có số thông minh bình thường cũng sẽ thấy quan hệ giữa họ không hề đơn giản.
tư cách là bạn gái của Tạ Xuyên, tôi chằm chằm bức ảnh vẻ mặt nghiêm trọng, không ngừng phóng to lên… Cái miếng bánh quy sô--la ở khu vực tiệc đứng kia trông ngon quá mất, muốn ăn ghê.
Ngay lúc tôi đang đồ ăn mà thèm nhỏ dãi, nhắn của Tạ Tư Hoài tới.
“Xin lỗi, gửi nhầm.”
Lại là cái cớ , nhưng đây đã là thứ ba anh gửi nhầm ảnh rồi đấy.
trước là ảnh chụp màn hình đồn giữa Tạ Xuyên và một nữ minh tinh trên mạng xã hội.
thì chụp lại hiện trường rồi gửi cho tôi luôn, rốt anh muốn làm cái quái gì thế không biết!
Tôi: “Vâng ạ, cũng vừa hay là tôi chưa kịp xem ảnh đâu, anh có thu hồi bất cứ lúc .”
“ cũng có xem một tí, tôi vừa chụp cái đấy.”
Tôi: “…”
Mặc dù tôi sắp gả nhà giàu nhưng trong cái gia tộc phân chia quyền lực rõ rệt , bạn trai tôi là một công t.ử ăn không ngồi rồi, Tạ Tư Hoài là người thừa kế thực sự của nhà họ Tạ.
Tóm lại, tôi cần phải nịnh bợ anh.
Tôi lại cố gắng dán mắt bức ảnh, đại não vận hành hết công suất nhưng cũng không đoán nổi dụng ý của Tạ Tư Hoài là gì.
Gặp chuyện không quyết thì cứ khen lấy khen để cái đã.
Tôi: “Chụp đẹp quá ạ! Góc chụp đã tôn lên nhan sắc của nhân vật, hậu cảnh mờ ảo hiện rõ sự xa hoa của giới thượng lưu.”
“Trông thì chụp đại nhưng thực chất đã nắm bắt cái tinh túy của nhiếp ảnh!”
“Quả nhiên thiên tài thì làm gì cũng giỏi, sếp Tạ không oanh tạc trên thương trường mà ngay cả trong nhiếp ảnh, anh cũng là bậc thầy.”
Loạt nhắn nịnh hót sặc mùi “cún ” của tôi tràn ngập khung chat.
Nhưng Tạ Tư Hoài xem xong lại có vẻ không mấy vui vẻ. “ có thế thôi ?”
Chứ nữa?
“ không có ý kiến gì về hành vi của em trai tôi à?”
Đến rồi, đến rồi, cuối cùng mục đích của Tạ Tư Hoài cũng lộ diện!
tư cách là nàng dâu tương lai của một gia tộc nghìn tỷ, tôi đã đọc qua, học thuộc lòng và trích dẫn sổ tay của những cuốn sách “Làm dâu nhà giàu: Những kinh nghiệm xương m.á.u bạn buộc phải đọc”, “Nếu không có thật nhiều tình , vậy thì phải có thật nhiều tiền: Cẩm nang tâm sinh tồn nơi nhà giàu”, “Chinh phục nhà giàu : 18 bài học EQ cao”…
Nếu muốn làm dâu nhà giàu thì điều quan trọng nhất là phải biết nhẫn nhịn, chồng có lăng nhăng ở ngoài thì chứ, khoản sinh hoạt phí 2 triệu tệ mỗi tháng chính là chiếc kính râm xịn nhất của tôi rồi.
Tôi không xuất thân từ tầng lớp thượng lưu, Tạ Tư Hoài chắc là tưởng tôi không hiểu đạo nên năm bảy lượt thử thách tôi vậy.
Nhưng anh đâu biết rằng tôi sở hữu một kho tàng kiến thức phong phú và kinh nghiệm đọc hóng hớt đầy .
Thế là tôi gõ phím phản hồi lia lịa:
“Dù Tạ Xuyên có làm gì, tôi vẫn sẽ luôn ủng hộ anh ấy trước.”
“Tôi sẽ coi không biết gì hết!”
Tạ Tư Hoài: “ nói nghiêm túc đấy à?”
“Chắc chắn rồi! Bởi vì tôi anh ấy !”
Tôi chắc chắn không nói làm vậy là vì tiền, thế thì tầm thường quá.
Tình là vô giá, cho nên… phải thêm tiền!
2
Tôi cứ ngỡ đã thành công trong âm thầm bày tỏ lòng trung thành, Tạ Tư Hoài cũng nên yên tâm rồi phải.
Tuy nhiên…
“ ? Hai người quen nhau chưa một tháng, ở điểm ?”
“Em trai tôi ham chơi, lười làm , mấy cái công ty giao cho quản để tập tành đều bị làm cho phá sản cả rồi.”
“Rốt ở điểm chứ!”
Tôi: ?
Hóa đây chính là màn anh em tương tàn, sóng gió nhà giàu, g.i.ế.c người không cần d.a.o trong truyền thuyết đây ?
Tôi càng phải thận trọng hơn, từ tư thế nằm sấp nhắn , tôi vội vàng bật dậy, ngồi chỉnh tề.
Tôi: “Vì anh ấy đẹp trai ạ.”
“Vậy là kiểu đẹp trai? mặt thôi ? Thật từ nhỏ đến lớn, ai cũng nói tôi trông đẹp trai hơn em trai tôi nhiều.”
Tạ Xuyên là kiểu trai đẹp rạng ngời nhưng Tạ Tư Hoài đúng là cực phẩm tạo hóa dày công nhào nặn.
Nhưng thiết lập hình tượng “gái si tình” của tôi không bị lung lay .
Tôi: “Về mặt khách quan, theo thuyết thì… Nhưng trong mắt người đang thì anh ấy vẫn là nhất ạ.”
Cuối cùng Tạ Tư Hoài cũng chịu im lặng.
Tốt lắm, lại an toàn vượt qua thêm một cửa.
Tôi hí hửng quăng điện thoại sang một bên, bước phòng tắm nhà giàu rộng 80 mét vuông, chuẩn bị bắt đầu công ngâm bồn kiểu quý tộc.
Tôi vừa tắm vừa nghêu ngao hát.
“Vì vậy tạm thời nhắm đôi mắt lại ~”
“Oh~ nhắm mắt lại ~”
Mà khoan, vẫn chưa nhắm .
Tôi nhấn khung chat Tạ Xuyên.
Sau một hồi do dự, tôi gửi tấm ảnh Tạ Tư Hoài chụp qua cho cậu ta.
Phía bên kia trả lời trong vòng một nốt nhạc. “Bà nhắm trúng cái bánh kem à? Chuyện nhỏ, tí nữa tôi mang về cho một cái.”
Tôi: “Làm phiền cậu kỹ cái người trong ảnh giùm tôi cái.”
“Đây là… tôi hả? Đứa chụp mà căn góc tối thui chẳng có tí ánh sáng thế kia, đã thế tôi người bên cạnh cứ ám muội kiểu gì ấy? Tay săn ảnh chụp đấy? Tôi phải kiện !”
“Anh trai cậu đấy.”
Tôi đã đưa gợi ý lộ liễu nhất có rồi, chắc là Tạ Xuyên cũng phải nhận điều gì đó bất thường chứ nhỉ.
Nhưng cậu ta đúng chuẩn là một chàng trai ngây thơ vô số tội.
“Tôi đã bảo mà, bỗng dưng anh tôi lại gác lại đống công chưa xử để dự tiệc chứ, hóa là vì không yên tâm khi để tôi một .”
“Anh ấy không âm thầm quan sát tôi mà chụp ảnh làm kỷ niệm nữa.”
“Hức hức, cảm động quá thôi.”
Tôi: “…”
Tôi vội vàng gửi cho Tạ Xuyên hai cái video ngắn.
“Sự biến Huyền Vũ Môn đầy m.á.u tanh. chiến anh em tương tàn mất kiểm soát, vén màn sự thật đằng sau những âm mưu.”
Tôi: “Rảnh rỗi thì học thêm lịch sử , để đầu óc nảy số một tí!”
“Ờ, thế bà ăn cái bánh kem kia không?”
“Ăn!”
3
Một tháng trước, tôi vẫn là một sinh viên tốt nghiệp đang loay hoay tìm làm.
Ông bố cả đời phóng khoáng, tự do của tôi đột nhiên đòi sang Châu Phi khởi nghiệp.
Khi gái là tôi đây, ông ấy bèn gọi một điện thoại rồi gửi gắm tôi cho một người đồng đội cũ.
“Năm xưa, bố từng cứu mạng ông ấy một , ông ấy bảo muốn gả trai cho làm chồng đấy.”
“Ngày mai họ sẽ đến đón , cứ đến đó mà chọn một đứa. Nếu không thì cứ đem bán , lấy tiền mà tiêu.”
Tôi: ???
Chuyện đầu óc bố tôi không bình thường cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai nên tôi nghĩ là ông ấy lại nói nhảm thôi.