Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

trách người ta bảo ăn với người , tiền kiếm được sao mà dễ dàng thế không biết!

Nhận được nhiều tiền như vậy, tôi cũng hơi ngại, nên chủ quan tâm hỏi han tiến độ của Tạ Tư Hoài.

“Tối nay tôi đi dự một buổi tiệc rượu, cô cũng có mặt ở đó.”

“Tôi theo lời khuyên của cô để hành .”

Tối hôm đó, Tạ Tư Hoài xuất hiện trước mặt tôi, anh được chải chuốt tỉ mỉ từng sợi tóc.

cả bộ vest anh đang mặc cũng là hàng đặt riêng được vận chuyển bằng chuyên cơ từ Ý về.

Đối mặt với sự tấn công nhan sắc ở cự ly gần như thế này, giọng nói của tôi cũng trở nên hơi run rẩy.

“Đẹp… Đẹp lắm.”

Tạ Tư Hoài mỉm cười nhẹ: “Tôi lo có tình huống bất ngờ xảy ra mà không kịp hỏi ý kiến cô, cô có đi cùng tôi không?”

“Tôi tính phí tăng ca cô.”

Tôi lập tức đồng ý ngay.

Tôi luôn tò mò, rốt cuộc là người phụ nữ thế mà lại có khiến Tạ Tư Hoài hạ mình đi tranh giành một suất con giáp thứ mười ba như thế.

Buổi tiệc rất đông người, ai trông cũng có sang trọng và có. Nhưng Tạ Tư Hoài vừa xuất hiện, anh thu hút toàn bộ ánh của cả khán phòng.

Từng tốp người này tốp người khác kéo tới chào hỏi anh.

Đồng thời họ cũng hỏi thăm gương mặt lạ lẫm bên cạnh anh là ai.

Tạ Tư Hoài thản nhiên đáp: “Là người của tôi. Sắp có tin vui rồi, mọi người sớm nhận được thông báo thôi.”

Tôi: “?”

Nhưng nghĩ kỹ lại thì, nếu tôi và Tạ Xuyên kết thì tôi và Tạ Tư Hoài đúng là người một thật.

Tạ Tư Hoài nói cũng sai, nhưng nghe có gì đó sai sai.

Lẽ cũng là cách nói chuyện của giới , úp úp mở mở ra thần bí sao?

Mọi người đều niềm nở mời rượu tôi, Tạ Tư Hoài đều chủ uống thay hết.

Khó khăn lắm mới yên tĩnh được một chút, tôi đang định thúc giục Tạ Tư Hoài đi chính sự.

Vừa quay đầu lại, tôi phát hiện toàn thân anh đỏ bừng một cách bất thường, bước chân cũng có chút lảo đảo: “Khương Khương… Hình như tôi bị dị ứng cồn rồi.”

Tạ Tư Hoài yếu ớt tựa vào người tôi: “Tôi ch.óng mặt quá, cô đưa tôi phòng nghỉ trên lầu được không?”

7

Tôi dìu Tạ Tư Hoài đi về phía phòng nghỉ: “Biết mình dị ứng mà anh uống à?”

“Tôi chỉ muốn uống chút rượu để lấy thêm can đảm thôi.”

Nói nghe có tủi thân lắm, nhưng mà cả tối nay tôi có anh đi tìm ai đâu chứ!

Tuy Tạ Tư Hoài không dồn hết trọng lượng người tôi, nhưng dù sao anh cũng là một gã cao tới mét chín, tôi mệt mức thở không ra hơi.

Dự định ban đầu là đặt anh xuống giường rồi đi ngay, nhưng cái ghim cài áo trên bộ vest của anh lại móc trúng váy tôi.

Giây tiếp theo, cả người tôi ập xuống, nằm bò trên n.g.ự.c Tạ Tư Hoài.

Phản ứng đầu tiên của tôi là… Á, cơ n.g.ự.c săn chắc quá.

Phản ứng thứ hai là… Mau ch.óng bò dậy ngay lập tức!!!

Thế nhưng càng vội vàng lại càng dễ hỏng việc, hành nỗ lực gỡ sợi chỉ bị móc của tôi trông khác đang sờ soạng loạn xạ trên n.g.ự.c Tạ Tư Hoài cả.

Anh cũng hề tức giận, đôi mắt long lanh ngấn nước, đôi gò má ửng hồng.

Ánh mắt anh tôi đầy mơ màng không những mất đi lạnh lùng thường ngày, mà ngược lại khiến tôi có ảo giác rằng anh rất dễ bị bắt nạt.

Trái tim nhỏ bé của tôi bỗng đập thình thịch mấy nhịp. Đồng thời, trong lòng cũng dấy một trực giác…

Ở lại rất nguy hiểm!

“Tôi gọi điện Tạ Xuyên nhé, để anh chăm sóc anh.”

Tạ Tư Hoài đang nằm đột nhiên lật người, đè luôn chiếc điện thoại tôi vừa đặt ở cạnh giường.

“Khát…” Anh khẽ nhíu mày, tôi bằng mặt đáng thương tội nghiệp.

Tôi đành đi ra quầy bar rót nước trước.

Lúc đưa ly thủy tinh , tay Tạ Tư Hoài run một cái, nước đổ tung tóe hết cả.

Dòng nước xuôi theo cằm, cổ, xương quai xanh… rồi thế chảy xuống dưới.

Chiếc áo sơ mi trắng bị ướt sũng, để lộ ra những đường nét cơ n.g.ự.c rõ rệt.

Tôi: “…”

Phen này thì không chỉ là sờ , vùi đầu vào, mà được ngắm tường tận luôn rồi.

Đợi ngày mai Tạ Tư Hoài tỉnh rượu, nhớ lại tất cả những chuyện này, liệu anh có nổi trận lôi đình rồi tống cổ tôi ra khỏi họ Tạ không nhỉ?

Tôi vơ lấy ga trải giường, quấn c.h.ặ.t lấy Tạ Tư Hoài.

“Anh à, hay là bây giờ anh gọi điện người anh thích đi.”

“Anh giữ nguyên trạng thái này này, tôi bảo đảm cô nhất định trỗi dậy ham muốn bảo vệ mãnh liệt .”

“Cô tên gì? Để tôi bấm số .”

Tạ Tư Hoài không nói gì, thế dán c.h.ặ.t mắt vào tôi, ánh mắt của anh giống như đang muốn truyền tải thông điệp gì đó.

Nhưng tôi mới chỉ mấy cuốn “Cẩm nang đào tạo con dâu ”, cái kỹ năng phân tích ánh mắt phức tạp thế này tôi chưa học tới.

Cuối cùng, Tạ Tư Hoài cũng bỏ cuộc, anh khẽ mấp máy môi.

“Cái gì cơ? Anh nói lại lần nữa đi, tôi nghe không rõ.”

Tai tôi sắp dán sát vào đôi môi của anh luôn rồi.

“Là… em.”

“…Thi Lê.”

Trong thành phố đúng là có một gia đình có họ Thi, cô Thi đó cũng là một tiểu thư danh giá xinh đẹp.

Nhưng hình như cô kết rồi mà nhỉ!

Hèn chi trước Tạ Tư Hoài không chịu đi mắt, hóa ra là đang chờ đợi người đẹp ly .

Tôi đang trong trạng thái chấn nên mãi mà thốt ra được lời .

tôi im lặng, mặt của Tạ Tư Hoài càng thêm phần tan nát.

“Anh cũng rất thất vọng về chính mình.”

“Anh cũng biết như vậy là có lỗi với em trai mình.”

“Nhưng anh cũng không cách khác. là lần đầu tiên trong đời anh rung với một người, anh mới biết được rằng tình cảm là thứ không khống chế.”

“Em có chấp nhận được không?”

“Cũng… cũng được ạ.”

Dù sao thì chuyện này cũng liên quan gì tôi, những scandal chấn hơn thế này tôi cũng từng rồi mà!

Thế nhưng giây tiếp theo, Tạ Tư Hoài lại đặt một nụ tóc tôi.

Tôi: !!!

8

Tôi nghi ngờ mình đang gặp ảo giác.

Tôi lại dám lầm tưởng rằng Tạ Tư Hoài đang mình.

Lẽ người say lại là tôi?

Chờ đã, không là ảo giác.

Tôi đẩy phắt Tạ Tư Hoài ra: “Cái này… Cái này… Dù anh có trả thêm tiền cũng không được đâu nhé!”

Tạ Tư Hoài mở to đôi mắt ướt át, ấm ức nói nhỏ: “Vừa rồi em rõ ràng nói có mà, em đang trêu đùa anh.”

Oan tôi quá, tôi căn bản đã hiểu rõ tình hình đâu.

ra Tạ Tư Hoài say thật rồi, lời gì cũng dám thốt ra khỏi miệng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.