Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

VĂN ÁN

Lâm Thu Thu vẫn cho rằng Lục Lâm Viễn là người trời sinh lãnh đạm, khó gần. Nhưng mãi đến khi sắp chết, cô mới biết ra Lục Lâm Viễn có một người trong lòng, một người anh day dứt khôn nguôi vì từng bỏ lỡ.

Anh nhớ người đó, nghĩ về người đó, vì người đó mà gìn giữ bản thân suốt cả một đời.

Nếu anh chịu nói sớm rằng anh đã có người trong lòng, năm đó dù cô có phải chọn lấy một dải lụa trắng để tự kết liễu, cô cũng tuyệt đối không gả cho anh.

Năm , anh là con cháu cán bộ cao cấp bị điều về nông thôn làm thanh niên trí thức. Trong một lần tai nạn dầm mưa, anh bị sốt nặng, Lâm Thu Thu đã ở bên chăm sóc anh suốt một đêm không rời.

Sau đó, chuyện lan khắp vùng . Ở cái thời đại , nam nữ cưới mà ở chung một phòng cả đêm là chuyện vô nghiêm trọng. Vì danh tiếng của cô, anh có thể cưới cô.

Nhờ quan hệ trong gia đình, anh nhanh chóng được điều trở lại thành phố, rồi thăng tiến thuận lợi cho đến khi mang hàm . Còn cô, từ một cô gái nghèo khó, bỗng trở thành phu .

Nhưng chim sẻ mãi vẫn là chim sẻ, những quý phu trong thành phố, các tiểu thư con quan đều chẳng coi cô ra .

Bao năm qua, cô cẩn thận từng chút, bị bài xích, bị chế giễu, đến cả Lục Lâm Viễn đối cô cũng nhàn nhạt lạnh lùng.

Cô cố gắng sưởi cho anh suốt cả đời, vậy mà đến lúc c.h.ế.t vẫn không thể sưởi nổi trái tim anh.

Giờ được lại một lần , có lẽ là ông trời cho cô cơ hội để chọn lại vận mệnh của mình chăng?

1

Đêm ở khu tập thể gia đình sáng trưng ánh đèn.

Lâm Thu Thu mở mắt, vào gương, thấy mình mặc hỉ phục đỏ thẫm, gương mặt còn non nớt, sững sờ rất lâu mới dần tiếp nhận được sự thật rằng cô đã trọng sinh.

Cô nhớ rõ, chuyện xảy ra sau khi cô mang ô đến cho Lục Lâm Viễn. Khi đó, một chiếc xe tải không hề báo trước lao đến trước mặt cô. Cô còn kịp rõ đã mất đi ý thức.

Không ngờ, cô lại quay về hơn bốn mươi năm trước, đúng vào ngày cô và Lục Lâm Viễn thành thân.

Nghĩ lại cuộc hôn giữa cô và Lục Lâm Viễn, giống như nước nấu ếch, nhạt nhòa và lạnh lẽo suốt bốn mươi năm. Suốt chừng năm, anh từng chạm vào cô dù một lần.

Cô vẫn cho rằng Lục Lâm Viễn là người bẩm sinh lãnh đạm, khó gần. Nhưng mãi đến khi sắp ch*ế/t, cô mới biết, ra trong tim Lục Lâm Viễn có một người, là người mà anh cả đời tiếc nuối vì từng bỏ lỡ.

Anh nhớ người đó, nghĩ đến người đó, vì người đó mà giữ mình thanh khiết suốt cả đời.

Nếu năm anh chịu nói rõ là anh đã có người trong lòng, dù cô có phải chọn một sợi dây trắng để kết liễu đời mình, cô cũng tuyệt đối sẽ không gả cho anh.

Năm đó, anh là con nhà cán bộ cấp cao bị đưa về nông thôn làm thanh niên trí thức. Trong một lần gặp tai nạn dưới mưa, bị sốt cao, là Lâm Thu Thu đã một mình chăm sóc anh suốt đêm.

Sau đó, chuyện truyền khắp vùng . Ở thời đại đó, nam nữ cưới ở chung một phòng cả đêm là chuyện vô nghiêm trọng. Vì danh tiếng của cô, anh có thể cưới cô.

Nhờ mối quan hệ trong gia đình, anh nhanh chóng được điều trở về thành phố, thăng tiến thuận lợi, cuối mang hàm . Còn cô từ một cô gái nghèo, trở thành phu .

Nhưng chim sẻ mãi vẫn là chim sẻ. Những quý bà thành phố, tiểu thư con quan, bao giờ để cô vào mắt.

Những năm đó, cô như đi trên băng mỏng, bị bài xích, bị chế giễu, đến cả Lục Lâm Viễn cũng cách lạnh nhạt cô.

Cô đã cố gắng sưởi anh suốt một đời, vậy mà đến lúc ch*ế/t vẫn không thể làm nổi trái tim anh.

Giờ được lại lần , có lẽ là ông trời ban cho cô cơ hội được chọn lại số phận.

Trái tim đời trước đã không thể sưởi , kiếp này cô cũng không định sưởi .

Ngoài sân, mọi người đang vây quanh Lục Lâm Viễn, lần lượt mời rượu, bộ dạng nhất định phải chuốc cho anh say mới chịu thôi.

Lâm Thu Thu nhớ rất rõ, năm đó vì xót anh cô chẳng màng đến thể diện, trực tiếp vén khăn voan đỏ chạy ra sân kéo người về. Vì thế mà còn cãi nhau đám người đến dự tiệc cưới, cuối tiệc cưới tan đàn xẻ nghé.

Từ hôm đó, khắp Giang Thành đều truyền tai nhau: phu của Lục là một cô gái vô phép tắc, thô lỗ và chua ngoa.

Lục Lâm Viễn vốn đã chẳng thân thiết cô, lại càng thêm cách.

[ – .]

Lâm Thu Thu lắc đầu, năm đó cô thật sự quá thuần và ngây thơ, chẳng trách ai cũng không xem cô ra .

Lần này, cô không còn như trước . Cô thay quần áo, rửa mặt sạch sẽ, yên tĩnh ngồi chờ trong phòng.

Đêm khuya, Lục Lâm Viễn cuối cũng về phòng. Anh có chút say, gương mặt tuấn tú ửng đỏ, ánh mắt cô cũng trở mơ hồ.

Lâm Thu Thu không nói , đỡ anh lên giường, lau mặt cho anh rồi lấy chăn từ tủ, trải dưới sàn ngủ tạm qua đêm.

Sáng hôm sau, Lục Lâm Viễn có phần áy náy vì chuyện say xỉn trong đêm tân hôn, chủ động đề nghị đưa cô đến bệnh viện.

Lâm Thu Thu lắc đầu: “Không cần đâu, từ đến bệnh viện cũng gần, tự đạp xe đi là được.”

Lục Lâm Viễn nhíu mày, có vẻ cho rằng cô đang giận vì chuyện tối qua. Dù không vui lắm nhưng anh vẫn giải thích: “Hôm qua có mấy người đồng đội cũ từ đến, hiếm khi gặp lại mới uống hơi nhiều.”

“Anh tiện đường đến vị, để tự đi làm ngày đầu sau đám cưới, người ta vào lại tưởng hai đứa có chuyện .”

Nghe vậy, Lâm Thu Thu cũng không từ chối .

Vừa đến bệnh viện, cô vừa xuống xe liền đụng mặt người mà cô cả đời này không muốn gặp lại – Tĩnh , người trong lòng của Lục Lâm Viễn.

Kiếp trước, trước khi xảy ra tai nạn, Lâm Thu Thu đang cầm ô đi ngang qua cửa sổ bất ngờ thấy Lục Lâm Viễn và Tĩnh đứng đối diện nhau, thủ thỉ những lời tâm tình.

“Thu Thu là một cô gái , căn bản không xứng anh.”

biết năm đó anh cưới cô là bất đắc dĩ. Giờ thời đại thay đổi rồi, ly hôn cũng là chuyện làm một cái , không cần cả đời người mình không yêu.”

“Anh Viễn, không tin anh đã quên . Anh nói đi, anh… còn yêu không?”

Bên ngoài trời mưa như trút, sấm đánh đến mức mái nhà rung lên bần bật. Cô nghe thấy giọng anh trầm thấp, lạnh lùng mà đầy từ tính, chậm rãi thốt ra một chữ — “Yêu.”

“Anh Viễn, Thu Thu!”

Giọng của Tĩnh kéo Lâm Thu Thu khỏi hồi ức. Cô hoàn hồn cô gái mặc áo sơ mi trắng, gương mặt tươi tắn rạng rỡ đang đứng trước mặt.

là… “vầng trăng sáng” mà anh đã thương nhớ cả đời ư?

Thực ra cô và Tĩnh không thân thiết, hai người không khoa, gặp nhau ở bệnh viện cũng chào hỏi xã giao vài câu.

Nhưng bây giờ, sau khi biết là người trong lòng của Lục Lâm Viễn, cô càng thấy khoảng cách giữa hai người trở vời vợi.

Vì thế, cô không dừng lại, bước thẳng vào trong bệnh viện.

Sau lưng, Tĩnh định đuổi theo cô, nhưng vô tình trượt chân ở bậc thang. Lục Lâm Viễn nhanh tay đỡ lấy cô.

Gương mặt Tĩnh lập tức đỏ bừng, cúi đầu ngại ngùng nói cảm ơn. Hai người không nói , nhưng ánh mắt lại như có ngàn lời không nói lời.

Lâm Thu Thu bước đi càng nhanh hơn. Vừa đến văn phòng, trưởng khoa đang phát tài liệu.

“Bệnh viện lần này có một suất được cử đi học tập ở Bắc Thành ba năm. Sau khi về sẽ có cơ hội vào đội, trở thành y thức trong biên chế.”

“Ai có nguyện vọng có thể điền , tham gia kỳ thi tuyển của bệnh viện. Người đạt điểm cao nhất sẽ được chọn.”

Lâm Thu Thu ngẩn người tờ . Bác sĩ Trương bên cạnh cười trêu: “Bác sĩ Lâm, cô xem này làm ? cô vừa mới kết hôn Lục, anh lại đóng quanh năm, cô đâu thể mới cưới đã chạy đi được chứ!”

Phải rồi. Kiếp trước cô vì không nỡ rời Lục Lâm Viễn đã từ bỏ cơ hội đó, ở lại bệnh viện nhỏ này suốt năm năm.

Sau đó anh thăng hàm trung tướng, được điều khỏi Giang Thành. Cô cũng không do dự mà xin nghỉ việc, đi theo anh đến Bắc Hà.

Nhưng kiếp này, cô không muốn làm một dây leo bám mãi bên cạnh Lục Lâm Viễn . Cô muốn cho mình.

Cô nhận lấy tờ , nghiêm túc viết tên mình lên đó.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.