Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Tạ Thư Bạch trao cho tôi nụ dày đặc, dịu dàng vỗ lưng tôi.”
“Xin lỗi.”
“Tôi yêu , .”
9
Tôi mơ thấy một giấc mơ.
mơ, tôi nhận được một điện thoại bên kia đại dương.
Giọng nói của Tạ Thư Bạch bình thản như đang thuật lại một sự thật:
“ muội Kiều , ở trường anh đã có bạn gái rồi.”
Thực ra anh ấy nói dối rất vụng , nhưng ngay lập tức tôi hiểu được ý anh muốn diễn đạt.
Lòng tôi như có chuông trống rỗng vang lên, giọng thấp hẳn xuống:
“Chúc mừng anh nhé, huynh.”
Tôi sụt sịt mũi, thầm nghĩ, đành vậy thôi.
Sự chối của huynh trực tiếp như vậy, tôi chẳng mặt dày đeo bám anh ấy mãi được.
Chắc là do duyên phận giữa tôi Tạ Thư Bạch quá mỏng, đến đây là kết thúc rồi….
, tôi mua một bó hoa, trên đường nghĩa trang thì một chiếc Maserati lao tới tông bay.
Mảnh kính vỡ văng tung tóe.
Chủ xe gây t.a.i n.ạ.n rồi bỏ chạy, tôi được một người hảo tâm đưa vào bệnh viện.
Người hảo tâm chính là Tống Chu.
Anh ta rất áy náy nói với tôi rằng gần nghĩa trang thiếu camera giám sát không cách nào tìm được chiếc xe gây t.a.i n.ạ.n rồi bỏ trốn kia.
Nhưng anh ta hứa sẽ luôn chăm sóc tôi cho đến khi tôi khỏi bệnh.
Tống Chu ngoại hình xuất sắc, lại là đại thiếu gia nhà Tống, anh ta chăm sóc tôi chu đáo.
Thậm chí khi kết quả chẩn đoán của bác sĩ đưa ra, nói rằng cổ tay tôi mảnh kính cứa vào làm đứt gân mạch, này không bao giờ có cầm d.a.o mổ được nữa, là Tống Chu ở bên cạnh tôi.
Anh ta xót xa ôm tôi vào lòng, vỗ vỗ đầu tôi:
“Không sao đâu, sẽ khỏe lại thôi.”
Có lẽ là “hiệu ứng nhịp cầu” (bridge effect) phát sinh khi con người gặp nguy hiểm kích thích mạnh, có lẽ là hiệu ứng chuyển di tình cảm.
Vào lúc trầm uất nhất của đời, tôi đã gặp Tống Chu.
Tôi yêu Tống Chu đến mức không tự thoát ra được.
Ban đầu Tống Chu đã chối tôi, nhưng vào ngày xuất viện, anh ta nhận được một điện thoại.
Khi anh ta đến tìm tôi, anh ta đã say khướt.
Đôi đỏ ngầu nhìn tôi một hồi lâu, cuối anh ta lên môi tôi:
“Kiều , tôi cưới nhé.”
là một đêm hỗn loạn, Tống Chu ôm tôi nhưng miệng lại gọi một cái tên khác.
tôi mới biết, Tống Chu có một cô thanh mai trúc mã tên Hứa Tâm, hai người đã vờn đuổi nhau nhiều năm trời.
Vì m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý muốn đám cưới của chúng tôi diễn ra rất vội vã.
Nhưng người nhà Tống không hề thích tôi, không lâu khi tôi sinh Tống T.ử Hiên, đã cớ sức khỏe tôi không tốt để mang thằng bé khỏi tôi.
Tống Chu cuối nhận ra trước kia mình đã mất trí làm chuyện điên rồ đến mức nào.
Anh ta bắt đầu cố gắng vạch rõ giới hạn với tôi, vì thế khi người nhà Tống mang Tống T.ử Hiên , anh ta không hề phản đối chỉ thản nhiên nói một “được”.
Kể giây phút , chiếc nhịp cầu của tôi hoàn toàn sụp đổ.
10
Khi tôi tỉnh dậy, Tạ Thư Bạch đang dịu dàng ôm tôi lòng.
Tôi mở to , nước thức trào ra:
“ huynh, vừa gặp một cơn ác mộng.”
Tạ Thư Bạch cúi xuống giọt lệ của tôi, anh khẽ hỏi:
“Khó chịu lắm sao?”
Tôi nhìn lên trần nhà, suy nghĩ một lúc rồi lại lắc đầu.
“ quên rồi.”
Tôi rúc sâu vào l.ồ.ng ng-ực anh, ngón tay siết c.h.ặ.t vạt áo anh, khẽ hỏi:
“ huynh, sáu năm qua anh có yêu ai không?”
Tạ Thư Bạch sững người một lát, anh đặt một nụ lên ch.óp mũi tôi.
Dừng lại một chút, anh mới thật trả lời:
“Chưa từng.
Lúc giáo nghiêm khắc lắm, ngày nào anh lo không biết mình có tốt nghiệp thuận lợi được không.
Gia đình lại xảy ra chuyện, anh đến tiền mua vé máy bay nước không gom đủ.
Lúc anh sống vất vưởng, đầy m-ông lung tương lai.
Bản thân ở hoàn cảnh tồi tệ như thế, thực sự không dám làm lụy đến người khác.”
Có lẽ vì quá khứ nhục nhã khó lòng quay đầu lại đã trở dĩ vãng Tạ Thư Bạch mới có thừa nhận một cách thản nhiên như vậy.
Tôi áp đầu vào ng-ực anh, nước thấm ướt một mảng áo.
Tôi nghĩ, năm Tạ Thư Bạch ở Manchester chắc hẳn đã sống rất vất vả, mới mài giũa một thiếu niên hăng hái trở không còn góc cạnh như thế này.
Ngay cả việc chối không nỡ nói trực tiếp, phải bịa ra một cái cớ uyển chuyển.
Vận mệnh thật là đáng ghét, một bàn tay hình đã nhào nặn quỹ đạo đời chúng tôi đến mức long trời lở đất, cuốn vào hồng trần bánh xe nghiền nát đến thương tích đầy mình.
kiêu ngạo nông nổi thời trẻ tuổi cuối biến sai lầm tổn thương đời.
, chỉ có nhẹ nhàng buông một thở dài:
“Có duyên không phận”.
Có duyên không phận.
Có duyên không phận cái con khỉ!
Tôi nắm cổ áo Tạ Thư Bạch, ép anh phải cúi đầu xuống.
Tôi hằn học lên, c.ắ.n môi anh, gặm nhấm cằm anh.
Tạ Thư Bạch hơi bất ngờ, môi c.ắ.n rách chảy m-áu.
Nhưng anh không hề kháng cự, bao dung để mặc tôi như một con thú nhỏ phát điên gặm nhấm anh.
Tôi ngồi trên người anh, túm cổ áo anh, giận dữ nói:
“Tạ Thư Bạch!
này không được phép chạy trốn nữa, nghe thấy chưa!”
Tạ Thư Bạch nhìn tôi, ánh anh mềm mại hẳn , anh ngước lên tôi.
Giọng anh như mang theo nụ cười:
“Tuân lệnh, thưa bà Kiều .”
11
Tạ Thư Bạch xin nghỉ phép một thời gian dài ở bệnh viện.
Tôi anh suốt ngày quấn quýt bên nhau, điên cuồng mãnh liệt.
Như muốn bù đắp cho sáu năm đã lỡ mất.
Tạ Thư Bạch đã không còn là một chàng trai trẻ chưa trải sự đời, nhưng cảm giác khi được “khai phá” vẫn khiến anh nếm được dư vị ngọt ngào.
Rõ ràng xương tủy là một người cực kỳ dịu dàng, nhưng vào một vài thời điểm anh lại mạnh mẽ, đầy ác ý nhấn c.h.ặ.t thắt lưng không cho tôi trốn chạy.
Tôi hành hạ đến mức không chịu nổi, đôi đỏ hoe, không tự chủ được lên môi anh cầu xin:
“ huynh… nhẹ một chút…”
nước nhóp nhép kéo dài nhớp nháp.
Tạ Thư Bạch ôm tôi, dịu dàng dỗ dành nhưng động tác không hề dừng lại.
Khi anh nói chuyện, l.ồ.ng ng-ực rung lên, cảm giác tê dại lan tỏa đỉnh đầu đến tận đầu ngón chân.
“ , ngoan nào.
là bé cưng giỏi nhất, có nuốt hết , phải không?”
Tôi nức nở khóc , đầu óc như hồ dán rối một mớ:
“Tạ Thư Bạch… huynh…”
Đầu tôi theo bản năng ngửa ra , để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần, là t.ử huyệt yếu ớt nhất của con người.