Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vt4psh8qj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
18
Tôi thật sự rất hưởng thụ cuộc sống chung với Tống Nhung.
Bạn bè trong giới trêu tôi là “ mê não”.
Thế thì sao chứ?
Đàn ông thì càng thăng hoa!
Từ Tống Nhung bên tôi, tôi đã đưa ảnh cô ấy cho lễ tân ty.
mong có một , cô ấy giống những cô bạn gái khác—
ty đưa cơm cho tôi, đường đường tuyên bố quyền sở hữu.
Tôi đích thân sắp xếp phòng nghỉ, đặt tất những thứ cô ấy thích:
ăn vặt, tiểu thuyết, máy chơi game.
sợ cô ấy chán, không đi cùng tôi.
ăn vặt thay chục đợt.
Nhưng tôi và đống ăn … chẳng đợi chủ nhân.
Tôi hy vọng, trong những tháng sống chung, Tống Nhung tôi.
Như thế tôi mới có thể nói ra tất mọi chuyện, không sợ hãi, không bất an mỗi rằng cô rời đi.
Nhưng Tống Nhung luôn vừa gần vừa xa.
Như đám mây trôi tận chân trời.
Một hôm, tôi dẫn đội đi kiểm tra trung tâm thương mại dưới tập đoàn.
Ngẩng —
tôi thấy bóng dáng Tống Nhung đang dạo chơi tầng trên.
Tôi lập tức kết thúc việc kiểm tra.
việc nào quan trọng bằng đi cùng chứ!
Kết quả là, đi một tầng…
Tống Nhung đã ôm một đàn ông khác.
đàn ông tôi biết.
là mối tình của cô ấy.
đàn ông tệ hại ấy có gì tốt?
Ngay khi Tống Nhung gặp chuyện lớn nhất đời mình, cũng chạy hút—
Tống Nhung rốt cuộc thích điểm nào?!
Mọi sự khác thường của cô ấy thời gian gần đây bỗng chốc… hợp đau lòng.
Những lời nói bối rối.
Ánh mắt né tránh.
Động tác vội vàng tắt điện thoại.
Chẳng trách tôi mãi không bước lòng cô ấy—
hóa ra trái tim đã khóa , chìa khóa không phải tôi.
Tôi khóc.
Tôi chạy quán bar uống rượu.
Nhưng càng uống… càng tỉnh táo.
Điện thoại bỗng reo âm báo đặc biệt tôi đặt riêng cho Tống Nhung.
Chắc chắn là cô ấy nhắn xem tối nay tôi ăn gì.
Cô ấy sẵn lòng nấu cho tôi—
tốt quá!
Tôi đứng dậy loạng choạng định tìm điện thoại, nhưng thăng bằng… ngã xuống đất.
19
Ngồi trong bệnh viện chờ Tống Nhung, tôi nghĩ—
Năm là tôi nhân lúc cô ấy tuyệt vọng chen cuộc đời cô.
Nếu bây giờ cho cô ấy một cơ hội chọn … liệu cô ấy chọn tôi không?
Tôi tự nói với bản thân:
Nếu Tống Nhung cắt đứt quan hệ, tôi để cô ấy đi.
Nhưng cô ấy không đi.
Cô ấy nằm trên gối tôi, ngửa mặt nhìn tôi— đáng chết.
Cô ấy thật thơm.
Là mùi nước hoa tôi tặng.
Cô ấy hôn tôi nữa!
Dù giây phút nhìn thấy Tống Nhung bị ôm tôi ghen phát điên… nhưng cho dù dục vọng có tăng đâu, tôi cũng kiềm chế.
Không nỡ làm cô ấy đau.
Tên cặn bã kia dám cắn rách khóe môi cô ấy— tôi giết .
Nhưng Tống Nhung đã không rời bỏ tôi.
Điều có nghĩa… tôi có cơ hội.
Vậy nên tôi quyết định giả vờ trí nhớ, âm thầm tự kiếm cho mình một danh phận.
thứ năm không ôm .
Điện thoại rung .
Là hệ thống nhận diện khuôn mặt trước cửa nhà báo động.
Thấy hình ảnh trên camera, tôi hoảng loạn.
Gọi ngay cho quản tòa nhà.
Rồi tôi thấy cảnh—
Tống Nhung đánh gục Nhậm Cánh Dao, bạo lực mức khiến tôi ngơ .
Và nghe câu cô ấy hét:
“Anh ấy rơi vài đồng từ kẽ tay cũng đủ tôi tiêu mấy đời, anh làm không?!”
YES!
tôi!
Tôi có tiền.
Tống Nhung tiền.
Vậy nghĩa là… Tống Nhung tôi!
Logic hoàn mỹ không tì vết!
nói Nhậm Cánh Dao đơn phương quấy rối cô ấy.
Tôi lập tức cho điều tra.
Hóa ra Nhậm Cánh Dao đang làm quản bộ phận một ty nghệ,
nhân chức vụ lấy cắp thông tin cá nhân của Tống Nhung.
là phạm pháp.
Tôi bảo trợ liên hệ chủ tịch ty —
phải cho ta một bài học nhớ đời.
Về sau, dù Tống Nhung nhấn mạnh rằng cô ấy con tôi chứ không phải tiền…
…nhưng trong cầu hôn thức,
tôi giao toàn bộ tài sản tay cô ấy.
Tôi mong— Tống Nhung có thể nắm tay tôi đi hết ba bữa bốn mùa, bạc .
[HOÀN]