Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
35
Quý Duy dẫn Kim Tình Mạch đi tới mật đạo kia, mật đạo thông ra ngoại , có chút dài.
Quý Duy đi dẫn , nàng đi phía sau, không khỏi có chút xuất thần, không cẩn thận vấp một hòn đá, suýt chút nữa ngã sấp .
Quý Duy nghe thấy tĩnh quay đầu lại, nhanh ch.óng đỡ lấy nàng, “Cẩn thận một chút.”
Kim Tình Mạch hơi đỏ mặt, “Ừm.”
“Để ta dắt nàng đi.” Đôi sâu thẩm của Quý Duy nhìn nàng chăm chú, trong chứa cả dải ngân hà.
Kim Tình Mạch ma xui quỷ khiến đặt tay vào tay Quý Duy.
Ánh Quý Duy sáng ngời, nắm tay nàng thật c.h.ặ.t, tác gấp gáp, chỉ sợ giây tiếp Kim Tình Mạch sẽ đổi ý.
Nàng cảm thấy buồn cười. Quý Duy giống kia, ngây thơ muốn ch.ết.
Đi một đoạn thật dài, cuối cùng nhìn thấy điểm cuối.
Nam Phong đã chờ sẵn bên ngoài, sau thấy bọn họ tiến lên, “Tướng quân.”
“Ngươi lui đi.”
Thấy nàng rút tay ra, Quý Duy có chút mất mát.
Gió lạnh thổi qua, Kim Tình Mạch đột nhiên tỉnh táo lại. Nàng không định lại Kinh , cho nên không muốn gieo hi vọng cho Quý Duy.
Thithe “Kim Kình Mạch” nằm một chỗ trong sơn . Nơi này có đầy đủ đồ đạc cùng vật dụng, không giống là vừa mới chuẩn bị nhất thời.
Kim Tình Mạch nhìn hắn một cái, thầm nghĩ chắc là đã an bài tốt, ngay cả nơi ẩn thân tiếp đã bố trí kĩ .
“Ta sẽ đưa “nàng” ra, nàng bên ngoài chờ ta một chút.”
Nghe , Kim Tình Mạch nuốt nước miếng.
Quý Duy lo lắng nhìn nàng.
Nàng không nói gì nữa, xoay người đi ra ngoài.
Không bao lâu sau, nàng liền cảm thấy có chút không thích hợp.
Không nên đào huyệt ?
Đột nhiên, vẻ mặt Kim Tình Mạch biến đổi, nhanh ch.óng chạy vào phía trong .
Quý Duy cúi đầu đứng bên cạnh thithe kia, vẻ mặt không rõ.
“Quý Duy?”
Quý Duy nghe thấy tiếng nàng gọi lẫn chút lo lắng, nhìn nàng: “Làm ?”
“Chàng mau một chút.” Kim Tình Mạch không biết liệu Quý Duy có muốn xem vết chữ khắc đùi hay không, nhưng nàng không muốn để Quý Duy thấy. Nếu Trịnh Tiêu Hòa không nói, cả đời này nàng sẽ không nói ra.
Không có bất kì nữ nhân nào muốn nhìn lại vết sẹo sỉ nhục kia cả.
Nếu nói thật sự nhận ra Quý Duy một lòng một dạ với nàng, Kim Tình Mạch còn có chút rung , bây giờ nàng đã hoàn toàn không còn nghĩ chuyện nữa.
Một khắc , sau Kim Tình Mạch đi, Quý Duy đưa tay tới bên cạnh thithe Kim Tình Mạch, chuẩn bị xốc xiêm y nàng lên, nửa chừng tay hắn khựng lại.
Hắn sửa sang lại xiêm y nàng vừa bị hỗn loạn.
Tuy hắn rất muốn nhìn vết sẹo này, nhớ kĩ nỗi sỉ nhục này, trả thù Trịnh Tiêu Hòa lại gấp trăm gấp trăm gấp ngàn lần, nhưng Kim Tình Mạch chắc hẳn không muốn hắn xem, cho nên hắn dừng lại.
Trở lại hiện tại, Quý Duy đưa tay, ôm thithe của nàng lên, “Đi thôi.”
Hai người đi vào một nơi trồng rất nhiều hải lâu năm, giữa đã đào một cái hố thật sâu.
Kim Tình Mạch đi tới, bên trong còn đặt một quan tài đôi.
“Đây là……”
“Đây là ta chuẩn bị cho nàng. Không nàng thích hải ? Chỗ này nàng thấy ?” Quý Duy đặt “Kim Tình Mạch” vào quan tài, “Vốn ta muốn xử lý Trịnh Tiêu Hòa xong sau sẽ cùng nàng tuẫn táng đây, chỉ là không ngờ…”
“Quý Duy, hãy quên những chuyện kia đi, về sau…”
Quý Duy ngắt nàng, đôi nhìn nàng dịu dàng nước, tiếp tục nói, “Không ngờ ta còn có thể gặp lại nàng. Tình Mạch, có thể cho ta một cơ hội nữa không?”
nói của Kim Tình Mạch lập tức nghẹn lại.
Nàng nghiêng đầu tránh đi, không dám đối diện với Quý Duy.
hải lay trong gió, những cánh rụng bị gió cuốn bay lả tả, có vài cánh còn vương mái tóc nàng.
Quý Duy vươn tay gỡ cánh , thấy nàng không nói gì không vội, “Nàng không cần lập tức trả ta.”
Tình Mạch của hắn chịu nhiều khổ sở đau đớn , nhất thời không muốn bên hắn, hắn có thể chờ.
Quý Duy tuy nghĩ , nhưng ánh lại vô cùng cố chấp. Nhưng Kim Tình Mạch nhìn qua, lại nhanh ch.óng che giấu cảm xúc trong lòng.
Kim Tình Mạch cùng Quý Duy chôn cất “thithe của nàng” tại vườn hải .
36
Chạng vạng, Quý trạch, Quý Duy lấy ra cây thương bạc đã phủ bụi lâu nay, cẩn thận chà lau.
Nam Phong tiến vào từ bên ngoài: “Tướng quân, tất cả đã bố trí đâu vào đấy.”
Quý Duy siết c.h.ặ.t cây thương, đáy lóe ra sát ý, “.”
Gần đây, trong dân gian lưu truyền một đồn đãi, đương kim Hoàng từ lâu đã lập mưu, cấu kết gian thần mưu hại Tiên đế.
Trịnh Tiêu Hòa vì chuyện này mà vội sứt đầu mẻ trán, vất vả giải quyết đồn này.
Thời gian tiếp , tin tức xấu không ngừng truyền tới.
Mười năm , Lương vương bị đưa địch quốc làm con tin, nay đã sắp quay về kinh.
Trong kinh bắt đầu truyền lưu câu chuyện tình cảm của Trịnh Tiêu Hòa cùng Kim An Dao, đồn đãi Hoàng hậu cùng Hoàng đã sớm có tư tình, nhưng lại bị tiên đế ra tay giành mất mĩ nhân, mạnh mẽ ép nàng ta tiến cung, nhi t.ử vì thế mà nảy sinh oán hận phụ thân, thiết kế hạ độc mưu hại, chuyện đầu tiên sau vị chính là nạp phi t.ử của phụ hoàng Hoàng hậu của , quả thật không hợp với luân thường đạo lí.
Dân chúng thích nhất là nghe các câu chuyện Hoàng cung, hiện giờ chuyện này đã lan truyền khắp các ngõ hẻm trong Kinh .
đồn ngày nghiêm trọng, rất nhanh liền truyền tới trong cung, còn có đại thần tấu điều tra lại nguyên nhân t.ử vong của tiên đế.
Trịnh Tiêu Hòa nổi giận hất tất cả tấu chương phê phán hắn mặt đất, gầm lớn, “Quý!!! Duy!!!”
Nhất thời cung nhân đều quỳ rạp, hận không thể tự chui đất, thở mạnh không dám.
“Ngự sử đại nhân đâu? Bảo hắn lăn đây cho trẫm!”
Cung nhân lập tức chạy đi thông báo.
Một lát sau, Ngự sử đại nhân, vốn là thân tín Trịnh Tiêu Hòa vẫn còn là Thái t.ử, đi nhanh vào. Ông ta lau vội mồ hôi lạnh trán, tiến lên nói, “Tham kiến Hoàng .”
Sắc mặt Trịnh Tiêu Hòa âm trầm, phất lui cung nhân, “Tất cả chứng đều tiêu hủy hết rồi chứ?”
“Hoàng yên tâm, thần cam đoan không còn bất kì chứng nào còn sót lại.”
Trịnh Tiêu Hòa híp nhìn hắn, “Tốt nhất là thế, bằng không ngươi có một trăm cái đầu không đủ để trẫm c.h.é.m.”
Ngự sử đại nhân lập tức quỳ , “Thỉnh Hoàng bớt giận.”
“Đi tra cho ta, kì hạn mười năm còn chưa tới, vì Lương vương lúc này lại thả về kinh!” Bàn tay Trịnh Tiêu Hòa đặt ghế siết c.h.ặ.t lại, gân xanh nổi lên, đáy là sát ý dày đặc.
Hắn tuyệt đối sẽ không để ngôi vị hoàng đế này rơi vào tay kẻ khác, tuyệt đối không?
Sau Ngự sử đại nhân xuất cung, trở về phủ của lại phát hiện thê nhi lão mẫu trong phủ đều không thấy bóng dáng đâu cả.
Ông ta ý thức có chuyện không đúng, vừa định hồi cung bẩm báo Hoàng , một mũi tên bén ngót sượt qua, mặt ông ta bị vạch ra một vết m.á.u.
Mũi tên cắm thẳng vào cây cột trong nhà, quay đầu nhìn lại, còn có một bức thư.
Ông ta run rẩy cầm lấy, thư viết, [Nếu không muốn cả gia đình ngươi ch.ết, trưa mai hãy tới khách điếm ngoại , nhớ kĩ, chỉ một ngươi .]
Ngự sử đại nhân ngã quỵ , ông ta nhìn chằm chằm bức thư đang cầm tay.
Ông ta nghĩ, xong rồi, toàn bộ xong rồi.
Không đi tính mạng cả nhà ông ta khó giữ, mà nếu đi về sau đầu khó nằm cổ.
Buổi trưa ngày hôm sau, Ngự sử đại nhân một cưỡi ngựa tới khách điếm ngoại
Khách điếm không một bóng người, ông ta cột ngựa gốc cây, gọi với vào bên trong, “Có ai không?”
“Kẹt!” một tiếng, cửa khách điếm bị mở từ bên trong, Bùi Huyền tươi cười bước ra, “Ngự sử đại nhân.”
Sắc mặt ông ta không tốt, “Ngươi Quý Duy phái tới? Nói đi, muốn ta làm gì?”
Bùi Huyền cười sâu: “Ngự sử đại nhân quả nhiên thẳng thắn, thứ cho ta đây nói thẳng, Tướng quân muốn chứng chính xác của việc Trịnh Tiêu Hòa mưu hại tiên hoàng.”
“Chuyện này… Chuyện này không thể, đổi cái khác.” Sắc mặt Ngự sử đại nhân vô cùng khó coi, ông ta không kẻ ngốc, cho nên không hề hủy đi toàn bộ chứng ông ta nói với Trịnh Tiêu Hòa.
Tâm ý đế vương khó đoán, dù ông ta vẫn giữ lại một lui cho .