Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
7
Tuy Lục Yến vừa hận vừa tiếc rằng tôi không nên thân, mấy ngày ở công ty tôi lại sống khá dễ chịu.
Cho đến khi Tô San lại bắt đầu giở trò.
Cô ta rêu rao rằng tôi là kiểu phụ nữ đào mỏ vì tiền mà leo lên vị trí này, còn đời sống riêng tư của tôi hỗn loạn, trước từng tám ông bao nuôi.
Tin đồn thêu dệt đến mức như thật như giả, đến cả dì lao công tôi cũng lộ vẻ khinh thường.
Tôi pha kỷ tử thì Tô San dẫn theo mấy kẻ bám đuôi chặn tôi lại.
“Lâm tiểu thư.” Tô San khoanh tay, vẻ mặt đắc ý, “bị người ta vạch trần bộ mặt thật, giác thế nào? Xấu hổ chứ? Nếu tôi là cô, tôi chẳng còn mặt mũi nào ở lại rồi.”
Người xung quanh đều xì xào bàn tán, chờ xem trò cười của tôi.
Nếu là nữ chính ngôn tình trước , lúc này đại khái sẽ đỏ giải thích, hoặc hắt cho cô ta một cốc .
tôi .
Giải thích thì tốn bọt, hắt thì còn phải lau sàn.
Tôi lấy , mở mã nhận tiền, đưa đến trước mặt Tô San.
Tô San sững sờ: “Cô làm gì vậy?”
“Chẳng phải cô tôi vì tiền sao?” Tôi mặt mày chân thành, “ hiểu tôi như vậy rồi thì chuyển tôi 50 vạn xem thử thực lực ? Không cho tiền thì đừng cản tôi pha kỷ tử, tôi bận lắm.”
Cả lặng ngắt như tờ.
Tô San tôi như người điên: “Cô…… cô điên rồi à?”
“Không điên, là nghèo thôi.” Tôi lắc lắc , “Cho hay không? Không cho thì tránh , sôi rồi.”
Mặt Tô San tái xanh.
Chắc cả đời này cô ta cũng chưa từng cách xin tiền nào sáng và thanh thoát đến thế.
Ngay lúc đó, “ting” một tiếng.
Âm báo tiền vào vang vọng khắp :
【Alipay nhận năm triệu tệ.】
Mọi người hít vào một hơi lạnh.
Lục Yến đứng ở cửa, tay cầm , khóe môi treo một nụ cười như như không.
Anh sải bước tới, chẳng thèm để ý sắc mặt trắng bệch của Tô San, đưa tay chỉnh lại cổ áo cho tôi.
“Tiền tiêu vặt.” Anh nhạt nhẽo, giọng không lớn, đủ để mọi người đều nghe , “Không đủ thì lại tìm tôi lấy. Đừng chấp nhặt với người nghèo, mất giá.”
Tô San loạng choạng như sắp ngã.
Cái tát này, tuy không đánh lên mặt, còn đau cả đánh thẳng vào mặt.
Tôi số dư , cười đến không khép miệng lại :
“ ơn ông ! Ông hào phóng! Ông sức khỏe dồi dào!”
Lục Yến bất đắc dĩ liếc tôi một cái, thấp giọng :
“ tiền đồ.”
Từ sau khi nhận năm triệu, thái độ của tôi với Lục Yến tốt hẳn.
Dù sao đó cũng là kim đại gia.
gần Lục Yến rất không bình thường.
Bởi vì Giang Ly tặng tôi một bộ phiên bản giới hạn, toàn thế giới mười cái, nằm lên cứ như nằm mây.
Tôi thích cái đó đến chết , hận không thể mọc luôn đó.
Lục Yến thì cực kỳ bất mãn với chuyện này.
Anh địa vị của mình nhà bị đe dọa.
Buổi tối.
Tôi nằm xem phim, cửa tắm mở .
Lục Yến bước .
Anh không mặc đồ ngủ, quấn một chiếc khăn tắm quanh eo.
Giọt theo cơ ngực rắn rỏi của anh trượt xuống, lướt qua tám múi bụng, rồi chìm vào đường nhân ngư gợi .
Màn hình bình luận lập tức chuyển sang màu vàng:
【A a a a! là thứ tôi thể xem miễn phí sao?】
【Anh ấy xòe đuôi công! Anh ấy dùng sắc dụ!】
【Thân hình này, hít hà hít hà!】
Anh tới lui trước mặt tôi một vòng, giả vờ tìm máy sấy tóc.
“Nhuyễn Nhuyễn, em máy sấy tóc đâu không?”
Tôi liếc một cái, ánh dừng lại cơ bụng của anh 0,1 giây, rồi nhanh chóng dời về màn hình: “ tủ, tầng thứ hai bên trái.”
Lục Yến không động.
Anh lại tiến gần thêm mấy bước, mùi sữa tắm người xộc thẳng vào mũi tôi.
“Tôi không tìm , em giúp tôi tìm.”
Cái cớ này dở tệ.
Tôi thở dài, đành phải dời khỏi bộ phim truyền hình: “Lục tổng, tuy anh là sếp, bây giờ là giờ tan làm. nữa…”
Tôi vào ngực anh: “Mặc quần áo cho tử tế , cẩn thận lạnh rồi lây cho tôi. Tôi bảo hiểm y tế, không muốn xếp hàng.”
Mặt Lục Yến đen lại.
Anh khom người ép sát tới, hai tay chống lên tay vịn , nhốt tôi giữa anh và .
Hơi thở nóng rực phả tới, mang theo giác xâm lấn nguy hiểm.
“Lâm Nhuyễn Nhuyễn.” Anh chằm chằm vào tôi, giọng trầm xuống, “Em phải là người vô không?”
Đối mặt với kiểu chất vấn này, phụ nữ nào cũng không thể nhịn .
Tôi đưa tay , dùng ngón trỏ chọt chọt vào cơ bụng anh.
Cứng ngắc.
“Tay nghề bình thường.” Tôi thành thật nhận xét, “Quá cứng, không thoải mái bằng Giang Ly tặng. Kiến nghị anh ăn thêm chút mỡ , mềm ôm mới thoải mái.”
Lục Yến hoàn toàn sụp đổ.
Anh tức đến bật cười, nắm lấy ngón tay tôi, cắn một cái.
Không đau, mà tê tê ngứa ngứa.
“Ghét cứng?” Anh tôi bằng ánh sâu thẳm, “Sau này em sẽ biết cứng chỗ tốt của nó.”
xong, anh quay người vào ngủ, bóng lưng mang theo vài phần chật vật và bực bội.
Tôi vết răng ngón tay, tim đột nhiên đập nhanh một nhịp.
Cái tên nghiện công việc này… vừa rồi là trêu ghẹo tôi sao?