Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Ta đành an ủi hắn: “Xin lỗi, chỉ đến hòa bình của hai nước, ta lại không cho người. Nếu chàng không thích nàng ta, chúng ta cùng cách. Dù sao nàng ta có ba mươi lăm người tình rồi, thiếu một người cũng không sao.”

Lạc Phong như vừa ra điều : “Khi nàng vào nhà họ Lạc, mọi người đều ta đã chếc, nên mẫu thân ta chỉ tiếp nàng, hề gửi thư hỏi cưới không?”

vậy mà.”

Lạc Phong phấn khởi: “Thế thì về danh phận, nàng vẫn phải là của ta, vẫn là nữ tử gả, không?”

vậy.”

Lạc Phong ngày càng kích động: “Vậy thì nếu giờ ta lấy nàng theo lễ của thất, sẽ không tính là cưới làm vợ, không trái với luật pháp triều đình, không?”

“… Có vẻ là .”

Lạc Phong gần như phát cuồng: “Vậy nếu ta cưới nàng làm thê trước, đã có vợ, thì hoàng thượng sẽ không ép cưới công chúa cho ta nữa, không?”

Ừm, nghe như có lý, nhưng lại cảm thấy hơi kỳ kỳ. “Nhưng mà, đâu giải quyết được vấn đề gốc rễ, chàng không muốn trái ý cưới công chúa thì phải trái ý cưới người khác sao?”

Lạc Phong cúi đầu, thì thầm nhỏ xíu: “Làm sao nàng biết ta cưới nàng có phải là tự nguyện hay không?”

Ta khoát : “Đừng nói là tự nguyện, ngay quen cũng chẳng quen, là ta dày mà đeo bám chàng. Chàng có bi, chẳng nỡ bỏ mặc ta. Nếu không như vậy, đời này chúng ta chẳng bao giờ có giao tình.”

Ta cảm giác Lạc Phong muốn mắng ta, nhưng lại nhịn.

Ta biết nói thế là không biết điều, mà thực ra cách của ta cũng chẳng hay ho .

Ta, một cô nương nghèo không biết chữ, nếu nhờ chiêu “lừa phỉnh” mà leo lên được, thì là trời không dung.

Ta cam đoan, ngay ngày thành thân thứ hai, trước cửa tướng quân sẽ có trăm tám mươi cô nương đến đập đầu, đến khi nào vỡ toác tượng sư tử đá thì mới thôi.

này Tiểu Xuân vào bẩm báo, nói cha ta đang chặn trước cửa xin tiền, tự xưng là nhạc phụ của tướng quân, đòi được tướng quân phụng dưỡng.

Ta xấu hổ không chịu nổi, chỉ muốn cúi đầu, tìm lỗ để chui xuống.

Ta đột nhiên cảm thấy tựa một miếng cao dán chó chếc, bám dính lấy Lạc Phong, đến nỗi chẳng cách nào gỡ xuống được.

5

Ta chăm chú nhìn Lạc Phong, ngổn ngang muôn vàn cảm xúc. Xấu hổ, tủi hổ, tự trách đan xen, ngay nước mắt cũng chẳng dám tuôn trào, sợ rằng sẽ trở thành làm bộ.

Người gạt chàng là ta, được lợi cũng là ta, vậy ta có tư cách để than vãn?

“Đại tướng quân, người cứ việc đuổi ông ấy đi, đuổi luôn ta đi, đừng để ông có cơ hội bám víu vào Lạc gia mà dây dưa mãi…”

Lạc Phong chỉ nhẹ gõ vào đầu ta, rồi lại sực nhớ tới vết sẹo trên trán ta, dù đã lành nhưng vẫn cẩn thận xoa dịu, tựa như vuốt ve một con mèo nhỏ.

này ánh mắt không giấu nổi vẻ bực dọc pha lẫn bất lực, tựa như đang thất vọng về ta: “Ban đầu dù phải đập đến đầu rơi máu chảy cũng muốn vào , giờ còn thấy đã có ý rút lui? Nàng thực sợ lão già ấy đến vậy sao?”

Ta cúi đầu, không đáp lời. Chỉ nhớ nhỏ từng lén lút đến góc tường của tư thục, nghe thầy trong lớp ngâm: “Vô phụ vô quân, thị cầm thú dã.”

Khi ấy chẳng biết , chỉ lấy lời người xưa làm lẽ sống. Nhưng hiện giờ, lại bắt đầu nảy sinh hoài nghi, lẽ nào cuộc đời phải sống trong u mê như vậy sao?

Song nếu sách vở sai, thì sao có khiến bao người sùng bái và chạy theo đến thế?

Lạc Phong đặt lên vai, xoay người ta lại, hỏi bằng giọng dứt khoát: “Nếu hắn muốn gây , cứ mặc hắn làm càn, ta không đời nào sợ hắn. Ta chỉ hỏi nàng, ngoài kia người đó, nàng còn hắn làm cha không?”

không sao? Thì ra, ta có trốn thoát, giống như đêm chạy thoát khỏi hắn để lao tới Lạc .

Bởi hắn chỉ xem ta như món hàng, vậy ta cũng sẽ xem như một món hàng, hắn đã trao ta cho Lạc , giao dịch đã hoàn tất, ta nay không còn là con nữa.

Sách vở không phải nào cũng , nó chỉ là một quan điểm. Giờ đây, điều dẫn dắt ta là suy của bản thân.

quân.” Ta chỉ vào mấy chữ vừa nắn nót viết trên bàn, “Khí ngã khứ giả, tạc nhật chi nhật bất khả lưu.”

Lạc Phong nở nụ cười mãn nguyện, nhướn mày nói: “Ta xin rút lại lời khi xưa, nàng đâu phải ngốc. Thế nhưng, nương tử, chớ đợi người khác ruồng bỏ, đáng ra nàng phải là người vứt bỏ quá khứ, bước sang trang mới.”

Ta nói muốn đuổi hắn đi, nhưng Lạc Phong cứ nhất mực muốn ra : “Một tên lưu manh mà thôi, ta lại sợ hắn sao? Nào, nhân, hôm nay cho nàng thấy phong thái của ta.”

Lạc Phong nắm ta, cùng ta ra cổng , đĩnh đạc đối diện với người kia: “Ông nói con ông là của ta, có bằng chứng nào không? Hỏi xem sính lễ đâu? Mai mối là ? Lạc gia nhà ta tích đức, mua về nuôi nấng rồi cũng thả tự do cho nàng ấy rồi.

“Hả? À, ông nói người này sao. Đừng có loạn, đây là thất, là con của một cựu tướng sĩ thân cận, đã được định hôn bé, sau này lại mồ côi phụ mẫu nên mới được nuôi trong ta.

“Ớ, ớ, ớ! Ông đừng có nói bậy bạ! Vị hôn thê của ta đoan trang thuần khiết, đừng có vơ, tự tiện lôi vào! Ông bảo nàng là nữ tử của ông, thử gọi nàng một tiếng, xem nàng có đáp lời không?”

Ta đứng bên mà sững sờ nhìn, quả nhiên khó trách Lạc Phong xem thường chiêu trò càn quấy của khác, hóa ra bản thân lão luyện trong việc ấy, ép cho người cha hờ kia chẳng chen lời vào, cuối cùng chỉ còn biết ngồi bệt xuống đất vạ.

“Thư nhi à, con là con ruột của ta, giờ con phú quý rồi lại bỏ mặc cha, con còn mũi nào đối diện với mẫu thân con dưới suối vàng? nhân ơi, bà làm khổ đời, sinh hạ được đứa con bất hiếu thế này.”

Thấy ta chẳng mảy may động , hắn bắt đầu kể lể công ơn của : “Năm đó ta đói bụng nhịn để nhường bánh nướng cho con…”

Khi ấy ta bảy tuổi, hắn không biết là lần thứ mấy đánh bạc trắng , trong nhà chẳng còn lấy một hạt gạo, thím bên cạnh thấy ta đáng thương nên cho một miếng bánh nướng.

Ta giấu trong , phấn khích lấy ra khoe hắn, hắn thấy không ngon liền cắn một miếng rồi ném xuống đất, vừa mắng vừa vào trong buồng ngủ.

Ta nhặt lên, chẳng kịp phủi sạch đã cho vào miệng, bụng đói cồn cào, cha không thì không lãng phí, lót dạ được thì tốt rồi.

Kết quả là khi hắn tỉnh dậy tìm đồ , biết ta miếng bánh, hắn ra sức đá bụng ta, mắng là “đồ vô tích , thứ đói đến chếc cũng không nhắm nổi.”

Còn giờ, miệng hắn, miếng bánh mà năm đó ta nhổ ra, còn mang theo máu, lại biến thành cứu mạng của người cha hiền dành cho con quá nực cười.

Trong ta, chút ít tình cảm gia đình cuối cùng cũng bị chôn vùi. Ta kéo nhẹ vạt áo Lạc Phong, cuối cùng quyết định nói : “ quân, ra người này.”

6

Lạc Phong sững sờ, rõ ràng không ngờ rằng ta lại mềm với hạng người như vậy, lại chọn vào gần như giành được thắng lợi mà quay ngược lại. cúi xuống nhìn ta, vẻ thất vọng xen lẫn bất lực, nhưng rốt cuộc vẫn phải nhượng bộ.

Thấy như sắp cho kia vào nhà, ta vội nói: “ quân quên rồi sao, Tết Đăng gần đây, này trộm túi tiền của , bị người bắt quả tang, thấy hắn già nua khốn khổ nên mới không giao hắn cho quan .”

Vừa nói, ta vừa lau nước mắt: “ ngờ tốt lại bị lợi dụng, hôm nay còn bị hắn kéo đến đây đòi nợ. quân, hóa ra làm người tốt chẳng hề có báo đáp.”

Lạc Phong nhìn ta, như sắp cười đến điên mất, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị và bực dọc. này đây, hẳn đã hiểu rõ làm sao ta từng lừa được lão nhân Lạc gia.

“Còn nữa, mọi người có nghe không? Đó là vị hôn thê của tướng quân đấy! Nếu là con của lão ác ôn kia, tướng quân liệu có muốn cưới nàng không?”

Cha ta tuy quanh năm cờ bạc, rượu chè, nhưng lần này lại biết cách tung chiêu. Ông biết không tin lời , bèn lôi đám đông ra một vị hàng xóm, ép người ta phải nói cho ra lẽ.

Đó là Nhị Cẩu thúc, láng giềng lâu năm của chúng ta. Ông ấy không mê cờ bạc như cha, nhưng cũng là không ngồi rồi, hai người coi như bạn nhậu nửa vời.

Nhị Cẩu thúc tuy không tử tế nhưng cũng xấu xa đến mức như cha ta. Ông dù bất tài vô dụng, nhưng rất thương con , thậm chí còn từng tội nghiệp cho ta. Giờ đây, đối diện lời cầu xin của cha ta, ông ta cũng không đứng ngoài nhìn.

Khi ấy, không biết nào, ca ca của Tiểu Xuân đã chen vào đám đông, cất tiếng lớn:

côn đồ tìm chứng cớ, liệu có đáng tin hơn lời tướng quân sao? Nếu muốn làm chứng, theo ta thì nên đến nha môn chịu đủ đại hình một lần, lời nói ấy mới đáng tin cậy.”

Nhị cẩu thúc nghe vậy, lập tức hất khỏi cha ta: “Cút đi, đồ già điên, đừng làm loạn nữa! mà biết con ngươi là ? Người ta đàng hoàng là nhân tướng quân, há lại để ngươi nhảm nhí bôi nhọ?”

Cha ta kịp nói thêm , Tiểu Xuân đã bảo gia đinh bịt miệng ông, rồi trói lại, đẩy đến trước ta.

“A Thư,” Lạc Phong gọi ta, “Ta quên mất, trong túi tiền khi đó có bao nhiêu bạc?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.