Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
2.
“Vợ à, sao em mới tới vậy?”
Tôi vừa ngồi xuống, Trần Dũ Chu đã hừ hừ ư ử làm nũng với tôi.
“Hôm nay thuốc của anh còn chưa uống, còn ho nhiều hơn rồi.”
Hắn chớp chớp mắt, cọ mặt về phía vai tôi.
Hoàn toàn không có dáng vẻ lạnh nhạt vô tình trên sân thượng nãy.
bè bên cạnh ồn ào trêu chọc.
“Làm gì thế! Tình thì ra ngoài rải cơm chó đi chỗ khác!”
“Hai đứa dính nhau suốt ngày, buồn nôn chết đi được! Nếu không phải vì nhìn ra hai đứa bọn họ trời sinh một đôi, tôi lại đánh không lại, thì tôi đã sớm đá khỏi nhóm chat rồi!”
“Cái mới gọi là gì chứ! Hữu tình cuối cùng cũng thành quyến thuộc, thanh mai trúc mã là trời sinh một đôi! Chu ca lêu lổng hơn hai mươi năm, bây giờ chẳng phải ngoan ngoãn cúi tay chị Tình chúng ta sao, nhìn tôi cũng tin tình yêu luôn.”
Cảm giác lớp đường áo của viên thuốc tan chảy dính nhớp còn lưu lại bàn tay.
Tôi nhịn ghê tởm, mỉm cười nhạt.
Thân thể khẽ nghiêng về phía , với lấy ly rượu trái cây có ga ở mép bàn, cũng tránh xa Trần Dũ Chu.
“Chu đâu?”
Trần Dũ Chu vốn còn muốn dựa sát lại, nghe tôi hỏi Chu thì động tác khựng lại.
“Nó đi đón em gái rồi! Ồ, chẳng phải rồi sao.”
Chu và một cô gái gầy gò mặc váy trắng lần lượt ngồi xuống, giữa hai người cách nhau nửa mét.
“ nhóc đúng là có phúc, em gái xinh thế , mấy anh độc thân có mặt ở đây cũng giới thiệu cho bọn tôi đi chứ?”
Một người đùa.
Chu có ngượng ngùng nhìn Trần Dũ Chu một cái, rồi đáp.
“Đây là em gái tôi, Ôn Tư Tình.”
“Chắc chưa gặp nhiều người, con bé ngại, người đừng chọc nó.”
tiếng cười ồn ào.
Tôi nhìn về phía Ôn Tư Tình, còn cô ta thì mắt long lanh nhìn về phía Trần Dũ Chu.
Người vừa rồi còn liên tục dịch lại gần tôi lại không dấu vết kéo giãn khoảng cách, dựa ghế sofa bên cạnh.
Cơn đau âm ỉ lại cuộn lên, dù tôi đã cố hết sức kiềm chế, không thể khống chế được nỗi đau đớn và phẫn nộ trào dâng .
Ôn Tư Tình hiển nhiên không học được cách kiềm chế.
Cũng có lẽ cô ta là người được yêu, nên có tư cách được cưng chiều kiêu ngạo.
Ánh mắt cô ta gần không kiêng dè dừng trên người Trần Dũ Chu.
thân Nguyệt của tôi nhìn ra tôi không vui.
Bèn trực tiếp cười .
“Em gái, người em nhìn không được đâu, anh sắp kết hôn rồi.”
Mặt Ôn Tư Tình lập tức đỏ lên, cô ta rút ánh mắt lại, hơi lúng túng cười .
“Xin lỗi chị, em có trai rồi.”
Trên mặt Trần Dũ Chu còn treo nụ cười, nhưng giọng điệu lại mang theo sắc bén bênh vực.
“ Nguyệt, cô thích chơi đùa, nhưng không phải cô gái nào cũng giống cô đâu.”
Nguyệt nóng tính lên, đứng dậy muốn tát Trần Dũ Chu.
Tôi giữ cô lại, cười với Trần Dũ Chu.
“ cứ anh thanh cao lắm , Nguyệt Nguyệt thì chưa bao giờ bắt cá hai tay cả.”
Trần Dũ Chu sững người tại chỗ, theo bản năng tránh ánh mắt của tôi.
Rồi lại cố tỏ ra bình tĩnh, cười .
“Anh cũng đâu có, vợ à, sao em lại nổi giận với anh rồi.”
Nhìn gương mặt rõ ràng là không vui của tôi.
Trần Dũ Chu cầm một ly rượu lên uống cạn.
“Là tôi không đúng, tôi xin lỗi chị Nguyệt, chuyện bỏ qua đi.”
Giữa tiếng cười của người, tôi Ôn Tư Tình đầy đau nhìn Trần Dũ Chu.
thể tôi là một kẻ ác tày trời.
tra tấn đôi tình khổ tình của họ.
“Được rồi được rồi, chơi trò đi, xoay chai xem ảnh album thế nào?”
Chu đứng ra hòa giải.
“Có gì không thể xem thì nhanh chóng ẩn đi, đừng lôi ra dọa người.”
“Tôi đặt ngày đã.”
“Ngày 17 tháng 5 năm 2023!”
Tất cả người đều lấy điện thoại ra, cần lượt ai thì sẽ mở album đúng ngày đó, cho người xem hôm mình đã làm gì.
Ngay lượt tiên, miệng chai rượu đã xoay mặt tôi.
điện thoại của tôi được chiếu lên lớn.
Sóng biển, bãi cát, bữa tối dưới ánh nến.
Còn có cả một ảnh chụp số hiệu tủ nhận đồ của Mỹ Đoàn.
“Đây là ảnh năm đó cô sinh nhật, hai người cùng đi nghỉ ở biển đúng không!”
Nguyệt trêu chọc, huých vai tôi, rồi thấp giọng.
“Tôi còn hỏi cô là khổ tu hai mươi tám năm, mùi vị đàn ông có phải rất mê hồn không?”
Tôi mỉm cười với Nguyệt, những thứ từng tươi đẹp đặt ngay mắt , còn lại đầy miệng đắng chát.
Có mắt tinh, hỏi Trần Dũ Chu.
“Hai người gọi đồ ăn khuya hai giờ sáng à?”
“Đồ ăn khuya gì vậy anh Chu? Không phải là cái kia chứ!”
bè đều cười ầm lên, còn Trần Dũ Chu vốn luôn thoải mái với trò đùa lại không cười nổi.
ta nhìn Ôn Tư Tình mặt tái nhợt.
“Không phải, là một ít thuốc cảm thôi, đừng bậy.”
tôi bỗng dưng trào lên ác ý.
“Hôm đó mua thuốc, chẳng phải là vì anh làm em bị thương sao?”
Tôi mỉm cười dịu dàng, xé toạc vết thương của mình ra cũng để khiến họ buồn nôn.
“Anh dùng sức quá, không biết kích động cái gì nữa? Chiếc váy đó của em rất đắt, mới mặc có một lần thôi.”
“Trần Dũ Chu, anh chưa từng ngủ với ai vậy, kỹ thuật tệ quá.”
“Có phải đây những cô gái anh thích đều không cho anh chạm không?”
Giữa tiếng ồn ào trêu chọc của người.
Tôi Ôn Tư Tình cúi lau nước mắt.
Cũng vẻ bực bội nhưng cố nhịn của Trần Dũ Chu.
Rõ ràng tôi đã cười mức khoái chí, vậy ngực lại cứ ngột ngạt khó chịu, nỗi cay cả mũi.
“Người tiếp theo!”
Chu lau mồ hôi trên , rồi lại xoay chai rượu thêm một vòng.
Miệng chai hướng thẳng về phía Ôn Tư Tình.
Cô ta gượng ra một nụ cười có phần yếu ớt.
“Album của em không có gì hay để xem đâu.”
Nguyệt nhìn tôi, rồi lại nhìn cô ta, khẽ nhíu mày, rất nhạy bén.
“Em gái, đã chơi không nổi thì đừng lên bàn chứ?”
Trần Dũ Chu nhíu mày.
khi ta kịp mở miệng, tôi đã nhanh hơn một bước nắm lấy tay ta.
Tựa sát gương mặt mang theo giận dữ của ta, nhìn từ bên cạnh sang thì hẳn trông chúng tôi hôn nhau vậy.
“Cún con, em hơi đói rồi, anh đi gọi cho em gì ăn được không?”
Trần Dũ Chu khựng lại vài giây, cuối cùng đứng dậy , đi chỗ viên phòng bao lấy iPad để gọi món.
“Tôi chơi được.”
Tôi biết Ôn Tư Tình đã nhìn sự tương tác giữa tôi và anh ta, cũng nghe giọng nghiến răng nghiến lợi của cô ta.
Cô ta ngấn lệ trừng mắt nhìn tôi.
Đây là lần tiên tối nay cô ta đối diện với tôi, mang theo sự liều mạng và hận ý không hề che giấu.
Điện thoại được chiếu lên lớn.
Bức tiên là ảnh chụp cuộc trò chuyện.
Một người thích hóng chuyện đọc to lên.
“Anh đã ngủ với cô ta rồi à? Rõ ràng anh hai người là liên hôn, anh đã hứa với em là sẽ không chạm cô ta !”
“Nhưng đó anh nghĩ em thôi, Tình Tình.”