Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Những năm áp lực nhất cuộc đời, tôi đương một lần.

khi tốt nghiệp, tôi thẳng tay đá anh ta.

Vài năm , công ty đột nhiên có tổng giám đốc mới được điều từ trên xuống.

Tôi vừa ngẩng đầu lên, một gương quen thuộc nhìn tôi lạnh lẽo:

“Lại gặp rồi.”

“……”

Tôi ngơ ngác:

“Xin lỗi, trước đây tôi từng gặp tai nạn nên quên khá nhiều chuyện. Chúng ta quen sao?”

Chu Từ sững người ra, tôi nhân cơ hội chuồn mất.

Ra khỏi tòa nhà văn phòng, gió lạnh thổi qua khiến tôi rùng mình.

Cứu tôi với.

Bạn trai cũ tôi đá năm xưa… báo thù rồi.

1

Năm mười hai, Chu Từ là bạn bàn với tôi.

Tôi cũng từng nghe qua về cậu ta.

Học sinh chuyển trường, trường khá có tiếng.

Không biết từ khi nào, cậu ta thường xuyên nói với tôi:

“Đời người là để chơi mà.”

“Cậu giỏi lắm rồi.”

“Không cố gắng cũng chẳng sao.”

“Học vậy không mệt à? Nghỉ ngơi chút đi.”

cậu ta xúi giục, tôi phát hiện ra rằng nhắm mắt lại học… thật rất dễ chịu.

Tôi nghĩ, đúng là vậy.

Đời người mà, tàm tạm là được rồi.

khi tôi hỏi cậu ta:

“Cậu định thi trường đại học nào?”

“À,” cậu ta nói, “tôi đi du học nước ngoài, nhà tôi chuẩn quyên tặng vài tòa nhà.”

“?”

2

Thật ra tôi gặp Chu Từ từ rất trước đó.

Ở khu chung cư bên cạnh nhà tôi.

Khu đó không lớn, thậm chí còn chẳng có thang máy.

Bà cô sống sát vách là “trạm tình báo” của khu.

Nghe bà nói, khu bên cạnh có một học sinh cấp ba mới .

Đứa nhỏ này đáng thương lắm, đây học mà gia đình không ở , tự thuê một căn phòng nhỏ, sống rất khổ, ngày nào cũng ăn đồ giao tận nơi.

Thỉnh thoảng tôi gặp Chu Từ trước quán ăn sáng.

nào cậu ta cũng buồn ngủ, đứng trước quầy rất , chọn qua chọn lại, cuối mua đúng một quả trứng rồi đi.

Khi đó tôi kỳ lạ.

này mới hiểu ra.

Hóa ra là vì… nghèo.

Vậy mà bây thằng nhóc này còn dám giả bộ trước tôi.

Tôi mở mắt, thương hại liếc cậu ta một cái.

Lấy bài tập Vật lý ra, tiện tay giúp cậu ta lấy luôn sách, động viên:

“Ước mơ hay đấy, học một chút đi.”

Chu Từ nheo mắt, cuối cũng chẳng nói gì, mà thật cầm sách lên đọc.

Cũng may.

giả bộ một chút thôi.

Vẫn còn cứu được.

Chưa được mấy phút.

Chu Từ quay sang hỏi tôi:

“Cậu học chăm , sao vẫn không lấy được hạng nhất?”

Tôi lạnh nhìn cậu ta, muốn xem có phải cố tình khiêu khích không.

Kết quả lại phát hiện vẻ cậu ta thật … rất thắc mắc.

Tôi mỉm nhạt:

“Cậu lần nào cũng đội sổ, lắc đầu tai có quạt không?”

Chu Từ bật , vừa vừa dùng đầu ngón tay chọc tay tôi:

“Ý gì ?”

Tôi hất tay cậu ta ra.

Chết tiệt.

Suýt nữa thì rơi bẫy của học sinh cá biệt.

3

Chu Từ tuy nghèo lại thích làm màu, nhưng khối thì cực kỳ được thích.

Bởi vì cậu ta… thật rất đẹp trai.

Là kiểu đẹp trai rất có lực sát thương.

Dáng người cũng cực kỳ tốt, vai rộng eo hẹp, đường cơ bắp ở cánh tay rõ ràng.

Ngày nào lên cũng ngủ, chắc là nghỉ học lén ra công trường khiêng gạch rồi.

ra chơi đó.

Hoa khôi bên cạnh chạy sang, chống hai tay lên bàn cậu ta, nháy mắt một cái.

Cô ta nói:

“Anh đẹp trai à, anh rất đặc biệt, không giống những nam sinh quen. Anh cảm giác giống câu nói của Borges: ‘Anh là từng khoảnh khắc cô độc’. Nhiều muốn hiểu anh, muốn biết anh nghĩ gì, nhưng lại cảm giới của anh có một màng bảo vệ, không nỡ phá vỡ. Anh ngồi đó thôi mà anh sắp vỡ tan rồi.”

Cậu ta đáp gọn lỏn:

“Nói tiếng người đi.”

muốn xem cơ bụng của anh.”

Vừa dứt lời.

lặng đi một nhịp.

Những ánh mắt im lặng từ bốn phía bắn tới.

Đầu của tôi khựng lại, tôi vô tình nghiêng đầu sang một chút.

Vừa hay đối diện với ánh mắt cậu ta khoanh tay với tôi.

“?”

Tôi cứng đờ, từng chút một xoay đầu về lại.

Kết quả cậu ta nói với tôi:

“Cậu cũng muốn xem à?”

Lần này ánh mắt đều dồn về phía tôi.

Đặc biệt là hoa khôi, mắt sáng long lanh, xúi giục:

“Toàn chị với , có gì mà ngại.”

“……”

Buổi tự học tối đó, tất mọi người đều nhớ mãi không quên.

3

Ngày , cậu ta hỏi tôi:

nào?”

Tôi không thèm để ý.

Cậu ta không chịu buông tha:

nào hả?”

Còn nào được nữa.

Lần đầu tiên mơ của tôi không phải là làm bài tập, mà là mười tám Chu Từ vây quanh tôi nói:

“Cậu muốn xem thì tôi cậu xem.”

Giật mình tỉnh dậy, m//áu mũi chảy đầy .

Tôi dừng , hít sâu một hơi.

Con người sống môi trường áp lực cao… đúng là sẽ phát đ//iên.

Tôi đột nhiên cảm mấy lời của Chu Từ nói cũng không hẳn là sai.

Thư giãn, vui chơi đúng mực… quả thật rất cần thiết.

Cậu ta vô tư:

“Sao không thèm nói chuyện với tôi?”

Một cơn bực bội vô cớ trào lên.

Tôi đặt xuống, mỉm :

“Cũng được đấy, cậu có muốn đương với tôi không?”

“?” Chu Từ sững người, khuôn nào cũng rất đáng ghét ấy trống rỗng vài giây,

“Hả?”

Tôi kiên nhẫn hiếm có:

không?”

Cậu ta nhìn tôi, rất mới chớp mắt một cái, nói:

“Đệt.”

buổi sáng đó cậu ta im lặng bất thường.

Trưa tôi vừa chuẩn đi ăn, cậu ta đột nhiên buông một câu:

“Có thể .”

Buổi chiều cậu ta lại nói:

“Này, cậu không phải cố tình trêu tôi đấy chứ? Tôi nói là có thể rồi mà.”

ra chơi, tôi kéo cậu ta một phòng học trống.

Nắm cổ áo cậu ta, mạnh lên môi.

Vừa , vừa bóp cơ bụng cậu ta.

Cậu ta vừa đáp lại, vừa kêu đau.

Từ đó trở đi, cậu ta không còn làm phiền tôi tôi học bài nữa.

Bởi vì cậu ta biết, tôi càng mệt thì… càng dữ.

4

Tính cách của Chu Từ tuy rất tệ.

Nhưng ngoại hình và vóc dáng vượt trội của cậu ta bù đắp hoàn hảo điểm đó.

Thỉnh thoảng, chúng tôi cũng rất thuần khiết.

Ví dụ như lén nắm tay học.

Ví dụ như nhìn lá ngoài cửa sổ chuyển vàng, chúng tôi sẽ giẫm lên lá khô, đi dạo rất .

được một tháng, tôi thành công leo lên hạng nhất toàn khối.

Chu Từ thì vững vàng ở vị trí đội sổ của .

Lương tâm tôi vẫn còn, bắt đầu giúp cậu ta học bù.

Tôi giảng khô cổ.

Cậu ta thờ ơ xoay cây tay.

“……”

Chu Từ nói:

“Tôi đây không phải để học.”

Tôi bực mức muốn nổ tung:

“Giả vờ nghiện rồi hả? Tháng còn đội sổ thì chia tay.”

Chu Từ khựng lại một chút, hỏi:

“Sao, cổ cậu không chịu nổi dấu của hạng chót à?”

“……”

Tôi thật muốn bóp chết cậu ta.

Nói thì nói vậy, nhưng từ đó trở đi, Chu Từ thật bắt đầu học.

Cậu ta không ngu, nền tảng cũng không hề tệ.

Tôi dạy cậu ấy cũng không quá vất vả.

là chúng tôi gần như không còn thời gian hẹn hò.

Ở bên có học.

Chu Từ bực bội, ném xuống ăn vạ:

“Bây cần nhìn sách là tôi muốn nôn.”

Tôi cậu ấy một cái:

“Có muốn tôi thi đại học không?”

Chu Từ sững lại một chút, rồi lại cầm lên.

Có một tối nọ, lần đầu tiên cậu ấy không gửi tôi mấy tin nhắn dính dính vô nghĩa, mà là hỏi tôi một câu Vật lý.

Tôi suýt thì nghi ngờ tài khoản của cậu ấy hack.

Tùy chỉnh
Danh sách chương