Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

giờ thật sự coi tôi là gia đình mình.”

Tôi đưa tập giấy ngoài cánh cổng,

bình thản chỉ là tờ đơn thông thường.

“Ký đi.”

Thấy dòng chữ trên bìa hồ sơ: “ĐƠN XIN ”,

Trần Mục Tùng giật bắn , mặt mày tái mét, lùi lại bước điện giật.

“Không… Mộ Mộ, em đừng vậy… ta không được!

Con nhỏ…”

“Con sẽ ở với tôi.”

Tôi dứt khoát ngắt lời, ánh mắt kiên định.

Anh ta giọng run lên, hoảng hốt cùng cực:

“Anh biết lỗi , anh thật sự biết lỗi

Từ giờ anh nghe lời em hết! Anh lập tức đưa về quê! ta đừng … Anh xin em…”

Hắn bám chặt lấy cánh cổng sắt, ngón tay trắng bệch vì siết mạnh, ánh mắt chan đầy khẩn cầu và van xin được tha thứ.

Đã muộn .

anh ta mặc kệ mình hết lần này lần khác giẫm nát lòng tự trọng tôi,

anh ta lạnh lùng cúp máy trước lời cầu cứu tôi ngay tại sân bay,

anh ta rằng cái gọi là “ tôi bài học” sẽ khiến tôi quỳ gối cúi đầu…

Thì mọi thứ đã không cứu vãn nữa .

Tôi nhìn thẳng vào anh ta, từng câu từng chữ rõ ràng, lạnh lùng:

“Trần Mục Tùng, ta tốt nhất nên chia tay trong hòa bình.

Nếu không, tôi không ngại để này lan tới ty anh.”

“Anh cũng đâu muốn mất đi việc mình vất vả thi vào – cái danh “ chồng tốt” anh xây năm qua, đúng không?”

Tôi biết rõ —

trong mối quan hệ này, anh ta tiếc nuối không phải tôi, càng không phải con, là những “lợi ích” anh ta nhận được.

Nhưng trên tất cả, anh ta không nỡ mất đi việc “ổn định – danh giá” anh ta đang ngồi.

Vì anh ta thừa ,

nếu “bỏ mặc vợ mới sinh đang ở cữ – mặc kệ con ốm sốt – dùng kỳ nghỉ chăm con để đưa đi du lịch” lộ ,

trong đúng thời điểm đang xét thăng chức,

sự nghiệp anh ta dù không sụp đổ cũng sẽ lao đao không dứt.

Tôi không ép cùng.

“Tôi anh thời gian suy nghĩ, nhưng tôi không có nhiều kiên nhẫn.”

Tôi rõ kiểu Trần Mục Tùng —

do dự, nhu nhược, sợ mất mặt, sợ lời tiếng vào.

Anh ta sẽ không ký dễ dàng.

Sẽ chọn cách trì hoãn, kéo dài, nuôi hy vọng “thời gian sẽ xoa dịu tất cả”.

Nhưng tôi cũng không có ý định ép anh chân tường.

Tôi rõ nguyên lý câu:

đi chân đất chẳng sợ ai mang giày.”

dồn vào tuyệt lộ, chó cùng sẽ cắn,

tôi thương tôi, có con trai là máu thịt, tôi không mạo hiểm.

Vậy nên, tôi không đâm đơn tố cáo anh ta lạm dụng chế độ nghỉ chăm con để đi du lịch.

Tôi chỉ lặng lẽ chuẩn tài liệu khởi kiện ,

mỗi bước đều chắc chắn, từng bước đều vững vàng.

Nhưng tôi không gây , không có nghĩa là không tìm tới tôi.

Vừa hết tháng ở cữ, tâm trạng tôi khá tốt.

Tôi và Tiểu Lâm rủ nhau trung tâm thương mại gần nhà mua ít đồ mới con, coi hít thở không khí sau ngày quanh quẩn trong biệt thự.

Vừa rời khỏi khu biệt thự được xa,

chồng tôi bất ngờ lao từ bồn cây ven đường, rình sẵn từ trước.

“Giang Mộ Mộ! Đồ đàn bà độc ác! Đồ hồ tinh! Sao lại nham hiểm vậy?!”

đuổi tôi khỏi nhà đủ à?!

Giờ muốn phá nốt việc con trai tôi nữa đúng không?!”

“Nó vừa đình chỉ tác đấy!

vui ? Thỏa mãn ? Có phải chính đã đi bôi nhọ nó với ty đúng không?

Đồ đàn bà độc địa, sống không có hậu đâu con ơi!”

Tôi sững mất giây vì bất ngờ,

rất nhanh ngay mọi là sao.

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.