Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Không chỉ là diễn viên đặc biệt, anh ta còn là nhà đầu lớn của bộ phim này.

Anh ta kết thúc phát biểu, xuống sân khấu, đi thẳng tới chỗ tôi.

Giữa vô số ánh đèn flash và ống kính máy quay, anh ta cúi người, nhẹ nhàng chỉnh lại mấy sợi tóc rối trán tôi.

Động tác vừa tự nhiên, vừa thân mật.

căng thẳng.” Anh ta khẽ nói, “Có tôi ở đây.”

Tôi sắp… chín tới rồi !

Cứu tôi ! mà chịu nổi cái này chứ?!

Không bao lâu sau, từ khóa #GiangLiễmTôNhuyễnNhuyễnCôngKhaiYêuĐương# leo thẳng top hot search.

Đính kèm là bức ảnh siêu rõ nét anh ta giúp tôi chỉnh tóc.

Trong ảnh, ánh mắt anh ta cưng chiều, tôi thì ngượng ngùng đỏ mặt.

Chuẩn mẫu hình đôi tình nhân đang yêu nhau nồng thắm.

Cư dân mạng náo loạn.

Fan của Giang Liễm và anti của tôi suýt nữa chửi sập server Weibo.

【Tôi không tin! Chắc chắn ảnh bị photoshop! Làm gì có chuyện ánh mắt ông xã tôi dịu dàng như thế!】

【Tô con tiện nhân này! Cô dùng yêu pháp gì dụ dỗ Giang thần của tôi?! Cướp chồng là thù không đội trời chung!】

Ngay lúc , Giang Liễm đăng một bài weibo mới.

Là một tấm hình.

Một bàn tay thon dài như đang nắm chặt lấy một bàn tay nhỏ nhắn tinh tế, tràn ngập chiếm hữu.

Dòng chú thích là: 【@TôNhuyễnNhuyễn, của tôi.】

8

Não tôi lag ba giây.

Tôi đẩy điện thoại mặt anh ta: “Ý gì đấy? CPU tôi cháy luôn rồi. Sao tự nhiên lại công khai? Sao tôi lại thành của anh?”

Giang Liễm đang thảnh thơi xem kịch bản.

Nghe tôi hỏi, anh ta ngước đôi mắt hồ ly câu hồn lên, ánh mắt lướt qua màn hình rồi dừng lại gương mặt đang tức xì khói của tôi.

Anh ta đặt kịch bản xuống, vẫy tay tôi: “Lại đây.”

Lại đây cái gì, gọi chó ?

Tôi vô dụng tới một .

Anh ta bật cười, đi đến mặt tôi: “ , làm người của tôi, không thiệt đâu.”

Anh ta chỉ vào mặt mình: “Gương mặt này, em muốn ngắm bao lâu cũng , hôn thoải mái.”

Rồi anh ta lấy ví, rút ra một thẻ đen đưa tôi: “Thẻ của tôi, mật khẩu sáu số 8, em muốn quẹt sao thì quẹt.”

Nói xong, anh ta cầm tay tôi áp vào bụng săn chắc dưới lớp áo sơ mi: “Tám múi bụng, cho em sờ tùy thích, dùng làm bàn giặt cũng .”

cùng, anh ta áp sát tai tôi, hơi thở nóng rực: “Còn có chín cái đuôi lông xù, chỉ cho một mình em làm chăn đắp.”

“Em nói xem, cuộc giao dịch này… có lời không?”

Tôi chớp mắt, trong đầu tính toán như bay:

Một gương mặt nghiêng nước nghiêng thành + một thẻ đen không hạn + tám múi bụng + hồ ly chín đuôi phiên bản hạn toàn cầu

Mà thứ tôi cần trả… chỉ là làm bạn gái anh ta?

Đây không phải yêu đương, đây là tài trợ chính sách!

Lời to!

Những ngày sau khi vào đoàn, tôi thực sự cảm nhận cái gọi là “có bạn trai thì sẽ có gì”.

Có Giang Liễm chống lưng, đãi ngộ của tôi lên hẳn cấp “Thái hậu”.

Không dám gây khó dễ, đạo diễn nói chuyện tôi cũng nhỏ nhẹ dễ nghe.

Lâm dù không cam lòng, cũng chỉ có thể trợn mắt nhìn tôi ngày càng nổi bật.

Cô ta nhiều lần định lợi dụng quay để gây sự, đều bị Giang Liễm âm thầm hóa giải.

Có một diễn đối kháng, cô ta cố ý tăng lực khi tát tôi.

Kết quả tay vừa lên đã bị Giang Liễm chặn lại.

“Cô Lâm, tuỳ tiện thêm tình tiết.” Giọng anh ta thản nhiên, “Mặt của rất đắt, hư rồi cô đền nổi không?”

Lâm đỏ rồi lại trắng mặt, cùng chỉ đành tức tối thu tay .

Từ sau, cô ta cũng không dám làm loạn nữa.

Cuộc của tôi thuận buồm xuôi gió đến mức gần như quên mất chuyện… Giang Liễm là một con hồ ly tinh.

Cho đến đêm .

Tôi quay xong đêm, vừa khách sạn đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.

Tôi hít mũi: “Má ơi, anh không phải lén tôi nấu lẩu máu lông trong phòng đấy chứ?”

Trong lòng có cảm giác bất an, tôi vội bật đèn.

Đèn vừa sáng, tôi chết lặng.

Đâu có món lẩu nào, rõ ràng là phiên bản Giang Liễm trọng nặng!

Mặt anh ta trắng bệch, môi tím ngắt, hơi thở yếu ớt.

“Giang Liễm!”

Tôi lao đến đỡ anh ta dậy: “ làm? Sao anh chảy nhiều máu vậy?”

Anh ta mở mắt khó nhọc, nhìn tôi, cố gượng cười.

“Không sao… không đau.”

Sau lưng anh ta, chín cái đuôi mềm xõa dài đất, lớp lông trắng xoá nay đã xỉn màu, mất hết ánh sáng.

Tôi mới phát hiện bụng anh ta bị rất sâu, như bị vật nhọn đâm vào.

Máu vẫn đang chảy không ngừng.

“Phải làm sao đây? Tôi đưa anh đến bệnh viện, bệnh viện có chữa không?” Tôi sắp khóc rồi.

sợ…” Anh ta đưa tay lên muốn chạm mặt tôi, tay rơi xuống bất lực.

“Là… phản phệ…”

9

“Phản phệ?” Tôi ngẩn ra, “Là gì? Tẩu hỏa nhập ma ? Hay bị đối thủ hãm hại?”

“Là kỳ phát tình… không, gọi là ‘Thiên Hồ Kiếp’, trăm năm một lần.” Giọng Giang Liễm yếu dần, “Lẽ ra có linh khí của em là có thể vượt qua. có người không muốn tôi yên.”

Ánh mắt anh ta rơi vào miếng tôi đeo cổ.

Là miếng mẹ tôi gửi khi tôi vào đoàn, nói là để trừ tà giữ bình an.

“Miếng này có vấn đề.” Giang Liễm ho ra máu, “Nó đang làm loạn linh khí trong người em, khiến tôi không hấp thu , còn làm kiếp nạn của tôi nặng thêm.”

Anh ta vừa dứt lời, cửa phòng bị đạp tung.

Lâm mặc váy đỏ, cười tươi như hoa vào.

Sau lưng cô ta là một ông lão mặc trường sam đen, tay cầm gậy rồng.

“Giang Liễm, không ngờ có ngày hôm nay đúng không?”

Giang Liễm nhìn ông lão, ánh mắt lạnh lẽo: “Lão già nhà họ Lâm, ông còn chưa chết ?”

“Nhờ phúc của cậu, tôi vẫn tốt.” Ông lão cười lạnh, “Trăm năm , cậu phá pháp lực của tôi, cướp nội đan của tôi.”

“Hôm nay, tôi bắt cậu trả lại cả vốn lẫn lời! Thiên Hồ Kiếp của cậu, cộng thêm miếng khoá linh , chính là ngày tận số!”

Lúc này tôi mới hiểu… tất cả là một cái bẫy.

“Cô tưởng mẹ cô là thật lòng muốn tốt cho cô ?” Ông lão nhìn thấu suy nghĩ của tôi, cười nham hiểm.

“Bà ta đã bị tôi hạ bùa khống chế từ lâu. Miếng mỗi giây mỗi phút đều đang làm bẩn linh khí của cô, biến nó thành lưỡi dao độc , đâm thẳng vào người cô yêu !”

Tôi lạnh toát lưng, rơi vào hố băng.

“Các người định làm gì?” Tôi chắn mặt Giang Liễm, siết chặt nắm đấm.

“Làm gì ?” Lâm bật cười, “Tất nhiên là giết hắn, rồi hút sạch linh khí của cô. Có linh khí của cô, ông tôi có thể tái tạo kim thân, thống trị yêu !”

Tôi trợn mắt: “Thống trị yêu ? Thời đại nào rồi còn chơi trò hoàng đế?”

“Con nhóc, tốt tránh ra, nếu không trách tôi ra tay độc ác.”

Tôi tuyệt đối không nhường .

Giang Liễm là người duy có thể chống lại hắn. Không, là con cáo duy .

Nếu anh ta chết, tôi và mẹ cũng chẳng còn đường .

Giang Liễm nắm lấy tay tôi, viết hai chữ vào lòng bàn tay tôi.

“Hòm gỗ.”

Tôi nhớ đến cái rương dưới gầm giường mà mẹ dặn bao giờ mở.

Gậy của ông già nhắm thẳng phía tôi giáng xuống.

Tôi nhắm mắt lại, chờ đón cơn đau.

… chẳng có gì xảy ra cả.

Giang Liễm kết , chắn mặt tôi.

“Phụt——”

Anh ta phun ra một ngụm máu tươi.

“Giang Liễm!” Tôi hét lên kinh hãi.

Anh quay đầu lại, mỉm cười tôi, rồi đột ngột đẩy tôi một cái thật mạnh.

thể tôi như bay lên, mắt vừa nhắm lại rồi mở ra, tôi đã trở nhà mình.

10

Tôi tìm thấy chiếc rương gỗ cũ.

Bên trong chỉ có một cuốn sách bìa vải cũ kỹ màu vàng ngà —《Tô thị trừ tà lục》— và một thanh kiếm gỗ đào trông cực kỳ bình thường.

Tôi lật đến trang cùng, thấy một đoạn ghi chép “Cửu Vĩ Thiên Hồ”:

【…Nếu gặp kẻ gian phá hoại, khiến linh khí bị khoá, Thiên Hồ đổ máu, thì cần dùng bí thuật Tô ‘Đồng tâm chú’ để cứu. chú này cực kỳ nguy hiểm, người thi chú sẽ cùng cùng chết Thiên Hồ, vinh nhục chia đều, tổn đồng cảm. Thi hay bất thi, chỉ trong một niệm.】

Cùng cùng chết.

Trong đầu tôi lướt qua hàng ngàn ý nghĩ.

Tôi chỉ là một nhân viên quèn hạng mười tám, tại sao lại bắt tôi gánh cái gánh này?

vừa nghĩ đến Giang Liễm bị thê thảm, tim tôi lại thắt lại.

Thôi kệ, cược thì cược.

Cùng lắm là chết, sớm muộn gì chả chết.

Tôi cầm kiếm gỗ đào, rạch đầu ngón tay theo hướng dẫn trong sách, vẽ một trận pháp mặt đất.

Ngồi xếp bằng giữa trận, tôi bắt đầu lẩm nhẩm đọc bài chú khó hiểu .

Một luồng sức mạnh khổng lồ chưa từng có trào dâng từ khắp thân thể tôi.

Tại khách sạn.

Giang Liễm đã bị dồn đến góc tường, người đầy tích.

Lão già cầm gậy lên, định tung đòn cùng.

Đúng lúc , thể Giang Liễm phát ra ánh sáng vàng chói mắt.

Luồng sáng đánh bay lão ta.

“Đây… đây là… Đồng tâm chú?!” Lão lắp bắp, “Không thể nào! Bí chú Tô đã thất truyền từ lâu rồi!”

Giang Liễm từ từ đứng dậy.

Vết người anh ta đang hồi phục tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Anh ta tay lên, nắm vào khoảng không — một thanh kiếm ánh vàng xuất hiện trong tay.

Anh nhìn lão già và Lâm đang kinh hoảng cực độ, khoé môi nhếch lên cười.

“Giờ, đến lượt tôi rồi.”

11

Tôi tỉnh dậy trong vòng tay Giang Liễm.

Anh đang ngồi sofa nhà tôi, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi từng chút một.

“Em tỉnh rồi.” Anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như nước.

“Lâm bọn họ đâu?” Tôi gượng dậy.

động.” Anh giữ lấy vai tôi, “Em vừa dùng chú, thể còn yếu lắm.”

“Họ…”

“Xong rồi.” Giang Liễm nhẹ nhàng đáp, “Từ nay, nhà họ Lâm bị xoá tên khỏi yêu .”

Tôi thở phào, rồi như chợt nhớ ra điều gì.

“Mẹ tôi đâu?”

“Không sao rồi, tôi đã giúp bà xoá ký ức chuyện .”

Tôi gật đầu, cùng cũng thấy yên tâm.

Tựa vào lòng anh, tôi nghe rõ nhịp tim anh đập.

“Vậy… tôi thật sự là hậu duệ của trừ yêu sư ?”

“Ừ.” Giang Liễm gác cằm lên đầu tôi, khẽ cọ cọ, “Tô là thế trừ tà từ thời thượng cổ, trong huyết mạch vốn đã mang linh khí tinh thuần . qua nhiều đời, huyết mạch loãng dần, phần lớn hậu nhân đều trở thành người bình thường.”

“Còn em là người đầu tiên trong trăm năm thức tỉnh huyết mạch.”

“Vậy còn anh?” Tôi hỏi, “Anh biết thân phận của tôi từ lâu rồi sao?”

“Ừ.”

“Vậy nên anh mới tham show hẹn hò để tiếp cận tôi?”

“Ừ.”

“Anh… đồ hồ ly tâm !” Tôi tay đấm anh một cái.

Anh bắt lấy tay tôi, đặt lên môi hôn khẽ.

“Không còn cách nào khác, bảo em là thuốc của tôi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương