

Năm đó ở Giang Nam, ta từng cứu một nam nhân trọng thương bên bờ sông.
Hắn bị phản quân truy sát, thuyền cháy giữa đêm, cả người rơi xuống nước rồi trôi dạt tới phương Nam. Là ta kéo hắn lên bờ, chăm sóc suốt nhiều ngày liền.
Trước lúc rời đi, hắn đứng dưới tán đào hoa bên sông, nhìn ta thật lâu rồi hỏi:
“Nàng tên gì?”
Ta đáp, ta tên Tiều Tiều.
Ta còn nói, chẳng bao lâu nữa mình sẽ tới Lục phủ ở kinh thành để nhận tổ quy tông.
Khi ấy thân mẫu ta bệnh nặng, ta chỉ muốn cầu xin vị phụ thân quyền cao chức trọng kia cứu bà một mạng.
Nam nhân ấy khàn giọng nói:
“Ta sẽ nhớ kỹ nàng.”
Chỉ tiếc, gương mặt này không chỉ mình ta có.
Đích tỷ của ta cũng giống ta đến vài phần.
Sau này ta mới biết, người năm đó được ta cứu lại chính là Thái tử Bùi Lăng.
Khi hắn tìm đến Lục phủ cầu thân, lại nhận nhầm đích tỷ thành ta.
Đích tỷ đỏ mặt ho khẽ hai tiếng, dịu dàng nói:
“Ta cũng có tình ý với Điện hạ. Nhưng Tiều Tiều là ai, ta thật sự không biết.”
Đích mẫu chỉ lạnh lùng nhìn sang ta.
Bà ta biết rất rõ, Tiều Tiều chính là nhũ danh của ta.
Ngay sau đó, bà vuốt tóc đích tỷ rồi thản nhiên mở miệng:
“Từ hôm nay trở đi, nhũ danh của con chính là Tiều Tiều.”
Ta bị ép phải kể toàn bộ chuyện năm xưa.
Vừa khéo đích tỷ từng ra ngoài dưỡng bệnh suốt hai năm, thân thể lại yếu ớt quanh năm. Bùi Lăng nghe nàng ta kể xong thì tin không chút nghi ngờ, lập tức vào cung xin ban hôn.