Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đó là ánh khinh thường của một kẻ cuối cùng được làm lại từ đầu sau khi phải nhẫn nhịn suốt một kiếp.
“Giờ là thời đại ? Có tí tiền là ghê gớm lắm à?”
“Tôi— Tư — đời này khinh thường nhất chính là loại người như cô ta, Tống !”
anh ta rất lớn.
Như một tiếng sấm nổ tung đám đông.
Khiến tôi dìm xuống bùn nhơ ngay người.
Có người cười phá phụ họa:
“ ca, ai — Anh có thể không cần Tống , nhưng cô thì hình như không thể không có anh đâu!”
Tư lạnh lùng, nói như tẩm thuốc độc:
“ vậy. Cô ta là thứ rẻ rúng!”
Những cô gái đi cùng tôi nghe thấy tất .
Vài lời là đủ khiến họ quay sang xỉa xói, mỉa mai:
“Tống mà một người đàn ông đối xử nhẫn tâm như vậy, là không ai đỡ nổi!”
“Hừ, các cậu chứ? Đại tiểu nhà giàu như cô ta lớn chỉ dùng tiền dọn đường, có là cảm thật đâu?”
“Nói phải. Nhà cô ta có giàu đến đâu thì sao? Cuối cùng vẫn từ chối công khai trước người, mất đến thế, tôi xem thử cô ta còn dám vênh váo đến giờ!”
Những lời bàn tán như từng nhát dao sắc lạnh.
Từng câu, từng chữ đều cắm sâu tim tôi.
Nước cay đắng dâng đầy, làm nhòe tầm nhìn.
Rõ ràng là đang mùa hè nóng như đổ lửa, vậy mà tôi lại cảm thấy như rơi hầm băng.
Ngột ngạt đến mức không thốt nên lời.
Lúc , có một người bước đến gần, nhẹ an ủi tôi:
“ , cậu đừng để tâm thật nhé. Cậu mà, Tư vốn là kiểu người nóng nảy lại bảo thủ.”
“Trong lòng anh chắc chắn vẫn còn có cậu, nếu không thì…”
“Anh sẽ không đặc biệt nhờ tôi đến an ủi cậu đâu, cậu nói xem có không?”
Người tiếng là “bạch nguyệt quang” mà Tư luôn cất giấu sâu trong lòng — .
Cô ta dịu dàng, khí chất thanh cao, ánh lướt qua tôi mang theo chút thương hại.
Mọi người xung quanh nhanh chóng bắt đầu so sánh tôi với cô ta.
“ , chuyện đã đến nước này , cậu đừng buồn nữa.”
“Cậu xem, đây là thứ mà Tư vừa mới nhờ tôi chuyển lại cho cậu đấy.”
Tôi ngẩng đầu .
Là bức mà tôi vừa mới gửi đi không lâu.
Tư nhờ chuyển lại, nguyên xi không động đến.
Trên chỉ có bốn chữ đỏ chót nổi bật:
“Si viển vông.”
Như một cây kim bén nhọn, đâm thẳng đáy tôi.
Kéo theo từng cơn đau nhức tê buốt.
3
Tôi đưa tay định lấy lại lá vứt thùng rác.
Nhưng lại nhanh hơn tôi một bước, lớn tiếng đọc rõ bốn chữ đỏ đám đông.
Sau đó, cô ta chớp đôi lấp lánh, cố ý hỏi tôi:
“Thật kỳ lạ nha, , đây chẳng phải là bức cậu gửi cho Tư mấy hôm trước sao?”
“Sao anh lại nói cậu si viển vông vậy, chẳng lẽ hai người có lầm à?”
“Nếu bạn học với nhau mà có lầm thì nhất định phải giải quyết sớm chứ, không ?”
Cô ta vẫn giữ bộ dạng dịu dàng, ngọt ngào nhưng đầy giả tạo và thâm hiểm.
Vừa mở miệng, lập tức thu hút ánh của tất mọi người xung quanh.
gồm Tư , đang đứng từ xa chăm chú nhìn về phía cô ta.
“ lầm cái mà lầm chứ, rõ ràng là Tống dày si đến mức phát ghê!”
“Nếu là tôi thì tôi chẳng thèm để tâm đến loại người như cô ta, mất giùm con gái tụi mình quá!”
“ đấy, kiểu con gái mê trai mù quáng mà chẳng liêm sỉ là !”
Tôi không đáp lại, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm .
Cô ta cười khẽ, thoải mái định đưa bức tôi viết cho người khác xem.
“Hay là, để mọi người cùng xem giúp cậu luôn nhé?”
“ — cô dám!”
Tôi sốt ruột, lập tức nhào tới giành lại.
Cô ta nghiêng người né đi một cách cố ý.
…
Rầm!
Tiếng bàn ghế đổ vang .
Tư nghe thấy tiếng động liền sải bước lao tới.
Anh ta vội vàng đứng chắn sau lưng , hành động vừa nhẹ nhàng vừa ân cần.
anh ta đầy lo lắng:
“ , em có thương không?”
Toàn bộ cảnh đó đều lọt tôi.
Trái tim tôi như nghiền nát, đau đến tê tái.
Tôi nhớ lại mình đã từng dốc hết tất để yêu anh ta, nhưng chưa giờ nhận được một chút xót thương như vậy.