Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4
Dù cho có mất trí nhớ thì kỹ năng trong “chuyện ấy” của anh ta hề sụt giảm chút .
Nằm viện nửa tháng, tôi cũng phải “ăn chay” ròng rã nửa tháng trời. Lúc này anh hôn lên, khác thiên lôi câu địa hỏa, tôi cứ thế mơ mơ màng màng mà cùng anh quấn quýt trên giường.
Anh cuồng nhiệt hơn hẳn thường ngày, khiến tôi không ngừng phải lên tiếng xin tha. Dưới ánh trăng mờ ảo, đôi mắt ấy cuộn trào d.ụ.c vọng chiếm hữu mãnh liệt.
Anh c.ắ.n nhẹ vành tai tôi, giọng điệu có phần hung hăng: “Thích không?”
“Thích… Nhẹ một chút…”
“Tôi với chồng cậu, ai lợi hại hơn?”
“…”
“!”
“A…” Anh c.ắ.n mạnh một cái vào cổ tôi, động tác dồn dập như thúc ép tôi phải trả lời.
Tôi mơ màng nghĩ bụng, không phải tôi không muốn , mà là tôi thực sự không phải thế đâu anh trai à!
“Tại sao lại là hắn ta, mà không phải tôi?” Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi cảm nhận có người ôm c.h.ặ.t lấy .
Còn việc xoay người rúc vào lòng anh trở thành một loại bản năng của tôi. Tôi cọ cọ vào cằm anh, nhỏ giọng lầm bầm: “Chồng ơi…”
Cơ thể ôm lấy tôi bỗng chốc cứng đờ lại.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, theo thói quen tôi đưa tay sang bên cạnh tìm người, nhưng chạm phải một khoảng trống lạnh lẽo.
Tôi giật tỉnh hẳn, lập tức bật dậy khỏi giường. đến khi bóng dáng bận rộn bên bàn ăn dưới lầu, tôi thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên thói quen là một thứ đáng sợ.
Khi tôi ngồi vào bàn ăn, Dã cùng những người giúp việc khác đều đứng né sang một bên. Tôi vươn tay kéo anh: “Ăn cơm chứ, mệt mỏi cả đêm rồi không đói sao?”
Việc trêu chọc anh đối với tôi đúng là dễ như trở bàn tay.
Anh ngồi xuống với vẻ đầy gượng gạo, ăn một nửa, đột nhiên như đấu tâm lý dữ dội lắm hỏi tôi một câu:
“Chồng của cô… có phải là không?”
Tôi suýt chút nữa thì phun cả ngụm sữa trong miệng ngoài, nhưng vẫn cố nhịn .
dáng vẻ mất mát, hồn xiêu phách lạc của anh, xem cái tên thực sự để lại một dấu ấn “sâu đậm” trong ký ức của anh ta rồi.
2
cũng phải lại, có thể coi là mối tình của tôi.
Năm nhất học, anh ấy là học trưởng phụ trách đón tân sinh viên. Khác hẳn với Dã – cái tên từ nhỏ luôn các bậc trưởng bối lôi làm “con nhà người ta” để đối chiếu với tôi. Hai đứa tôi vì lần chơi đồ hàng hồi bé, nhau đóng vai hoàng đế mà cãi vã một trận lôi đình, từ đó kết thành mối thâm thù khó giải.
Khổ nỗi, quỹ đạo trưởng thành của hai đứa lại gần như trùng khớp, ngẩng không cú hụt cũng gặp. Việc gì cũng phải cao thấp cho bằng thôi.
Tôi học piano, nhà anh ta liền sắm ngay một chiếc Steinway cứng. Tôi học sơn dầu, anh ta bắt chuyển sang vẽ phác thảo. Tôi tôi muốn vào học A, anh ta tuyên bố thừa sức đỗ học B. Cuối cùng, anh ta cầm bảng điểm thi học cao hơn tôi tận 30 điểm, nghênh ngang chạm tôi ngay tại cùng một ngôi trường.
Tôi bảo anh ta “âm hồn tán”. Anh ta với tôi là “oan gia ngõ hẹp”.
Lên học, chúng tôi đường ai nấy . Tôi nhanh ch.óng dòng người đông đúc nhấn chìm, lúc m.ô.n.g lung lạc lối quay lại, vóc dáng và gương của Dã khiến anh ta nổi bần bật giữa đám đông như “hạc giữa bầy gà”.
Tôi định mở miệng gọi anh lại, nhưng đúng lúc đó có mấy nữ sinh đỏ lao tới, vừa ngượng ngùng vừa khẩn trương xin WeChat của anh. Anh rũ mắt, ánh nắng vừa vặn buông xuống, nhuộm một lớp vàng kim lên đồng t.ử. Tiếng gọi nghẹn lại nơi cổ họng, tôi quay , ngày hôm đó anh có cho bọn họ phương thức liên lạc hay không.
Và chính vào lúc đó, tôi gặp . Anh mỉm cười ôn hòa hỏi tôi: “Học muội, em học chuyên ngành , lớp thế?”
Anh là một sự tồn tại hoàn toàn khác biệt so với Dã. Tôi tỏ tình với anh sau một buổi liên hoan câu lạc bộ. Chúng tôi công viên giải trí, tôi thách thức: “Học trưởng, hay là thi b.ắ.n cung .”
Hôm đó trò b.ắ.n cung có tặng gấu bông. Tôi bảo: “Chắc chắn anh không thắng nổi em đâu.”
Màn đêm buông xuống khiến con người ta trở nên dịu dàng và bao dung hơn. Gió đêm mơn man mái tóc, anh cười nhạt: “Chắc chắn là em thắng rồi. Bởi vì gấu bông của anh, tất cả đều sẽ tặng cho em.”
Tôi bỗng ngẩn người. Hóa có người lại dễ dàng chịu thua đến thế, vì tôi muốn thắng. Đêm đó, tôi tỏ tình, còn anh gật .
là một người bạn trai cực kỳ tốt. Anh mua bữa sáng cho tôi, mỗi lần hẹn hò đều mang theo bó hoa tôi thích. Dù bài vở bận rộn, phải ngâm trong phòng thí nghiệm suốt ngày, anh vẫn luôn thủ thời gian để chuẩn ngờ cho tôi.
Nếu không có những chuyện xảy sau đó, có lẽ tôi và Dã bao giờ đến với nhau. Nghĩ đến đây, tôi giác sang góc nghiêng của anh.
Thái độ im lặng của tôi giống như một sự ngầm thừa nhận. Dã chờ mãi không tôi phủ nhận, hồi lâu sau thấp giọng đáp một tiếng: “Tôi rồi.”
quen dáng vẻ hăng hái, kiêu ngạo tuân của anh, giờ anh trông như “nàng dâu nhỏ” bắt nạt thế này, tôi bỗng hơi mủi lòng.
“Cái đó, thật anh…”
“Tôi , tôi là một tên tiểu tam thôi, tôi không có tư cách quản nhiều chuyện như vậy.” Anh quật cường quay một góc 90 độ, u sầu ngước mắt trời xanh.