Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Vẫn là quán cà phê cũ.
Khi tôi tới nơi, Lưu Ngọc ngồi sẵn ở . Điều khiến tôi bất ngờ là Văn Văn và Gia Thạc cũng cùng, bên cạnh còn có người lạ mặt.
Tôi vừa ngồi xuống, Lưu Ngọc thẳng vào vấn đề: “Vị này là luật sư tôi mời tới. Để chắc chắn, chúng ta sẽ ký bản thỏa thuận. Cô trả tiền cáp của Gia Thạc, chúng tôi cũng trả tiền cô tặng nó. Từ nay về sau, cầu về cầu, đường về đường.”
Tôi sự mở mang tầm mắt. Vì vạn mà bà ta còn lôi cả luật sư tới làm đồng.
Tôi cầm lên xem qua.
Nội dung đúng là khá bằng, chỉ là đồng dân sự thông thường, không có điều khoản nào xâm phạm lợi ích của tôi.
Tôi quét mắt nhìn ba người ngồi đối diện, lạnh hỏi: “Các người sự muốn ký đồng với tôi? Muốn hai bên quy đổi toàn bộ tặng nhau thành tiền hoàn trả?”
Văn Văn vuốt bụng, nhạo nói: “Đương nhiên . Tiền của ba đứa bé trong bụng tôi, sao có tiêu trên người phụ nữ khác ?”
Ồ… ra là vậy.
Cuối cùng tôi cũng hiểu.
Đây là Văn Văn muốn nhân cơ hội trả đũa chuyện ở cửa hàng quần áo lần .
Cô ta cho rằng Gia Thạc qua tốn không ít tiền vì tôi, muốn đòi . Có lẽ còn muốn nhìn cảnh tôi nhất thời không xoay nổi tiền để chê tôi.
Đáng tiếc, họ sai .
Thứ tôi có nhất chính là tiền.
Tôi chưa từng nói với Gia Thạc rằng ba tôi là chủ ty, nhà tôi có rất bất động sản, chẳng thiếu tiền chút nào.
đây những tôi tặng anh ta đều là hàng hiệu . Chỉ vì lúc anh ta không dư dả, tôi sợ anh ta tự ti mới nói dối rằng chỉ là hàng nhái cao cấp, giá rẻ .
lắm. Nếu họ muốn toán rõ ràng, vậy thì tôi sẽ cho kỹ, vừa hay lấy toàn bộ tiền của tôi. Tiền giúp người nghèo, tôi cũng chẳng muốn ném vào cái nhà nữa.
Tôi rất dứt khoát ký tên lên đồng. Thấy tôi ký xong, ba người họ vui ra mặt.
Lưu Ngọc ho khan hai tiếng, đẩy tờ giấy tới mặt tôi: “ , đây là danh sách con trai tôi liệt kê. Trên ghi hết những nó tặng cô nay. Cô xem có nào thừa không, chúng tôi cũng không chiếm tiện nghi của cô đâu.”
Tôi cầm lên xem.
Gia Thạc nhớ rõ chi tiết. Nhỏ thì bó hồng handmade tặng tôi, lớn thì quần áo giày dép, nào cũng ghi đầy đủ.
Tổng cộng là mươi bốn nghìn .
Tôi đặt tờ giấy xuống bàn: “Ừm, không vấn đề gì. Danh sách này đúng.”
Nghe vậy, Văn Văn lập tức kích động nói: “Vậy cô mau chuyển tiền .”
Tôi giơ tay ngăn : “Khoan .”
Lưu Ngọc lập tức đổi sắc mặt: “Cô định quỵt nợ à? Trên đồng ghi rõ ràng đấy.”
Tôi mỉm thong thả: “Các người mới chỉ xong phần của mình . Phần của tôi còn chưa xong mà.”
Văn Văn hừ lạnh: “Yên tâm , không thiếu cô vài nghìn đâu.”
Tôi lắc ngón tay: “No no no, cô nhầm . Không phải vài nghìn … mà là chục vạn.”
Nghe tôi nói vậy, Gia Thạc giật mình, trợn to mắt: “Cái gì? Cô có ý gì?”
Tôi hắng giọng, bắt đầu chậm rãi đọc: “Lễ Tình Nhân nay, đôi giày thao hàng hiệu tôi tặng anh, bản giới hạn giá 6.800 . Sinh nhật anh, chiếc sơ mi đặt may cao cấp, giá 13.650 …”
Tôi vừa nhớ vừa đọc, nào đắt tiền tôi từng tặng đều kể ra hết, chỉ thấy miệng ba người đối diện càng lúc càng há lớn.
Đợi tôi nói xong, cả ba đều đơ ra.
9
lúc lâu sau, Gia Thạc mới hoàn hồn, lớn tiếng nói: “Không nào! Cô nói dối! Chẳng phải cô bảo đều là hàng nhái cao cấp sao? Sao có đắt thế ? Cô lấy đâu ra tiền như vậy?”
Tôi khẩy: “Phì, cái gọi là hàng nhái cao cấp tôi nói đây là lừa anh . Chỉ là sợ lòng tự trọng của anh bị tổn thương. Dù sao tôi tặng còn đắt hơn anh tặng tôi . Còn chuyện tôi lấy đâu ra tiền à? Tôi không có tiền, nhưng nhà tôi có tiền.”
Gia Thạc không dám tin, liên tục lắc đầu: “Ba cô chẳng phải làm việc trong tòa nhà văn phòng cạnh khu chung cư sao? Sao có giàu thế ?”
Tôi thản nhiên giải thích: “Đúng vậy. ty của ba tôi ở trong tòa nhà . Sao nào? Chủ tịch ty nhà anh không làm à? À, tiện nói luôn cho anh biết, căn biệt thự lần anh tới đón dâu ấy, cũng là nhà tôi. Chỉ là xa ty quá nhà tôi không ở thường xuyên .”
Văn Văn lập tức bật dậy: “Cô nói dối! Cô chỉ muốn lừa tiền chúng tôi ! Đến bộ đồ hàng hiệu cô còn không mua nổi, sao có tiền mua thứ ?”
Nghe cô ta nói vậy, vị luật sư bên cạnh liếc tôi cái, nhìn sang Văn Văn, cuối cùng nhịn không bật .
Tôi cũng thấy buồn .
Chính mình không biết hàng, còn thích ra vẻ hiểu chuyện.
Tôi thương hại thở dài với cô ta: “Haizz, em gái à, em vẫn ra ngoài mở mang tầm mắt hơn . Từ trên xuống dưới người chị đây, không nào rẻ hơn đồ em đang mặc cả. Hơn nữa đồ chị mặc đều là mẫu mới ra nay, không giống em, tiết kiệm quá còn mặc mẫu cũ từ ngoái.”