Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwFuTlrud
Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương 7
Đành giả đáng thương:
“ , chàng bận lắm, đừng lo chuyện thoại bản của ta nữa.”
“Ta cả nhàn rỗi lại ít nói, chàng đừng để ta viết cũng đem lưu truyền, mất lắm…”
Hắn vội vàng đồng ý.
Ta hài lòng hôn khóe môi hắn.
Đổi lại là một trận hôn dồn dập.
Cảm giác… hắn càng khó nhịn rồi.
Một nọ bọn họ đang nghị sự.
Dường như có tranh cãi.
Ta lắng nghe cũng không hiểu.
Hắn nói được một nửa thì dừng lại.
Chợt quay sang cười hỏi ta:
“Lê Lê à, nàng làm chơi, có được không?”
Tất cả mọi người tức bật dậy.
Rồi sợ đến mức quỳ rạp xuống đất.
Đều run rẩy nhìn về phía ta.
Ta nào hiểu chuyện chính sự.
đã nói vậy, ắt có đạo lý.
Ta chỉ Lê Tể, gật đầu:
“Được.”
Thủ đoạn của Tiêu nhanh gọn dứt khoát.
Hôm hắn dẫn ta cung.
Ta còn tưởng là đế gặp ta.
lại… không phải.
Người nắm quyền thực sự là hắn.
Hắn dẫn ta đến một cung điện huy , hỏi ta có thích không.
Ta nói thích.
Hắn buông tay:
“ đây là tẩm cung của nàng.”
“Lại chuyển nhà nữa à? Ta còn chưa thu dọn…”
“Không cần, ta sẽ sai người mang đến.”
Ta gọi hắn một tiếng .
Hắn biết mỗi lần ta gọi như vậy là làm nũng.
Nên hắn liền đứng nhìn ta, chờ ta nói.
Ta hắn, nói:
“Tha nhị tỷ , nàng đã cứu chàng.”
Tiêu bật cười:
“Lê Lê, của nhị tỷ giúp ta thu hồi binh quyền, ta không có lý do xử hắn.”
Ta gật đầu.
hắn , ta còn dặn:
“Nhớ mang Lê Tể đến.”
Hắn dịu dàng đáp: “Được”.
…
Mẫu thân không bình tĩnh như ta.
, ta còn chưa khóc, bà đã khóc .
Bà còn ta nói cuối cùng cũng khổ tận cam lai.
Ta nói:
“Không đơn giản vậy đâu.”
Quả thực không đơn giản.
Bởi …
Cũng đã là lần thứ ba ta và Tiêu thành thân.
Hai lần viên phòng, hắn đều không chạm ta.
Lần … ta còn trốn được sao?
vậy hắn cởi từng lớp y phục của ta…
Ta chủ động quấn chân eo hắn.
Hắn kinh ngạc:
“Lê Lê, nàng…”
Ta cổ hắn, hôn :
“Đọc thoại bản nhiều rồi, tự nhiên hiểu thôi.”
Đêm ta hắn giày vò đến tận sáng.
Không hiểu sao, ta lại nhớ đến con cá hắn nướng mấy hôm .
đều phải trở qua trở lại.
Hắn khàn giọng hỏi:
“Lê Lê… ta rốt cuộc có phải chỉ được cái bề ngoài hay không?”
Ta nói không.
Cứ tưởng xong rồi…
Ai ngờ lại thêm một vòng nữa.
Ta khóc luôn, hắn cũng không chịu dừng.
…
Hôm ta ngủ đến trời đất tối tăm.
Tiêu giống như Lê Tể vậy.
Một đã quen thì không sửa được.
Đang ngủ trưa, ta hắn dậy.
Muỗng đã đến miệng.
Ta quay đầu tránh, bảo hắn đừng làm phiền.
Hắn dỗ dành, bảo ăn một miếng thôi.
Thái giám cung nữ quỳ đầy đất.
Chỉ hận không thể bịt tai.
Cuộc sống vốn dĩ rất yên ổn.
Tiêu làm đế… cũng đồng nghĩa việc nối dõi trở thành trách nhiệm.
Ban đầu ta không để ý.
Dù sao người làm phiền cũng là hắn.
Không ngờ đám người không buông tha.
Bắt đầu khuyên ta hắn tuyển tú.
Ta nhún vai:
“ là tự do của hắn.”
thấy hai người chúng ta cùng một thái độ.
Bọn họ bắt đầu tìm mọi cách nữ nhân cung.
Điều đã chạm đến giới hạn của ta.
Ta liền nổi giận với Tiêu .
Dọn khỏi Càn Thanh cung, về Khôn Ninh cung.
thu dọn đồ, mang theo Lê Tể rời .
Thậm chí còn bắt đầu nghiên cứu luật.
xem nếu hòa ly thì mình chia được bao nhiêu tài sản.
Bao nhiêu nhà cửa…
Ta chắc cũng chia được chút chứ?
Còn cung thì sao chia?
Ủa… cái luật không viết.
Ta đang ngồi trong vườn ngợi.
Cuốn sách trên tay giật mất.
Trên đầu vang giọng nghiến răng:
“Luật hôn nhân?”
“Lê Lê, nàng làm ?”
Ta không nói.
ta sợ mở miệng ra sẽ khóc.
Hắn nói:
“Lúc ta tàn phế như vậy nàng còn không đến hòa ly, giờ lại ?”
Ta đáp:
“ họ đã nữ nhân thư phòng của chàng rồi. Ta không thì không hợp lễ.”
“Ta không chia sẻ với người khác.”
Hắn thở dài.
Ngồi xuống ta, xoa đầu ta, rồi trêu Lê Tể.
“Lê Lê, ta đã người nữ nhân ra khỏi cung rồi. Ta thề, ta chưa từng chạm nàng ta.”
“Thì sao?”
“Ta cũng đang cách đuổi hết đám phiền phức .”
“Đây ta nàng xem chiếu chỉ ta vừa soạn.”
Hắn tay.
Vương công công tức dâng .
Ta mở ra xem.
Ý đại khái là:
Trong tộc, bất kỳ ai hiền đức đều có thể làm người thừa kế.
Mỗi đời đế có quyền chọn có cung hay không.
Ta bĩu môi:
“Vậy chàng thì sao?”
Hắn cười:
“Ta chắc chắn chỉ chọn Lê Lê.”
Hắn ta lòng, thấp giọng:
“Lê Lê, một bữa cơm năm khiến ta thích nàng.”
“Mà chính nàng kéo ta từ ranh giới sinh t.ử trở về… khiến ta yêu nàng đến c.h.ế.t không đổi.”
“Không ai khiến ta liều mạng như vậy.”
“Nàng còn nhớ nàng từng nói, nếu ta thất bại, nàng sẽ cùng ta c.h.ế.t không?”
“Nhớ.”
“Sao ta nỡ để nàng c.h.ế.t cùng ta.”
“Ta đã sớm chuẩn đường lui.”
“Nếu bại lộ, ta sẽ nhờ bằng hữu ở Vân Nam nàng rời kinh, để nàng sống bình yên cả đời.”
“Nàng có thể lo mai ăn , xem , viết …”
“ tuyệt đối không cần lo… ta sẽ không còn trung thành với nàng.”
“Bởi nàng chính là mục tiêu cả đời ta.”
Ta lấy hắn.
Bảo hắn đừng nói nữa.
Ngượng ngùng nói xin lỗi.
Hắn tức lộ bản chất, ấm ức nói:
“Nàng có bao giờ thật sự xin lỗi đâu, chỉ biết làm nũng thôi.”
Rồi lại thở dài:
“Thôi… đáng yêu quá.”
Hắn kéo ta ăn.
Ở ngoài là đế vương lạnh lùng.
ta… lại như con ch.ó nhỏ lắm lời.
Hắn cứ nói ta dọn mấy gầy rồi.
Ta thì lặng lẽ nhìn hắn gắp thức ăn ta.
Hắn dừng lại, hỏi ta sao vậy.
Ta lắc đầu, cúi xuống ăn.
Chỉ là trong lòng :
Đồ ngốc Tiêu .
Không phải ta tốt nên ta mới đối tốt với chàng.
Mà là thế gian coi ta như cỏ rác.
Chỉ có chàng… xem ta như trân bảo.
Nên ta mới đối tốt với chàng.
Toàn văn hoàn.