Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng tôi bắt đầu hoảng, nhưng ngoài mặt cố tỏ ra bình tĩnh.
Tôi cùng tiếp tục tới.
Càng đến gần, cũng nhận ra gương mặt của Chu Từ.
“Đây… chẳng là đội trưởng lính cứu hỏa sao?” anh, quay sang tôi, hạ giọng hỏi
“Tô Tô, sao tớ có giác anh ta đến là vì cậu đó?”
Tôi nở nụ gượng gạo:
“Tớ cũng có giác đó, ơn cậu xác nhận giúp.”
Ánh mắt Chu Từ tôi quá mức nóng bỏng, không chú ý cũng khó.
“Trời đất… đội trưởng lính cứu hỏa nhỏ nhen sao?” lẩm bẩm.
Trong lòng tôi thì nghĩ: có thể là vì tôi từng là người yêu cũ của anh ta.
Con hẻm khá hẹp, đủ để tôi song song. Chu Từ lại đứng chắn ngay chính giữa, hoàn toàn bịt kín lối ra.
“ ơn tránh ra giùm!” Tôi lên tiếng, giọng không mấy khách khí.
Nhưng anh ta đứng yên bất động. Không khí có phần căng thẳng.
Đúng lúc , lặng lẽ buông tay tôi ra, quay sang Chu Từ gượng:
“Ờm… đội trưởng, chuyện thật sự không liên quan đến tôi cả… cho nên… tôi trước nha?”
, Chu Từ hơi nghiêng người nhường đường.
Trong ánh mắt sững sờ của tôi, lần nữa bỏ đồng đội chạy trốn!
Tôi vừa định chạy theo thì Chu Từ lại đứng chặn trước lối ra.
“Chu Từ, rốt cuộc anh muốn ?”
“Tôi có thể chứ?” Anh nở một nụ giả tạo quen thuộc.
“Dĩ nhiên là sợ cô đường bị vấp ngã, tổn thương con của tôi, nên tôi đến để đưa cô về .”
“Anh!”
Đối diện ánh mắt đầy trêu tức của anh, tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.
“ thì phiền anh quá .”
“Không phiền, là việc nên .”
Tôi nghiến răng ken két:
“ giờ anh có thể tránh ra ?”
“Dĩ nhiên.”
Tôi Chu Từ một trước một .
nhận rõ tiếng chân của anh bám sát phía , tôi lại nghiến răng lần nữa.
Thích theo dõi hả? thì tôi muốn xem anh theo được bao xa. Kết quả, Chu Từ còn kiên trì hơn tôi tưởng.
Anh theo tôi thẳng về tới tận cửa trọ, không có ý định rời . Tôi đứng trước cửa, hít sâu, quay lại cảnh cáo anh:
“Tôi nói trước, nếu anh tôi, thì xảy ra chuyện đó… không do anh quyết định nữa đâu.”
“Tất nhiên.” Anh nói đầy tự tin, không chút e ngại.
Tôi đành lấy chìa khóa ra.
Chìa vừa tra ổ còn kịp vặn thì cửa từ bên trong bật mở.
“Con về đấy à? Mau xem mẹ mang cho con mấy thứ mới nè!” Mẹ tôi vừa nói, vừa định .
Vừa Chu Từ, bà liền khựng lại:
“Đây là…?”
Tim tôi lập tức thịch một cái.
Tuy bình thường bà rất hay càu nhàu khi ở cùng tôi, nhưng lúc tôi dọn ra ngoài, bà không nỡ.
( Truyện dịch bởi Quất Tử, audio trên youtube Quất Tử Audio )
Để bày tỏ tình mẫu tử sâu nặng, bà mua một đống đồ bảo sẽ mang đến .
là tôi không ngờ cái gọi là “” lại chính là ngay bây giờ. còn va Chu Từ!
“À, đây là… là bạn…”
Tôi còn kịp nói xong, Chu Từ lên trước một , ôm lấy vai tôi, mẹ tôi nói rành rọt:
“Cháu chào dì, cháu là cha của đứa bé trong bụng Tô Tô.”
Không mẹ tôi, ngay cả tôi cũng bị câu nói của Chu Từ cho choáng váng đến tê dại cả trong lẫn ngoài, hồi lâu lấy lại tinh thần.
Tên bị điên chắc?
để đối đầu tôi cũng dám mang trò đùa xa đến mức chọc mẹ tôi?
sắc mặt mẹ tôi thay đổi đột ngột, tôi vội vàng giải thích:
“Mẹ, anh ấy là…” bạn thôi.
kịp nói hết câu, mẹ tôi bỗng nhiên nở nụ rạng rỡ.
“Tránh ra!” Bà hất vai tôi sang một bên, mắt sáng rỡ về phía Chu Từ.
“Ôi trời ơi! Thì ra là con rể à! danh lâu, danh lâu!”
Vừa nói bà vừa kéo Chu Từ , nhiệt tình rót nước, cắt trái cây tiếp đãi.
“ ơn dì.”
“Khách sáo chứ, chúng ta là người một còn .”
Chu Từ nhấp một ngụm trà, mẹ tôi liền hỏi ngay:
“ Tiểu Chu, con xem đấy, bây giờ có con Tô Tô , khi nào tính đến chuyện kết hôn đây?”
“Dì à, cháu…”
tình hình càng lúc càng trở nên khó kiểm soát, tôi vội lao kéo mẹ ra ngoài:
“Mẹ! Trước giờ con sống ở , tuần trước còn đang tới tháng . Mẹ chẳng lẽ không nhớ sao?”
, mẹ tôi khựng lại.
Rõ ràng bà cũng nhớ ra chuyện hôm nọ còn đang càu nhàu vì xuống tầng mua băng vệ sinh cho tôi.
Tưởng đâu cuộc đối thoại vô lý cuối cùng cũng sắp dừng lại, ai ngờ mẹ tôi lại trừng mắt tôi:
“Giờ có thì không thể có chắc? Tiểu Chu đẹp trai thế, cách ăn mặc khí chất thì chắc gia cảnh cũng không tệ. Con biết nắm bắt đấy!”
Bà vừa nói vừa tôi ánh mắt đầy vọng, quay phòng khách lấy túi xách, lẳng lặng rút lui.
Trước khi , mẹ còn tiện tay đẩy tôi trong đóng cửa lại một cách chu đáo.
Rầm!
Tôi Chu Từ mắt trừng mắt. dáng vẻ đơ người của tôi, Chu Từ cuối cùng cũng không nhịn được bật .
ánh trong mắt anh, tôi hoàn hồn lại, cơn tức trào dâng.
Anh là bạn trai cũ, không tử tế, thì đừng trách tôi chơi không đẹp!
Tôi thẳng đến, ấn anh ngã xuống ghế sô pha, khóe môi nở nụ nguy hiểm:
“ là cha của đứa bé trong bụng tôi, thì tôi muốn anh, cũng hợp lý nhỉ?”