Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Không thể để tên bã đó lộng hành thêm nữa!
Lúc Chu Từ vào nhà vệ sinh, tôi lập tức chạy sang bàn của .
Còn chưa kịp mở miệng, Tuyết đã sáng bừng cả mặt:
“Là à!”
Phản ứng đầy vui mừng của cô ấy khiến tôi hơi khựng lại.
giác có gì đó không ổn.
Tôi cô ta hình đâu thân thiết đến mức đó? lại nhìn thấy tôi gặp được quý nhân ?
Nhưng nghĩ lại, dù là bạn cùng trường, có khi phản ứng vậy là bình thường.
Thời gian gấp rút, tôi không suy nghĩ nhiều nữa.
“Này, Tuyết, gần đây có thấy Chu Từ có gì đó khác lạ không?” Dựa mức độ trơ tráo hiện tại của Chu Từ, chắc chắn anh ta không thể kìm lòng nổi trong thời gian vợ mang thai, nhất định lại lén lút qua lại cô nào khác!
Tuyết nghe vậy nghiêm túc suy nghĩ chút rồi đáp:
“Không có gì cả.”
Tên này diễn giỏi thật!
Lo lắng Chu Từ sẽ lại bất cứ lúc nào, tôi bèn nói thẳng ra chút:
“Ý tôi là… có khả năng nào Chu Từ là tên bã không?”
“Hả?” Tuyết mờ mịt.
“Tôi muốn nói là, nhìn Chu Từ xem…”
Tôi không thể kể thẳng hôm qua anh ta còn hôn tôi. Đành phải khéo léo vạch ra đặc điểm của kiểu đàn ông bã.
“ thấy đấy, Chu Từ đẹp trai , hồi còn đại đã có biết bao cô đuổi. Ra ngoài xã hội rồi, lại càng có nhiều cơ hội tiếp xúc khác giới.
“Nếu anh ta không cố tình tạo cơ hội, làm ta cứ bám riết không buông?”
“Cho ?” Tuyết vẫn chưa lắm, nhìn tôi đầy nghi hoặc.
“Cho tôi thấy, Chu Từ rất có thể là tên đàn ông bã!”
Tôi vừa dứt lời, lưng liền vang lên giọng nói lạnh tanh của Chu Từ:
“ đang nói ai là đàn ông bã?”
Cả tôi cứng đờ.
Cứu mạng !
Nói xấu lưng ta bị bắt quả tang hai lần liền, thật sự chịu hết nổi rồi!
Không cần đầu lại tôi biết, sắc mặt Chu Từ lúc này chắc chắn đen đ.í.t nồi.
Đúng lúc đó, Tuyết sang nhìn Chu Từ, khẽ mở miệng:
“Anh… đây chính là yêu cũ anh ngày nhớ đêm mong phải không?”
Anh gì cơ? Nhớ nhung cái gì cơ?
Tôi hơi choáng váng.
Chu Từ lại nhẹ giọng “ừ” tiếng.
Ầm!
giác có thứ gì đó nổ tung trong đầu tôi.
Khiến tôi không biết phản ứng nào.
Vậy là Tuyết là gái của Chu Từ?
Hóa ra trước đây tôi đã lầm mối quan hệ giữa , tưởng rằng qua lại lưng tôi, mới tiện kéo đệ Đỗ Trạch ra diễn trò chọc tức Chu Từ.
Tôi tưởng anh ấy phản bội mình, còn anh ấy nghĩ tôi là thay lòng. là hai đứa chia trong lầm.
Tôi bỗng không biết đối diện Chu Từ ra nữa.
Tôi lật đật chạy về lại chỗ ngồi của mình. đó không có gì đặc biệt xảy ra.
Cho đến khi ăn xong, Trần Kỳ và Từ Hạo ríu rít kéo nhau về trước, để tôi lại cho Đỗ Trạch “trông coi”.
ta nhìn tôi:
“Chị, mình kết bạn WeChat nhé?”
“Được.”
Tôi lấy điện thoại ra.
Còn chưa kịp quét mã, bàn thon dài có khớp rõ ràng bất ngờ vươn ra, cầm lấy điện thoại của tôi.
Là Chu Từ.
Anh cau mày nhìn Đỗ Trạch:
“ cô ấy thân à?”
Khi nói câu đó, cả anh toát ra khí áp đảo trời sinh.
Đỗ Trạch vốn bình thường rất tự nhiên, nay bỗng trở căng thẳng:
“Anh… trưởng, chị ấy hôm nay mới gặp lần thứ hai.”
“ còn năm trước…”
“Là chị ấy tiện kéo từ ven đường vào.. để chọc tức anh thôi.”
“ ra là vậy.” Chu Từ sang nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.
( Truyện dịch bởi Quất Tử, nghe audio trên youtube Quất Tử Audio )
Tôi né tránh ánh mắt anh, không dám đối diện.
Có vẻ anh đã ra năm đó chỉ là lầm.
“Đã , thêm WeChat của tôi . này nếu cần tìm cô ấy cứ nhắn cho tôi.”
“Thật à? Anh đúng là thần tượng của đấy!” Đỗ Trạch mắt sáng rực, “Hồi còn đại từng xem anh chơi bóng rổ, ngầu cực!”
Tôi nhìn biểu của ta thấy gió lạnh thổi vù vù.
Kết bạn xong, Chu Từ nói tiếp:
“Vậy về trước . Để tôi đưa cô ấy về.”
“Dạ dạ!”
ta nhanh bay, không thèm đầu lại.
“Ê! Chờ đã…” Tôi còn chưa kịp nói gì, đã biến mất tăm.
Tôi đành ngượng ngùng rút về.
“Anh à, tài xế đến rồi, trước đây.”
Tuyết nói xong, bước nhanh ra ngoài. Chu Từ vội đỡ cô ấy.
Tôi ra . Đợi cô ấy lên xe xong, anh mới lại nhìn tôi.
Không khí bỗng trở vi diệu, tôi vội tìm để nói:
“ Tuyết là gái ruột anh à? Cùng cha cùng mẹ sinh ra luôn hả?”
“Chứ còn gì nữa?”
“ không giống nhau?”
“Tôi mẹ, ấy bố.”
“À… ra là vậy.”
Không khí lại lặng ngắt tờ. Chu Từ giơ vẫy chiếc taxi, mở cửa xe, ra hiệu cho tôi lên trước.