Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

7

Ta lớn bên cạnh tỷ ấy như .

Tỷ từng nói:

“Lệnh Dung, đạo gian nan, có thể sống sót đã là tốt rồi, không cần chấp niệm đúng sai của khứ.”

Tỷ cũng nói:

“Lệnh Dung, phải chăm chỉ luyện chữ, không được lười biếng. Nữ t.ử đọc nhiều sách một chút, trước sau gì cũng không có hại.”

Có khi tỷ nổi giận, dùng thước gỗ đ.á.n.h vào bàn tay ta, đ.á.n.h rơi nước mắt:

cho muội làm thương người khác?”

“Muội có biết là trưởng t.ử nhà Thị lang không? Nếu không phải hôm nay giữa chốn đông người đuối lý không tiện làm lớn , thì muội suýt c.ắ.n đứt tay đã đủ khiến muội đ.á.n.h c.h.ế.t rồi!”

Còn ta thì sao?

Ta quyết không chịu nhận sai, thậm chí trong mắt còn lộ hung quang:

bảo dám khinh bạc a tỷ! Muội c.ắ.n c.h.ế.t ! Hút cạn m.á.u !”

“Câm miệng!”

Tỷ cắt ngang lời ta, ném cây thước chỉ dùng để dọa sang một bên.

Cuối cùng vẫn ôm ta vào , run nói:

“Không được nói bậy.”

“Muội quên lời a tỷ dặn rồi sao? Muội là Nhị tiểu thư phủ Từ, không phải tiểu súc sinh.”

“Không cần c.ắ.n người, càng không cần sống như dã thú, ăn lông uống m.á.u.”

Tỷ là người đầu tiên phát hiện ta là một quái vật.

Có lẽ từ nhỏ đã nuôi như súc sinh.

Hoặc cũng có lẽ ta đã tranh giành ch.ó dữ nhiều rồi.

Thần trí của ta khác người thường.

, mỗi khi chịu uất ức, phản ứng đầu tiên của ta không phải nhẫn nhịn cầu toàn.

Mà là c.ắ.n xé và g.i.ế.c ch.óc.

Tỷ từng mà lo lắng không thôi.

Bởi nhà t.ử tế cưới vợ luôn muốn cưới người hiền thục.

Nếu để người khác biết bộ dạng ấy của ta, hôn sự chắc chắn đổ bể.

lúc , tính tình bạc bẽo của phụ thân, ông ta định thấy ta mất mặt gia môn mà ban cho ta ba thước lụa trắng.

Cho tỷ từng dặn ta:

“Lệnh Dung, bất kể xảy gì cũng không được giống như trước .”

“Nếu không, muội đ.á.n.h c.h.ế.t.”

Nhưng…

Nếu không c.ắ.n xé g.i.ế.c ch.óc, khi ức h.i.ế.p thì phải làm sao đây?

Đích tỷ nhẹ nhàng vỗ lưng ta, dịu dàng cười:

“Ngốc .”

“Nếu thật sự chịu uất ức thì cứ tìm a tỷ.”

“Muội là cô nương có tỷ tỷ che chở, a tỷ tự nhiên đòi lại công bằng cho muội.”

“Cho hứa a tỷ, được không?”

Không được.

Ký ức quay trở lại.

nhỏ bàn tán:

“Nhắc mới nhớ, vị Chu phu hai tháng trước đột nhiên bệnh qua đời rồi.”

8

A tỷ của ta c.h.ế.t rồi.

Hôm qua ta mới nhận được tin.

Một phong gia thư báo tang muộn.

Trên thư kín đặc những lời dặn dò, bảo ta phải làm sao lấy Thái hậu, làm rạng danh gia tộc.

Mà tin c.h.ế.t của a tỷ cũng chỉ được xen lẫn trong bằng vài câu nhạt nhẽo.

Đủ để thấy hết sự bạc tình của người phụ thân .

Cho a tỷ à.

Muội không thể đáp ứng tỷ được rồi.

Bởi không còn tỷ, chẳng còn đứng đòi lại công bằng cho muội khi muội chịu uất ức .

, ta cũng chỉ có thể trở về như ban đầu.

Trở lại làm con dã thú ăn lông uống m.á.u, g.i.ế.c người như ngóe .

Bởi , hôm nay khi Thái hậu nương nương ta lập công mà hỏi muốn ban thưởng điều gì.

Ta đã nói:

“Nô tỳ muốn Chu gia, làm kế thất cho vị đại thiếu gia mất vợ của Chu gia.”

9

Lúc , ta nhìn người đàn bà có liên quan không nhỏ cái c.h.ế.t của a tỷ.

Nàng ta hoàn toàn không phát hiện ta.

Vẻ mặt đầy chán ghét, bế đứa trẻ trong tã càu nhàu:

“Rốt cuộc còn phải chờ bao lâu ? Nặng c.h.ế.t đi được. Một nghiệt chủng thôi mà. Nếu không phải Cảnh Hoàn ca ca nói định phải mang theo mới có thể cầu bệ hạ ban hôn, ta đã sớm ném nó đi rồi!”

“Còn cả mẹ nó . Cũng chẳng biết trước khi c.h.ế.t đã dùng thứ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì, khiến Cảnh Hoàn ca ca mấy ngày nay ăn không ngon ngủ không yên, lại càng để tâm tới một người c.h.ế.t!”

“May mà ta phát hiện có điều không ổn vội vàng dụ dỗ . Nếu không, chẳng phải con tiện đã đạt được âm mưu rồi sao?!”

Tỳ nữ bên cạnh nghe vội vàng khuyên nhủ:

“Di nương cứ yên tâm. Tuy nghiệt chủng phiền phức thật, nhưng cũng có chỗ tốt.”

“Hiện giờ Thiếu khanh đại chỉ có mỗi một đứa con nối dõi . Đặt dưới gối nuôi dưỡng của người, chẳng phải sau muốn nào thì ấy sao?”

Nghe , sắc mặt Liễu Thiến nương mới dịu đi đôi chút.

“Nói cũng phải.”

“Ta chỉ cần nuôi nó thành phế vật là được. Đợi sau ta sinh con, xem còn dám tranh con ta !”

nàng ta đầy đắc ý, mang theo ý cười chế giễu:

“Từ Thục Nghi à Từ Thục Nghi.”

“Ngươi sống không đấu lại ta.”

“Ngươi c.h.ế.t rồi, con trai ngươi cũng vẫn không đấu lại con trai ta!”

Thấy thời gian đã gần tới, nàng ta chậm rãi giơ tay , đưa về phía đứa bé trong , độc địa:

“Tiểu súc sinh, ngươi không khóc thì làm sao bệ hạ mềm ?”

“Bệ hạ không mềm thì ta làm sao trở thành đương gia chủ mẫu được?”

“Ngươi cảm tạ đại ân đại đức của ta đi. Ít ta còn chừa cho ngươi một con đường sống!”

Nói xong, móng tay dài nhọn của nàng ta lập tức hung hăng bấu xuống lưng đứa trẻ.

Nhưng còn chưa kịp tay—

Chỉ nghe bên cạnh vang một tiếng thét kinh hãi của tỳ nữ.

Liễu Thiến nương theo bản năng quay đầu lại.

Chát!

Một cái tát giáng xuống.

Ngay sau hung hăng quật mặt nàng ta!

Nàng ta đ.á.n.h nghiêng cả mặt, nhìn ta trong bộ y phục giống nữ thì không dám tin:

“Ngươi chỉ là một con tiện tỳ, sao dám động vào ta?!”

Nhưng nàng ta còn chưa nói hết, cái tát thứ hai, thứ ba đã liên tiếp giáng xuống.

Lực tay mạnh vững.

đều là bản lĩnh ta học được trong suốt những năm qua.

Mấy cái tát liên tiếp hạ xuống, khi nàng ta kịp phản ứng thì mọi đã muộn.

Gương mặt xinh đẹp mà nàng ta luôn tự hào đã sưng đỏ như đầu heo.

ta lạnh lẽo vang :

quy nghiêm ngặt.”

“Kẻ nhàn tạp là cho phép ả ở đây ầm ĩ làm kinh động thiên gia?!”

Sự việc xảy đột ngột.

Các có mặt nhìn thấy ta thì đều lộ vẻ hoảng sợ, vội vàng quỳ xuống:

“Lệnh Dung cô cô!”

Bọn họ sợ ta.

Bởi trong hoàng thành , ta chính là lưỡi đao thuận tay trong tay Thái hậu nương nương.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.