Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Miêu Miêu khóc càng lớn hơn, lồng ngực phập phồng kịch liệt, “Mẹ thực sự rồi, bà nói, mẹ vĩnh viễn không bao giờ về !”
“Chát!”
Âm thanh giáng tát giòn giã vang lên.
Cả người tôi cứng đờ, trơ mắt nhìn trên má Miêu Miêu lập in hằn năm ngón tay đỏ ửng.
Con bé bị tát đến mức lệch cả mặt sang một bên, ánh mắt đầy ấm ức, đôi môi run rẩy không dám nói thêm lời .
“Nói láo!”
Tô Hạo Nhiên đến mức ngực phập phồng, thẳng mũi Miêu Miêu mà mắng, “Đúng là cái giống do Nghi dạy dỗ, y như cô ta dối trá thành tính! Có cô ta bảo nói thế không? lừa thêm tiền của tao chứ gì?”
“Bảo bà già đó ra đây, tao đích thân nói chuyện với bà ta.”
Tôi nhìn bộ mặt dữ tợn của anh ta, trong lòng toàn sự bi lương và phẫn nộ.
Tô Hạo Nhiên, sao anh có thể nhẫn tâm đến vậy?
Đây là con gái ruột của anh mà, sao anh có thể ra tay?
Miêu Miêu bị đánh liền khóc òa lên, nước mắt hòa lẫn với muội đen trên mặt chảy ròng ròng:
“Bà , bà cũng rồi! Bà nhường hết đồ ăn cho con, tự mình chịu đói! Hu hu, mẹ và bà đều không , một mình con thôi.”
Tô Hạo Nhiên cười khẩy, ánh mắt ngập tràn sự khinh miệt.
“Tao mỗi tháng gửi cho Nghi mười vạn tệ, cô ta chăm sóc bà cháu thế này đây hả? Cầm tiền của tao tiêu xài hoang phí rồi bịa ra cái trò quỷ này lừa tao? Nằm mơ!”
Mười vạn tệ? Lòng tôi đắng ngắt.
Mười vạn đó, tôi chẳng thấy một cắc , tất cả đều chui túi Lục Tuyết Vi.
Tô Hạo Nhiên, rốt cuộc anh là ngây thơ hay ngu ngốc?
Bao nhiêu năm , anh chưa từng nghi ngờ chút sao?
Tô Hạo Nhiên vẫn không ngừng chửi rủa, giơ tay định đánh Miêu Miêu tiếp.
Tôi vội vàng muốn lao tới cản, có thể xuyên cánh tay anh ta mà chẳng gì.
Tôi nhìn Miêu Miêu sợ hãi cuộn tròn thành một cục, thân thể bé nhỏ không ngừng run rẩy, lòng đau như cắt.
Đúng lúc này, điện thoại của Tô Hạo Nhiên chợt rung lên, anh ta nhìn lướt ID người gọi, cơn giận trên mặt lập tan biến.
Anh ta trừng mắt lườm Miêu Miêu một cái rồi vội vã quay người rời .
Tôi trôi theo anh ta, nhìn anh ta lái lao về phía thành phố.
Chiếc dừng dưới một khu chung cư cao cấp, hành lang bừa bộn, kính vỡ và đồ đạc vương vãi khắp nơi.
Tô Hạo Nhiên bước nhanh lên lầu, vừa đẩy cửa ra thấy Lục Tuyết Vi ôm trán ngồi dưới đất, khóe trán đang rỉ máu.
“Tuyết Vi! Em sao rồi?”
Anh ta vội lao tới, giọng nói ngập tràn lo lắng.
Lục Tuyết Vi ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy ấm ức và sợ hãi:
“Hạo Nhiên, anh đến rồi! Vừa nãy người nhà nạn nhân đột nhiên xông , đập phá tan nát trong nhà, suýt đánh em!”
“Em nghe họ nói, là Nghi tiết lộ địa của em, muốn trả thù em.”
Tô Hạo Nhiên cau , ánh mắt lóe lên, đó nghiến răng nói:
“Anh biết ngay mà! Con mụ lừa đảo đó bịa chuyện ma quỷ, suýt chút anh tin thật.”
Tôi lơ lửng giữa phòng khách, nhìn bộ mặt đổi trắng thay đen của Lục Tuyết Vi, giận đến run rẩy.
Lục Tuyết Vi nắm chặt tay Tô Hạo Nhiên, giọng điệu mang cầu xin.
“Hạo Nhiên, chuyện này nghiêm trọng hơn trước, nhỡ bị điều tra ra thì em tiêu đời mất! Anh tìm cô ta chưa?”
Tô Hạo Nhiên lắc đầu, giọng hơi bực dọc:
“Chưa, người trong làng đều hùa nhau bao che cho cô ta, bảo cô ta bị đánh từ bảy năm trước, bắt con gái ra diễn kịch .”
Trong mắt Lục Tuyết Vi lóe lên một tia độc ác, đó cô ta thở dài, nói với đáng thương:
“Hay là thôi bỏ , đừng khó cô ấy , lắm thì em tự thú.”
Tô Hạo Nhiên lập ngắt lời: “Anh nhất định sẽ lôi cô ta ra bằng , này cô ta giúp em.”
Trên mặt Lục Tuyết Vi hiện lên nét mừng thầm, rồi lập đổi sang ấm ức, nắm lấy tay Tô Hạo Nhiên:
“ ngộ nhỡ không tìm cô ấy thì sao? Bọn người kia sẽ không yên đâu. Hay là, rút số cổ phần của Nghi trong văn phòng luật sang tên em rồi rút tiền ra, giải quyết êm xuôi chuyện này ?”
Tô Hạo Nhiên nhíu , giật mạnh tay về, giọng điệu không vui:
“Không ! Văn phòng luật là do anh và cô ấy nhau sáng lập, cổ phần của cô ấy anh không thể đụng , này đều cho Miêu Miêu cả.
Đây là cuối giúp em, xong việc này, anh vẫn đưa mẹ con cô ấy về sống đàng hoàng.”
Trong mắt Lục Tuyết Vi xẹt sự tham lam, rồi viền mắt đỏ hoe, cô ta đưa tay định ôm anh ta: “Em biết em phiền phức, em thật sự không thể sống thiếu anh.”
Tô Hạo Nhiên nghiêng người né tránh cái chạm của cô ta, đứng dậy:
“Năm xưa em cứu anh một mạng, anh trả em một tiền đồ.”
“Anh sẽ tìm ra Nghi, bằng bất cứ giá , bắt cô ta nhận tội.”
Lục Tuyết Vi nhìn bóng lưng rời của Tô Hạo Nhiên, ánh mắt lóe lên sự thâm độc.
Chương 3
Khi Tô Hạo Nhiên lái quay làng, Miêu Miêu vẫn đang co ro bên bậu cửa đen ngòm, trong lòng vẫn khư khư ôm hai tấm bài vị bị ám khói.
“Mang nó theo cho tôi.”
Tô Hạo Nhiên gằn giọng lạnh lùng, ra hiệu cho người phía ra tay.
Hai gã đàn ông tiến lên, thô bạo giật tay Miêu Miêu ra, nhét mạnh con bé trong .
Miêu Miêu sợ hãi khóc thét, giãy giụa gào lên: “Thả cháu ra!”
Tôi lơ lửng bên ngoài , nhìn con gái khóc đến xé rách tâm can, linh hồn đau đớn tột .
Miêu Miêu bị hen suyễn bẩm sinh, này bị suy dinh dưỡng nên mắc thêm bệnh tim, khóc lóc kịch liệt thế này, cơ thể con bé sao chịu đựng nổi.
Tô Hạo Nhiên, rốt cuộc anh có chút tình người không!
Chiếc lao vun vút, cuối dừng ở một nhà kho bỏ hoang vùng ô.
Miêu Miêu bị vứt xuống nền xi măng, tay chân bị trói bằng dây thừng gai, miệng bị nhét giẻ, có thể phát ra những tiếng ư ử nghẹn ngào.
Anh ta soạn một tin nhắn, đính kèm bức ảnh Miêu Miêu bị trói, gửi đến số điện thoại cắt dịch vụ từ lâu của tôi:
“ Nghi, hạn cho cô trong vòng ba ngày xuất hiện, nếu không, cô vĩnh viễn đừng hòng gặp con gái.”
Anh ta vứt điện thoại sang một bên, nhìn Miêu Miêu, ánh mắt đầy mất kiên nhẫn:
“Mẹ đúng là một người đàn bà máu lạnh vô tình, đến sống của con ruột cũng mặc kệ.”
Miêu Miêu mở to đôi mắt ngấn nước, ngực càng lúc càng nghẹn, khuôn mặt nhỏ nhắn dần nghẹn đỏ.
Tôi biết, bệnh hen suyễn của con bé sắp tái phát rồi.
Tôi điên cuồng lao tới muốn giật miếng giẻ trong miệng con bé ra, muốn cởi trói cho con bé.
bàn tay tôi cũng xuyên thân thể con, chẳng thể gì.
Sự tuyệt vọng như thủy triều nhấn chìm tôi.
Con bé sao chịu nổi sự hành hạ thế này chứ.
Ba ngày chớp mắt trôi , tôi vẫn không hề xuất hiện.
Tô Hạo Nhiên hoàn toàn nổi giận, anh ta giật phăng miếng giẻ trong miệng Miêu Miêu, lớn tiếng chất vấn:
“Mẹ rốt cuộc đang ở đâu? Có cô ta thực sự không quan tâm không? Một người mẹ, sao có thể tàn nhẫn đến mức này!”
Miêu Miêu thở hổn hển, vừa ho vừa lắc đầu:
“Mẹ, mẹ rồi. Chú thả cháu ra , cháu thở không nổi…”
Thấy biểu cảm của Miêu Miêu, Tô Hạo Nhiên thoáng hoảng hốt, định đưa tay cởi trói cho con bé.
Lúc này, Lục Tuyết Vi từ ngoài bước , nhìn dáng yếu ớt của Miêu Miêu, cố ra thất vọng thở dài:
“Chậc, đứa trẻ này đúng là… Sao học theo Nghi cái trò khổ nhục kế này thế không biết.”
“ con bé trông có …”
Tô Hạo Nhiên nhìn khuôn mặt ngày càng nhợt nhạt của Miêu Miêu, trong mắt xẹt một tia do dự.
Lục Tuyết Vi bước lên một bước, bóp cằm Miêu Miêu, “Con người Nghi giỏi nhất là dùng thủ đoạn này câu dẫn sự thương hại. Hạo Nhiên, chúng ta không nhiều thời gian , nếu không tìm cô ta, em thực sự tù đấy!”
Tô Hạo Nhiên nhìn bộ dạng yếu ớt của Miêu Miêu, cuối cắn răng, ngẩng đầu nhìn Lục Tuyết Vi: