Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Ta gương mặt sưng tấy suýt bật cười tiếng, thủ đoạn Thẩm Thiên Thiên kém cỏi thật đấy, để vu cáo cho ta, xuống tay với nặng như .

Trong hoàng nào có cái là bí mật, ta trước cổng Phượng Vũ đ.á.n.h một bạt tai, Thái Hậu với Hoàng Thượng đương nhiên đều biết, một bạt tai thôi hai bên mặt sao có thể sưng tấy đến mức này? ta làm như tự cho là mình thông minh.

Ta hành lễ với Thái Hậu: “Thần thiếp tham kiến Thái Hậu nương nương, nương nương phúc thọ vạn an……”

Thái Hậu liếc mắt ta một cái, cũng không cho ta đứng dậy hỏi luôn: “Ngươi biết tội chưa?”

“Thần thiếp biết tội!”

Ta cũng rất thẳng thắn.

Thẩm Thiên Thiên dường như không đoán ta trả lời như , mồm há hốc không biết nói .

Thái Hậu gật gật đầu: “Ngươi bất kính với Hoàng Hậu, gia niệm tình ngươi vừa tiến , là lần đầu vi phạm nên phạt ngươi một tháng tiền tiêu hàng tháng.”

Thẩm Thiên Thiên lập tức không vui: “Cô mẫu, phạt quá nhẹ!”

Thái Hậu lạnh lùng đảo mắt về phía ta, Thẩm Thiên Thiên lập tức ngậm .

Thái Hậu tiếp tục mở : “ bất kính với Thẩm mỹ nhân, dám giả truyền lệnh Hoàng Hậu, trực tiếp đ(á)nh ch*t!”

Thái Hậu vừa dứt lời, dọa ngã nhào sàn, mãi ta mới hồi phục tinh thần chuẩn xin tha nhưng hai tiểu thái giám ngoài cửa lập tức tiến , một người che , một người đè xuống, mặc kệ ta giãy giụa kéo thẳng ngoài.

Thẩm Thiên Thiên cũng một lúc lâu sau mới hồi phục tinh thần, vừa chuẩn nói chuyện, ma ma bên cạnh Thái Hậu đến đỡ Thẩm Thiên Thiên : “Hoàng Hậu nương nương, Thái Hậu mệt mỏi, cần nghỉ ngơi…”

Thẩm Thiên Thiên há thở dốc, từ đầu đến cuối không nói câu , không cam lòng theo ma ma ngoài, trước khi hung hăng lườm ta một cái.

Chờ mọi người rời hết, Thái Hậu mới nói với ta: “Đứng dậy .”

Chân ta tê dại, từ từ đứng .

Thái Hậu quét mắt đ.á.n.h giá ta lần nữa: “Tốt lắm, thông minh hơn Thiên Thiên.”

Ta cũng không vòng vo, mở hỏi thẳng: “Thái Hậu nương nương, người cảm thần thiếp với Thẩm Thiên Thiên thích hợp đảm đương vị trí Hoàng Hậu hơn?”

Thái Hậu cười nói: “Ngươi cố chọc giận Thiên Thiên là để cho gia ngươi với nó trái ngược?”

“Chắc hẳn Thái Hậu nương nương biết thần thiếp vào để làm , nếu thần thiếp hạ sinh hoàng t.ử, tất nhiên là bỏ mẹ lấy , thần thiếp không ch*t, kiến bọ sống, huống chi là người.”

người Thẩm Thiên Thiên, Thái Hậu nương nương cũng đó, hiện giờ hậu có Thái Hậu nương nương trấn áp, không dám đối đầu với ta, nhưng sau này thì sao? Thần thiếp xin nói lời bất kính, chờ trăm năm sau khi Thái Hậu nương nương về cõi vĩnh hằng, Thẩm Thiên Thiên có bảo vệ Thẩm gia không? Kể cả có cho ta một hoàng t.ử, ta cũng người khác tính kế.”

“So thần thiếp càng thích hợp với vị trí Hoàng Hậu hơn.”

Ta quỳ xuống lần nữa, nói toàn bộ những nói.

Thái Hậu nghe xong không nói thêm , hỏi ngược ta: “ gia biết, sao ngươi có thể thị tẩm thành công?”

“Thần thiếp nói với Hoàng Thượng, thần thiếp với Thẩm gia mâu thuẫn, thần thiếp nguyện giúp Hoàng Thượng thăm dò chuyện Thẩm gia.”

Ta thẳng thắn.

Thái Hậu nghe cười lớn: “Ngươi đúng là rất thông minh, có thể đoán đúng sai, cũng biết mưu biết mẹo, nhưng Hoàng Thượng không phải kẻ ngốc, không tin ngươi, ngươi thay thế Thiên Thiên thì cứ chờ m.a.n.g t.h.a.i hoàng t.ử rồi nói tiếp.”

Nói xong bà ta không cho ta nói nữa, trực tiếp đuổi người: “ gia mệt rồi, ngươi về .”

Ta hít một hơi thật sâu, Thái Hậu quá thông minh tỉnh táo, không dễ dàng ta thuyết phục, giờ có nói tiếp cũng vô dụng.

Nhưng dù Thái Hậu chưa đồng , cũng có thể nghe rằng chuyện này không phải không thể, chỉ cần ta có hoàng t.ử. Vấn đề là bên phía Hoàng Thượng đời nào đồng ?

Buổi tối Hoàng Thượng gọi ta thị tẩm.

Lần này Hoàng Thượng tới viện ta, hiển nhiên biết chuyện Thái Hậu triệu kiến ta.

Cho tất cả mọi người lui xuống, Hoàng Thượng ta: “Thái Hậu hỏi ngươi cái ?”

“Thần thiếp nói với Thái Hậu, Hoàng Thượng sai thần thiếp làm gián điệp…”

Ta vừa dứt lời, Hoàng Thượng tiến , một tay bóp lấy cổ ta, ta nháy mắt cảm hô hấp khó khăn.

Ta không giãy giụa, cũng không xin tha, cứ trân trân Hoàng Thượng.

Không biết qua bao lâu, Hoàng Thượng bình tĩnh , buông tay xuống, ta vội vàng thở hổn hển, dẫn đến một trận ho khan.

“Lá gan ngươi cũng không nhỏ!”

Giọng Hoàng Thượng lạnh băng, có lẽ cảm ta đang lợi dụng .

Ta bắt đầu tự biện giải cho mình: “Hoàng Thượng hiểu Thái Hậu hơn thần thiếp nhiều, nếu không nói , lão nhân gia đó tin thần thiếp sao? dù thần thiếp nói , Thái Hậu chưa chắc tin.”

Người có thể ở trong trèo vị trí Thái Hậu dễ lừa như chắc?

Hoàng Thượng ta: “Trẫm cùng Thái Hậu có mâu thuẫn không thể dung hòa, trẫm không cho người Thẩm gia các người sinh huyết mạch hoàng gia, ngươi không thể m.a.n.g t.h.a.i để lấy lòng Thái Hậu đâu, nghĩ cách khác .”

Ta hiểu Hoàng Thượng, rõ ràng bất mãn Thái Hậu nhưng không thể đối phó với bà ta, vì dù sao vẫn có chữ hiếu đè trên vai , trên danh nghĩa vẫn là Thái Hậu nuôi lớn .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.