Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Cố đứng yên tại chỗ, ngón tay giác run rẩy.

… là ai bà ấy chúng tôi sắp ?” Giọng anh ta đột ngột cao lên, “Thỏa thuận tôi chưa mà!”

Bác sĩ sửng sốt một lúc: “Chúng tôi không biết làm sao bà cụ lại biết được. ngày nay vợ anh không bệnh viện, chỉ là có một cô họ Ngô từng , bà cụ chuyện cô ta xong thì bắt đầu có biểu hiện thường.”

Đồng tử Cố co rụt lại dữ dội.

Ngô Dĩ Huyên.

Cô ta đây.

Thảo nào anh ta cảm thấy có điều không đúng.

đối mẹ cô luôn là báo tin vui không báo tin buồn.

Chuyện lớn như vậy, cô không thể nào qua điện thoại bà được.

Anh ta lảo đảo lùi lại một bước.

Chợt nhớ lại tiếng khóc lóc gào thét của tối qua: “Mẹ tôi ban đầu là vì cứu anh và con mới bị xe tông!”

là ba năm , vào Ngày của Mẹ.

Anh ta đang ôm Cố Thừa đi dạo ven đường.

Một chiếc xe tải lớn mất lái lao tới, mẹ xông ra đẩy bố con anh ta ra, bản thân thì bị tông văng đi.

Chân phải đóng sáu đinh thép, từ bước đi điệu thấp điệu cao, cần phải điều trị lâu dài.

Anh ta lúc : “Mẹ, đời này con chăm sóc tốt mẹ.”

Ban đầu anh ta thỉnh thoảng thăm bà.

Nhưng sau, lời hứa , anh ta quên mất rồi…

Anh ta thậm chí không con đi thăm bà ngoại, sợ bệnh viện truyền mầm bệnh sang con.

……

Trở nhà, phòng khách đang sáng đèn.

Cố Thừa dán miếng dán hạ sốt, khuôn mặt nhỏ nhắn sốt đỏ bừng.

Thằng bé nhảy từ trên ghế sofa xuống chạy phía anh, giọng khản đặc: “Bố ơi, mẹ đâu rồi? Sao mẹ chưa ?”

Cố ngồi xổm xuống, sờ trán con , vẫn hơi nóng.

“Mẹ có việc rồi.”

“Con không chịu!” Cố Thừa giậm chân, vành mắt đỏ hoe, “Con bị ốm rồi, con mẹ! đây con ốm mẹ đều ở bên cạnh con, mẹ kể chuyện con nghe, bón thuốc con, luôn ôm con…”

Nó vừa khóc vừa , đột nhiên lại nhổ toẹt một : “Người đàn bà tồi tệ! Sao bà ta không !”

Nhưng chửi xong, nó lại bắt đầu nức nở: “Mẹ ơi… con mẹ…”

Cố sững sờ.

Anh ta chợt nhận ra, danh xưng “người đàn bà tồi tệ” và “mẹ” trong miệng con , vậy mà lại cùng chỉ một người.

đây, chỉ cần con ốm, gạt bỏ muôn vàn khó khăn phải tự tay chăm sóc.

thức trắng đêm túc trực, trân trọng khoảng thời gian được ở bên con, mong ngóng con khỏe lại.

Lâu dần, Cố Thừa quen,

Ăn đồ ngon, chơi đồ vui thì tìm Dì Huyên Huyên, nhưng ốm đau, khó chịu, gặp ác mộng, thì tìm mẹ.

Nhưng bây giờ, mẹ mất tích rồi.

Cố bế con lên, dỗ dành vài câu, rồi giao người hầu.

Anh ta bước vào phòng làm việc, đóng cửa lại, ánh mắt rơi xuống bản thỏa thuận mà cô .

Chỗ dành nhà vẫn trống.

Vốn dĩ anh ta chưa từng có ý định .

Thậm chí khi cô dứt khoát tên vào , anh ta tức giận mức ngực tức anh ách – Cô dựa vào ?

Rõ ràng là cô ngoại tình, là cô có lỗi anh ta, cô lấy tư cách dứt khoát hơn anh ta?

Đáng lẽ cô phải quỳ xuống cầu xin anh, khóc lóc không chứ?

lần đều như vậy, sao lần này lại khác rồi?

đi là đi, con không cần.

Bây giờ… lại ngay thi thể mẹ mình không thèm quay nhận!

Cô đi một cách quá nhẹ nhàng.

Giống như bốn năm nay, cô chẳng mang theo cứ thứ , và chẳng mang theo thứ .

Anh ta chằm chằm nhìn chữ “ ” trên bản thỏa thuận, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng chói mắt.

……

Anh ta mở khung chat cô, nặng nề gửi đi một tin nhắn:

[Hậu sự của mẹ anh lo liệu rồi.]

Không có phản , anh ta lại gửi thêm một tin:

[Con sốt rồi, cứ gọi em mãi.]

Vẫn không có kỳ phản nào.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.