Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 29

Đừng ngày nào cũng biết cắm đầu học” giọng điệu ấy.

Dì giới thiệu mẹ mua một sản phẩm “an toàn, ổn thỏa” nào .

Nói là chính dì cũng đang mua.

Còn nói lãi suất cao hơn ngân hàng rất nhiều.

“Không hiểu đừng hỏi.

Nghe chị sẽ không sai.”

Những hình ảnh cứ lần lượt hiện lên đầu.

Bây giờ tất cả đều biến vị.

đấy.” Tôi không nhịn mà lên tiếng.

“Có khi dì ấy cũng cảm .

mình là.

kéo xuống nước.”

sững ra một chút.

khổ.

“Có lẽ vậy.”

“Vì thế.

Tôi không trông chờ chị ấy tha thứ tôi.”

“Tôi là.

không muốn kéo xuống nước .”

Nói xong.

ông ấy bỗng chuyển ánh mắt sang tôi.

“Phùng Ninh.” Ông ấy gọi tên tôi.

Giọng nói mang theo chút do dự.

Lại có thêm một tia hy vọng.

.

có hận không?”

Câu hỏi .

khiến tôi nhất thời không biết trả lời sao.

Tôi hồi nhỏ.

ông ấy mua kẹo tôi.

lén nhét tiền tôi.

bảo tôi đừng nói với mẹ.

kẻo mẹ lại nói ông ấy làm hư tôi.

Tôi mỗi lần ông ấy đến nhà tôi.

đều nói “ gái tôi là ngoan nhất”.

Cũng dạo thời gian .

của ông ấy.

nhà chúng tôi rơi vào cảnh hỗn loạn.

tiếng khóc từ phía bà ngoại truyền tới.

tiếng thở dài của mẹ khi trọc không ngủ vào ban đêm.

.

không biết.” Tôi thành thật trả lời.

“Có lúc rất giận.”

“Nhưng có lúc.

lại cảm .

hận thôi cũng chẳng ích gì.”

sững lại.

sau .

nụ xấu đến khó coi.

“Cũng đúng.”

còn nhỏ.

không nên mấy đè lên.”

không nhỏ .” Tôi nói.

xảy ra .”

“Chúng ta không thể coi không .”

“Vậy .

chúng ta nên làm sao.” Ông ấy hỏi.

Lần .

đến lượt bố trả lời.

“Báo cảnh sát.” Bố nói.

“Thành thật phối hợp điều tra.”

“Thu hồi bao nhiêu.

thu hồi bấy nhiêu.”

“Còn về và Tú Lan.

phải chịu trách nhiệm gì.

chịu trách nhiệm .”

gật đầu.

thể sớm đoán .

“Tôi hiểu.” Ông ấy nói.

“Tôi chuẩn xong .”

là.

tôi muốn nhờ một việc.”

nói .” Giọng bố vẫn lạnh.

nhưng không còn sắc bén lúc đầu .

“Nhờ chăm sóc mẹ giúp tôi.” mắt có ánh nước.

“Bà ấy giờ biết hết .”

“Ngày nào cũng khóc ở nhà.”

“Nói tôi không phải .”

“Nói muốn cắt đứt quan hệ.”

“Nhưng bà ấy vẫn sẽ mang đồ ăn tôi.

giặt quần áo tôi.”

“Tôi.

tôi có lỗi với bà ấy.”

Câu .

khiến mắt mẹ cũng đỏ lên theo.

“Chúng tôi sẽ thăm bà ấy.” Mẹ nói.

“Bà ấy cũng là mẹ tôi.”

yên tâm.”

gật đầu.

đứng dậy.

trông bỗng già mười tuổi.

“Vậy tôi không ở lại lâu .”

“Ngày mai còn phải đến đồn cảnh sát.”

“Có lẽ.

có lẽ một thời gian sẽ không gặp .”

Ông ấy tới cửa.

lại quay đầu nhìn tôi.

“Phùng Ninh.” Ông ấy nói.

một .”

“Tiền bạc.

có thể kiếm.

cũng có thể mất.”

“Nhưng có những thứ.

một khi mất .

suốt đời cũng không bù lại .”

Tôi nhìn ông ấy.

bỗng nhiên hiểu ông ấy đang nói gì.

Không là tự do.

Mà còn là niềm tin.

còn là tình thân.

“Tôi .” Tôi nói.

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại.

tôi bỗng có cảm giác một tiếng vọng thật dài đang dội vang lòng.

Từ ngày hôm .

nhấn nút tăng tốc.

Cảnh sát chính thức khởi tố vụ án.

Danh sách phụ trách của đầu tư Thiên Hòa công bố trên báo.

Tên của Vệ Hồng nằm ở .

Chị Vương cũng xuất hiện mục “ liên quan chịu trách nhiệm”.

Rất nhanh sau .

Bọn họ đều đưa .

Bước vào quá trình điều tra và xét xử kéo dài.

Phía bà ngoại.

Ban đầu náo loạn rất dữ dội.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.