Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Giống như cách anh lúc nãy. Tôi mở miệng, cạy mở hàm răng anh. Khi tôi thấy thỏa mãn thì Phó Thời Dư lại buông tôi .
“Gia Gia.” Hơi thở của đàn ông nặng nề.
Tôi nhìn chăm chằm vào anh: “Hửm?” lại ghé sát vào.
“Em nên ngủ .” Phó Thời Dư ngăn nụ của tôi lại, ấn vai tôi để chặn mọi động tác.
Tôi mím , lí nhí đáp: “Vâng.”
Tôi không cố chấp nữa, nếu không đêm nay chắc anh vào phòng tắm lần thứ ba mất.
…
Đó lần đầu tiên tôi gặp lại Thần Tinh kể khi tỉnh dậy. Dù tôi biết chính nó đứa đẩy tôi lầu, nhưng vết thương trên hồi phục hoàn toàn, sợ sức chiến đấu không đủ nên tôi cũng không vội tìm nó tính sổ.
Không ngờ, nó lại chủ động tìm đến tận cửa.
Lúc đó, tôi hì hục leo đùi Phó Thời Dư, ngồi vắt vẻo trên đó.
“Anh ơi.” Tôi gạt máy tính bảng của anh sang một bên.
“Hôm nay chúng ta vẫn nhau.”
Tôi rất nghiêm túc nhắc nhở anh thực hiện nghĩa vụ của một yêu, chứ hoàn toàn không tôi cực kỳ muốn anh đâu nhé.
“Hửm?” Phó Thời Dư tựa vào sofa, dáng vẻ lười biếng.
“Tự em đi.”
anh đặt hờ trên eo tôi, không hề ý định chủ động tôi nào.
… Được thôi. Tôi hậm hực đúng một giây cúi c.ắ.n vào anh.
“Nhẹ được không?”
Tôi hơi lui một , nhìn anh đầy hối lỗi. “Em anh đau à?”
Khóe đàn ông thoáng hiện một nụ cười khó nhận . anh trượt sau lưng tôi, bất chợt ấn một . Tôi không kịp phòng bị, ngã nhào vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
“ hơi đau đấy.” Anh nói.
Tôi xin lỗi anh, sau đó hai bám lấy vai anh, tiến lại gần anh.
“ Gia!”
Một giọng nữ sắc lẹm cắt ngang nụ . Tôi nhìn theo tiếng động. Thần Tinh đứng trước cửa sổ, đôi mắt hằn những tia m.á.u giận dữ.
Tốt lắm, tôi cũng muốn gặp nó đây.
…
“Chị, chị giải thích cho em xem, tại sao chị lại ở chung anh Phó?” Thần Tinh tiến lại gần tôi một bước, dường như kìm nén cơn giận.
“Em nhớ trước đây chị luôn tránh anh ấy như tránh tà cơ mà.”
Tôi ngơ ngác: “ anh ấy bạn trai của chị mà.”
“Anh ta lừa chị đấy.” Thần Tinh cười lạnh. “Trước đây chị căn bản không hề thích anh ta.”
Đến tận lúc , tôi vẫn hiểu tại sao nó lại cố sức giúp tôi rạch ròi quan hệ Phó Thời Dư đến thế. Tôi quay đầu lại nhìn Phó Thời Dư. Anh ngồi trên sofa, bình thản nhìn tôi. Tôi lại dời tầm mắt sang Thần Tinh, kéo chuyện quay về vấn đề chính.
“Chuyện không đến lượt em lo. Chị muốn hỏi em, em mang tâm địa gì mà lại đẩy chị gái ruột của lầu hả?”
Mặt nó trắng bệch, nhìn tôi đầy oán hận, dưới như muốn bị c.ắ.n nát.
“Chị định tính sổ em sao? Chị thỏa mãn à?”
Khi nhìn sang Phó Thời Dư, nước mắt nó đột nhiên rơi .
“Anh Phó, không chị ấy mà anh bảo nhà trường hủy tư cách dự thi của em sao? Suốt cả quãng đời đại học, anh không cho phép em tham gia bất kỳ cuộc thi nào. Bao nhiêu năm khổ luyện piano của em coi như vứt đi .”
Tôi chớp mắt.
Hóa Phó Thời Dư trút giận thay tôi à.
Thần Tinh bước đến trước mặt Phó Thời Dư, cố nén nước mắt.
“Chị em quen anh bao lâu, em cũng quen anh bấy lâu. Dựa vào đâu chứ? Dựa vào đâu mà anh lại thiên vị mỗi chị ấy?”
Tôi khựng lại, hoàn toàn hiểu vấn đề.
Thần Tinh dường như tình cảm không bình thường Phó Thời Dư. Thế Giang Thiệu thì sao?
Trong lúc tôi rối rắm mối quan hệ tư phức tạp thì thấy cô em gái yêu quý của đưa định nắm lấy bạn trai tôi.
Tôi lập tức tiến gạt nó : “Mày không bạn trai à? Sao cứ thích sấn vào bạn trai khác thế?”
Nói tôi quay lại lườm Phó Thời Dư một : “Sao anh không biết đường mà tránh hả?” Nhưng anh nhìn tôi không chớp mắt, chẳng lộ cảm xúc nào.
Tôi quyết định giải quyết rắc rối trước mắt .
“ Thần Tinh, mày đừng như bị cấm thi uất ức lắm không bằng. Tao bị mày đẩy lầu, nằm viện hơn một tháng trời, chẳng mày vẫn đứng sờ sờ ở đây sao? Chuyện , tao sẽ tính mày.”
Nó cười t.h.ả.m hại: “Chị định hành hạ em thế nào chẳng chuyện một câu nói thôi sao? Dù sao anh ấy cũng sẵn lòng mọi thứ chị mà.”
Thần Tinh nhìn chăm chú vào Phó Thời Dư, dường như mong đợi anh sẽ liếc nhìn một . Nhưng khi tôi nhìn theo hướng mắt của nó, ánh mắt của Phó Thời Dư vẫn đặt tôi.
Nó như tự bỏ cuộc, tự giễu nhếch mép một rời đi.