Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
16.
Tôi giấu chìa khóa dưới kệ giày vẫn còn.
Chỉ là hơi rỉ sét.
Ngay cả ổ khóa cũng hằn dấu vết thời gian.
Khoảnh khắc đẩy cửa ra, bụi bay tứ tung.
Tôi nhấc chân bước vào trong .
Căn phòng này chứa đầy ngày tháng tôi chung sống với con.
Tôi cầm lấy một cuốn băng cassette đưa cho Lương Lạc xem: “ này là nhạc thai giáo cho con, mỗi lần bật lên, con bé đạp rất vui vẻ.”
“ kia là đồ chơi dỗ ngủ tôi mua cho con, tiếc quá, đều chưa dùng đến.”
Tôi ngồi xổm xuống đất nhìn hộp chuyển phát nhanh chưa bóc cạnh sô pha, vô cùng xót tiền.
Cuối cùng tôi đi vào trong phòng, nhìn đống quần áo trẻ sơ màu hồng cảm thán: “Đều chưa mặc lần nào…”
Lương Lạc vẫn luôn đi theo sau tôi, không nói một .
Tôi sợ anh giận, vội vàng lục lọi ra một chiếc hộp nhỏ, ôm chặt vào trong ngực.
Lương Lạc nhướng mày: “Giữ kỹ ?”
Nói thừa.
Cả đời trang sức châu báu của tôi đều ở cả .
“Thứ gì mà còn giấu giấu giếm giếm?”
Tôi không quay đầu lại đi ra ngoài: “Của hồi môn của con gái tôi.”
Tôi sợ anh dòm ngó thật, định vượt qua anh đi ra ngoài.
Lương Lạc đột nhiên nhíu mày, đưa tay túm lấy tôi.
Tôi lùi lại hai bước, khuỷu chân va vào góc giường, ngã nhào xuống đất.
đến mức tôi nhíu mày.
Cho đến Lương Lạc hoảng loạn dùng khăn tay bịt mũi tôi, tôi mới phát hiện mình chảy mũi.
Lương Lạc một tay bịt mũi tôi, tay kia đỡ tôi đứng dậy.
tươi thấm ướt khăn tay của anh, vẫn không có ý định dừng lại.
Giọng Lương Lạc khàn đi, “Đến bệnh viện.”
Xe lao vun vút cuối cùng cũng đến nơi.
Y tá dùng bông cầm cho tôi.
Từ bệnh viện đi ra, Lương Lạc vẫn luôn im .
Tôi muốn an ủi anh.
Thực ra không đâu.
Sau tôi chết vết thương trên vẫn luôn còn đó.
bao nhiêu nay .
xương, sốt, chảy cam này, đối với tôi thực là chuyện nhỏ.
Nhưng chạm phải đôi mắt thâm trầm kia của Lương Lạc tôi không nói nên nào.
“Anh đưa đi chuyên gia, bệnh này cũng không phải không chữa .”
Tôi đưa tay nắm lấy bàn tay anh, giọng rất nhẹ: “Lương Lạc, không phải vì bệnh này mà không sống .”
“Mà là thời gian ở trần gian có hạn, dù nào cũng sẽ chết.”
“Thời gian cuối cùng này, muốn ở bên con nhiều hơn… và anh.”
“ không muốn đi bệnh viện.”
“ không?”
Yết hầu Lương Lạc chuyển động, im rất anh mới lên tiếng, giọng khàn khàn khó khăn: “ nào đi?”
Tôi cụp mắt, tránh ánh nhìn của anh, giọng nhẹ như tro bụi: “Nửa tháng, giờ chỉ còn lại 13 ngày.”
Lương Lạc không nói gì cả, nắm chặt lấy tay tôi.
Cuối tháng mười một, trời rất lạnh.
Chúng tôi cứ đi chậm rãi như vậy.
Không ai nói gì.
Tối hôm đó về , tôi lấy món trang sức đeo thử cho con gái.
Con bé rất thích, đi đôi giày cao gót nhỏ của mình đi lại trong phòng, vui vẻ không ngớt.
Lương Lạc ở thư phòng xử lý tài liệu.
Lúc tôi và con gái qua đó, anh dặn dò thư ký hoãn lại tất cả lịch trình công việc.
Vừa ngẩng lên, tôi và con cười với anh ở cửa.
Anh dừng công việc đi ra cửa, cười hôn lên trán tôi.
Con gái ở bên chân anh ồn ào: “Con nữa? còn con thì sao?”
Lương Lạc bế con bé lên, con bé dùng bàn tay nhỏ ôm lấy mặt tôi, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi.
Chúng tôi dựa vào nhau.
đó, đó là cảnh tượng đẹp nhất.
17.
Lương Lạc gác lại việc công ty, đưa tôi và con đi du lịch.
Chúng tôi đến Na Uy ngắm tuyết.
Trên đường gặp tuần lộc và chó kéo xe, Sơ Doanh cực kỳ phấn khích, bám vào cửa sổ xe chào hỏi tuần lộc.
Lương Lạc nói không khí giáng ở đó rất đậm, là chúng tôi ở lại cùng hàng xóm đón một lễ Giáng truyền thống.
Cũng là cơ duyên trùng hợp, ngày thứ hai của lễ Giáng chúng tôi nhìn cực quang.
Lương Lạc khu vực ngắm cảnh tuyệt đẹp.
Cả ba chúng tôi đứng trong tuyết ngắm cực quang.
Trong màn đêm, nửa bầu trời như vạt váy lộng lẫy.
Nhẹ nhàng, linh động.
Đối diện với điều tốt đẹp, con ta luôn dễ rưng rưng nước mắt.
Tôi nhìn mọi thứ trước mắt, lẽ rơi lệ.
Lương Lạc nắm lấy tay tôi, khóe mắt cũng hơi đỏ.
Sơ Doanh ngửa đầu nhìn cực quang đến ngẩn ngơ.
Nhỏ bé, ngốc nghếch.
Tôi nhìn Lương Lạc một , không ai nói gì.
chia ly là điều khó tránh khỏi.
Nhưng tôi lại muốn chậm một , chậm thêm một nữa.
Rút lui khỏi bên cạnh , thực rất khó.
Tuần cuối cùng, Lương Lạc hỏi tôi muốn đi đâu.
Tôi nói muốn đến một nơi ấm áp.
Phải có biển.
Có bãi cát.
Tôi nói muốn mặc váy đẹp cùng con gái nhặt vỏ sò bên bờ biển.
Lương Lạc nói .
là tôi và con gái có bức mặc váy xinh đẹp trên bãi cát.
Lương Lạc đi theo sau chúng tôi, tầm mắt luôn đuổi theo bóng lưng chúng tôi.
Anh lẽ giữ lại rất nhiều của chúng tôi.
18.
Ba ngày cuối cùng, tôi nói với Lương Lạc muốn nhiếp gia chụp .
Lương Lạc nhướng mày, “Có sẵn không cần à?”
Tôi lắc đầu, “ muốn chụp chung cả ba .”
Lương Lạc nhìn về mặt biển phẳng , im rất .
Cho đến gió đêm thổi bay tà váy tôi.
cọ vào ống quần anh.
Lương Lạc cụp mắt, khẽ đáp tôi.
Anh nói .
Hôm đó thợ trang điểm phải mất rất mới che đi vẻ mệt mỏi trên mặt tôi.
Tôi cũng biết rõ, ngày tháng còn lại không nhiều nữa.
Nhưng mỗi lần nhìn Lương Lạc một mình đưa con, một mình, chậm rãi chịu đựng.
Tôi luôn không kìm nước mắt.
Tôi ích kỷ muốn nhiều hơn nữa, muốn ở bên hơn nữa.
Đáng tiếc là không thể.
Cho nên tôi muốn để lại một bức .
Dù chỉ là vĩnh hằng trong khoảnh khắc.
Buổi tối trước ngày rời đi, tôi dỗ con gái ngủ say.
Tôi đưa điện thoại cho Lương Lạc, trong điện thoại có rất nhiều video.
Là video chúc mừng nhật tôi chuẩn bị cho con gái mỗi , tôi có rất nhiều điều muốn nói với con.
Mãi mãi, mãi mãi cũng nói không hết.
Tôi cầu xin Lương Lạc giữ gìn cẩn thận, vào nhật hàng của con thì bật lên.
Lương Lạc nhìn tôi rất .
Trong đồng tử phản chiếu khuôn mặt gầy gò, trắng bệch của tôi.
Hốc mắt sâu hoắm, môi trắng bệch.
“Châu Kỳ——”
Anh đột nhiên khẽ gọi tôi.
Giọng nói khó khăn, nghe mà lòng đắng chát.
Lần đầu tiên, anh nhìn về phía tôi, đáy mắt thâm trầm, nỗi nói không nên .
“Còn anh thì sao?”
“ muốn nói gì với anh không?”
Tôi mím môi, rất nhiều muốn nói nhưng không dám nói.
Anh có vợ chưa cưới.
Tôi không thể để lại cho anh bất cứ thứ gì.
Anh phải đi tiếp, sau này sẽ có vợ và đứa con thuộc về .
Tôi không thể ích kỷ sống trong ký ức của anh.
Như vậy không công bằng với ai cả.
Tôi lắc đầu, “Lương Lạc, hãy bước tiếp đi.”
Cuộc điện thoại hôm đó của anh và Lâm Nhiễm tôi đều nghe cả.
Nhưng tôi chỉ có thể giả vờ không biết.
Quan hệ giữa chúng tôi dừng lại ở , không thể dây dưa sâu hơn nữa.
Sợ anh không quên .
Cũng sợ tôi không nỡ đi.
Rất .
Lương Lạc cuối cùng cũng gật đầu.
Anh nói .
Chúng tôi im nhìn mặt biển.
Tối đen như mực.
Gió đêm quấn quýt giữa chúng tôi.
Rất nhiều tiếc nuối.
Đều không thể mở miệng nữa.
Tôi và Lương Lạc chưa nói yêu nhau.
Trước kia là không kịp nói.
Bây giờ là không dám nói.
Đều sợ nhớ mong, đều sợ dây dưa quá sâu.
là đều giấu trong lòng.
Không dám nói, cũng sợ nghe hồi đáp.
Ngày hôm sau, trời nắng đẹp.
Ấm áp, rực rỡ hơn mọi ngày.
Ăn trưa xong, tôi nói với Lương Lạc muốn ra bãi cát phơi nắng.
Sắp phải chia xa.
Ai cũng buồn.
Lương Lạc nhìn chằm chằm vào mắt tôi, một khắc cũng không muốn dời tầm mắt.
Tôi nằm trên ghế nằm, con gái chơi cát bên cạnh tôi.
Lương Lạc đứng bên cạnh tôi.
Hơi ấm trên da khiến tôi buồn ngủ.
Nhưng tôi biết, giấc ngủ này sẽ không tỉnh lại nữa.
Tôi cố gắng gượng, muốn nhìn thêm vài lần.
Nhưng cuối cùng, mắt không thể mở nổi nữa.
Tôi run rẩy ngón tay nắm lấy ngón tay Lương Lạc.
Đầu ngón tay lạnh lẽo.
Lương Lạc phản ứng rất nhanh, anh ngồi xổm xuống bên cạnh tôi.
Bàn tay to lớn khô ráo ấm áp kiên nhẫn vuốt ve tóc tôi.
một.
Giống như muốn vuốt phẳng ân oán trong quá khứ.
“Châu Kỳ, ngủ một giấc thật ngon nhé.”
“Anh và con đều sẽ sống tốt.”
Tôi an tâm nhắm mắt lại.
Lương Lạc đứng bên cạnh tôi rất , khóe mắt lăn xuống một giọt lệ.
Anh cúi đầu, một nụ hôn rất nhẹ rơi trên má tôi.
“Châu Kỳ, anh yêu .”
“Rất yêu .”
…
Sau Châu Kỳ đi, Lương Lạc cho sửa lại mộ.
Khắc lại chữ.
Lần đầu tiên, anh đưa con gái đi thăm Châu Kỳ.
Nói với con gái là ngôi mới mẹ ở.
Con gái rất ngoan, không khóc lóc, kiễng chân hôn lên tấm trên bia mộ.
Lúc đi, Lương Lạc dắt con gái, quay đầu nhìn.
Không còn cơn gió nào thay anh phủi đi tàn hương nơi vạt áo nữa.
Châu Kỳ đã không còn ở nữa .
Cô ấy không cần chịu khổ ở nữa.
Cô ấy luôn sợ lạnh sợ đói.
Bây giờ cuối cùng cũng không cần phải ở lại nữa .
Cũng tốt.
Lương Lạc nghĩ như vậy.
Anh xoay , bế con gái đi ra ngoài.
đầu tiên sau Châu Kỳ chết, con gái khóc quấy không ngừng.
Chạy chữa khắp các bệnh viện đều không khỏi, bất đắc dĩ, Lương Lạc dán đầy bùa chú trong .
Chính lúc đó, anh biết chấp niệm của Châu Kỳ rất nặng, vẫn luôn ở bên cạnh không chịu rời đi.
Anh biết cô chịu khổ.
ngón tay cong queo, làn da cháy đen, thịt lật ra xương trắng…
Anh đều biết cả.
Anh hòa thượng siêu độ cho cô.
Nhưng chấp niệm của cô quá sâu, không chịu đi.
Anh biết cô , biết cô lạnh.
Cố tình không đi thăm cô, không đốt tiền cho cô.
Anh muốn dùng cách này, để cô sớm ngày luân hồi.
Nhưng cô cứ ở lại suốt bốn .
Mỗi lần cô đến anh trong mơ, anh đều không dám mở mắt.
Mỗi lần nhìn một , trong lòng anh đều rỉ .
Cô đớn biết bao nhiêu.
con gái hỏi “cô đó sao không về ”, Lương Lạc liền biết, cô thực tồn tại.
Không phải là ảo tưởng do nhớ nhung bệnh.
Cô thực ở đó.
Chỉ là anh không nhìn mà thôi.
Châu Kỳ nhất định không biết, hôm đó anh bế con gái rời đi, đã hỏi một câu.
Anh nói, “Nói cho bố biết cô ấy làm gì?”
Con gái nhớ lại một , “Cô ấy khóc. Ngồi xổm sau tấm biển, mặc váy rách, nhìn có vẻ rất lạnh.”
Tim anh thắt lại.
Không biết làm nào mới có thể khiến cô rời đi.
Cũng may, ông trời đã cho cô một cơ hội.
Để đoàn tụ, hiểu rõ lòng nhau.
Cuối cùng cô cũng có thể không còn vướng bận gì mà rời đi .
Như vậy là đủ .
Hết