Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Mẹ tôi cho tôi ba triệu tệ làm của hồi môn. Tôi không do dự lấy một giây, lập tức trả tiền mặt mua luôn một căn hộ mặt bằng rộng.

Căn nhà này tôi đã chọn suốt ba tháng: vị trí đẹp, ánh sáng ngập tràn, lại nằm ngay sát cửa ga tàu điện ngầm – đúng chuẩn ngôi nhà mơ ước của tôi.

Bạn trai tôi biết chuyện, mặt lập tức thay đổi.

Anh ta lao vào phòng, chỉ tay vào sổ đỏ mà gào lên: “Ba triệu đó là tiền tôi định dành dưỡng già cho bố mẹ tôi, sao em lại dám tiêu như vậy?!”

Tôi bật cười.

Cười thành tiếng.

Tôi hỏi lại: “Đây là tiền của anh à?”

Anh ta ấp a ấp úng mãi, cuối cùng lắp bắp: “Chúng ta là người một nhà, tiền của em chẳng phải cũng là của anh sao?”

Tôi lập tức cắt : “Thế ba triệu mẹ tôi cho, dựa vào đâu lại biến thành tiền dưỡng già cho bố mẹ anh? Anh mơ đẹp thật đấy.”

Anh ta còn định tranh cãi, tôi đã rút điện thoại ra, gửi ngay ảnh chụp màn hình giao dịch chuyển khoản cho mẹ.

Mẹ tôi trả ngay: “Con à, mẹ với con có cùng một suy – số tiền này là để con tự xây đường cho mình.”

01

Mẹ tôi chuyển cho tôi ba triệu tệ.

Vừa nhận được tiền, tôi không hề do dự, lập tức trả thẳng toàn bộ để mua căn hộ mặt bằng tôi đã ngắm suốt ba tháng.

Vị trí đẹp, sát ga tàu điện ngầm, thông gió hướng Nam – Bắc, lại có một ban công lớn đến mức chỉ cần nhìn thấy là tôi không nỡ rời mắt.

Cầm sổ đỏ trên tay, quyển sổ bìa đỏ chỉ ghi mỗi tên tôi. Tôi đặt nó lên tủ đầu giường, cảm giác như một tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống.

Tối đó, Phương Thành về nhà, vừa vào cửa đã thấy quyển sổ đỏ.

Anh ta sững lại, cầm lên lật xem, mặt lập tức căng cứng.

“Em mua nhà rồi?”

“Ừ, mua rồi.” Tôi đang tẩy trang, nhìn anh ta gương.

“Trả hết một lần?”

“Ừ, trả hết.”

Tiếng thở của anh ta đột nặng nề, như cái ống bễ thủng.

Anh ta cầm sổ đỏ xông vào phòng tắm, nước văng cả lên mặt tôi.

“Thẩm Vi! Ba triệu đó là tiền tôi dành cho bố mẹ dưỡng già! Sao em có thể dùng?”

Anh ta hét to đến mức gân cổ nổi lên.

Tôi cười.

Không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Tôi tốn lau sạch dầu tẩy trang trên mặt, quay lại nhìn gương mặt đang méo mó vì tức giận của anh ta.

“Phương Thành, anh hỏi lại lần xem.”

“Tôi hỏi em sao dám dùng số tiền đó!”

“Không phải câu đó, câu trước .”

Anh ta khựng lại, có vẻ kịp phản ứng.

“Anh nói, đó là tiền của anh.” Tôi nhắc lại giúp anh ta, “Tôi hỏi lại, đó là tiền của anh à?”

Lửa khí thế trong anh ta lập tức hạ xuống một nửa, ánh mắt đầu lảng tránh.

“Chúng ta… sắp cưới rồi mà, là người một nhà, tiền của em chẳng phải là tiền của anh sao?”

“Ồ?” Tôi gật gù, “Tiền của em là tiền của anh, vậy sao ba năm nay tôi hỏi mật khẩu thẻ lương của anh, anh không chịu nói?”

Mặt anh ta đỏ bừng, môi run run: “Cái đó khác! Đó là tài sản trước hôn nhân của tôi!”

.” Tôi vỗ tay, “Ba triệu này cũng là tài sản trước hôn nhân của tôi. Là mẹ tôi cho làm của hồi môn. Vậy nó có liên gì đến chuyện dưỡng già của bố mẹ anh không?”

“Em cãi cùn!” Anh ta ném mạnh sổ đỏ lên bồn rửa, “Bố mẹ tôi nuôi tôi khổ cực bao nhiêu! Chúng ta kết hôn chẳng lẽ không nên báo hiếu họ? Dùng số tiền đó lo cho họ dưỡng già không phải hợp tình hợp lý sao?”

“Hợp tình hợp lý?” Tôi cảm thấy như vừa nghe một trò cười thế kỷ. “Phương Thành, anh quên rồi à? Bố mẹ anh năm nay mới năm mươi hai, khỏe mạnh, cả hai đều có lương hưu. Còn cậu em trai mà anh nâng như trứng kia, mới tốt nghiệp đại học, có việc làm. Cái gọi là tiền dưỡng già này, là để dưỡng già cho họ, để mua nhà cưới vợ đẻ con cho em trai anh?”

mặt anh ta lập tức trắng bệch.

Như thể có ai đấm thẳng vào bụng, nghẹn đến không thở nổi.

Nhìn bộ dạng ấy của anh ta, trong lòng tôi hẳn đi.

Tôi rút điện thoại ra, WeChat gửi cho mẹ.

Gửi ảnh chụp sổ đỏ, kèm biên lai thanh toán toàn bộ số tiền mua nhà.

Kèm một dòng chữ: Mẹ, xong rồi.

Mẹ tôi trả gần như ngay lập tức, là một đoạn ghi âm.

Tôi bật loa ngoài.

mẹ vang lên rõ , dứt khoát, không lớn, nhưng trong không gian yên tĩnh của phòng tắm, từng chữ như tát thẳng vào mặt.

“Con , làm tốt . Nhớ lấy, số tiền này là mẹ cho con để làm chỗ dựa. Không phải tiền cứu tế cho nhà người ta. Ai muốn động đến số tiền này, trước tiên phải tự hỏi xem mình có xứng không.”

Mặt Phương Thành trắng chuyển sang tím tái như gan heo.

Anh ta trừng mắt nhìn điện thoại tôi, như muốn nhìn xuyên nó.

Tôi tắt điện thoại, nhìn thẳng vào anh ta.

anh nghe rõ ? Số tiền này họ Thẩm, không phải họ Phương. Không liên gì đến anh, đến bố anh, mẹ anh em trai anh.”

Tôi cứ tưởng anh ta sẽ nổi đóa, hoặc đập cửa bỏ đi.

Nhưng không.

Anh ta nhìn tôi, trong mắt là một lẽo tôi từng thấy.

Rất lâu sau, anh ta nói: “Thẩm Vi, em giỏi .”

Nói rồi quay người ra khỏi phòng tắm, vào phòng ngủ, khóa trái cửa lại.

Tôi đứng nguyên tại chỗ, lắng nghe sự im lặng phía sau cánh cửa.

Tôi biết, chuyện này… kết thúc.

02

Tôi ngồi trên sofa phòng suốt cả đêm.

Trời vừa sáng, cửa phòng ngủ ra.

Phương Thành bước ra ngoài, quầng mắt thâm sì, râu ria lởm chởm, áo thun nhăn nhúm như giẻ lau.

Anh ta không nhìn tôi, đi thẳng tới trước mặt tôi, rồi “bịch” một tiếng, quỳ xuống.

Tôi giật mình, lùi lại một chút.

“Vi Vi, anh sai rồi.” Anh ta ngẩng lên nhìn tôi, mắt đầy tia máu đỏ, “Hôm anh hồ đồ, anh khốn nạn, anh không phải người.”

Nói xong liền tự tát vào mặt mình.

Bốp.

Bốp.

Hai cái rất mạnh.

Tôi cau mày, không nói gì.

“Anh đúng là đầu heo, vừa tới ba triệu đó là anh… anh cuống lên.” anh ta nghẹn ngào, quỳ tiến thêm hai bước định nắm tay tôi, “Anh không phải thật sự muốn tiền của em, chỉ là… chỉ là áp lực quá lớn.”

“Áp lực lớn?” tôi hỏi.

“Đúng vậy.” Anh ta gật đầu liên tục, “Bố mẹ anh, em trai anh, ai cũng trông vào anh. Lương anh có nhiêu đó, anh sợ… sợ sau này không cho em cuộc sống tốt, sợ cưới rồi mà bố mẹ anh vẫn phải ở căn nhà cũ nát kia, sợ em trai anh không có việc làm bị người ta coi thường…”

Anh ta vừa khóc vừa kể, kể đến mức tự mình cũng cảm động.

“Cho nên anh trông chờ vào ba triệu mẹ tôi cho, để lấp cái hố không đáy nhà anh?” tôi bình tĩnh nhìn anh ta.

Anh ta nghẹn họng, vẻ bi thương trên mặt đông cứng lại.

“Anh không có ý đó…” anh ta vội vàng biện minh, “Anh chỉ chúng ta là người một nhà rồi, tiền của em mang ra xoay vòng trước, giúp bố mẹ anh đổi nhà, giúp em trai anh tìm đường đi… sau này, sau này anh nhất định kiếm lại trả cho em.”

“Trả?” tôi cười , “Phương Thành, lương anh một tháng mười hai nghìn, trừ tiền nhà nước điện ăn uống còn dư năm nghìn. Ba triệu, anh không ăn không uống phải trả năm mươi năm. Anh chắc anh sống tới ngày đó không?”

Mặt anh ta lại tái mét.

“Vi Vi, sao em lại tính toán như vậy? Giữa chúng ta còn phải rạch ròi thế sao? Em nói vậy đau lòng .”

“Đau lòng?” tôi đứng dậy, nhìn xuống anh ta, “Tối anh chỉ thẳng vào mặt tôi gào lên tôi động vào ‘tiền dưỡng già của bố mẹ anh’, sao anh không có đau lòng không? Phương Thành, trong lòng anh, tiền mẹ tôi cho tôi, đương là để nuôi cả nhà anh à?”

Anh ta há miệng, không nói được gì.

Tôi kéo rèm cửa phòng ra, ánh nắng chiếu vào chói mắt.

“Phương Thành, chúng ta yêu nhau năm năm, tôi tưởng mình rất hiểu anh. Bây mới biết, tôi chẳng hiểu anh chút nào.”

Thấy tôi cứng rắn, anh ta hoảng hốt, ôm chặt lấy chân tôi.

“Vi Vi, đừng như vậy! Anh thật sự biết sai rồi! Cho anh thêm một hội! Anh thề sau này không bao nhắc tới số tiền đó ! Nhà là của em, tiền cũng của em, anh không cần gì hết, anh chỉ cần em!”

Nước mắt nước mũi anh ta bôi đầy ống quần tôi.

Tôi chỉ thấy buồn nôn.

Đúng lúc tôi chuẩn bị đá anh ta ra thì điện thoại reo lên.

Một số lạ.

Tôi máy.

“A lô, Vi Vi phải không? Dì là mẹ Phương Thành.” Một phụ nữ dịu dàng vang lên.

Tim tôi thót một cái.

“Dạ chào dì.”

“Ôi chào con chào con.” Đầu dây bên kia nhiệt tình quá mức, “Vi Vi à, dì với chú sáng nay vừa lên thành phố. Thằng Thành này cũng thật là, mua nhà mới chuyện lớn như vậy mà không nói sớm cho bọn dì biết, để bọn dì còn làm lễ tân gia cho hai đứa chứ.”

Đầu tôi ù đi.

Mua nhà mới?

Tân gia?

Tôi nhìn sang Phương Thành đang ôm chân tôi, ánh mắt lảng tránh, mặt đầy chột dạ.

Tôi lập tức hiểu ra.

Đêm anh ta không hối lỗi.

Anh ta đang gọi viện binh.

“Vi Vi à, con còn nghe không?” mẹ anh ta vẫn nói tiếp, “Bọn dì đang đứng ngay cổng khu chung cư của hai đứa rồi, con gửi số nhà mới cho dì nhé, dì với chú tự lên được. À đúng rồi, dì mua nhiều đồ ăn , trưa nay làm bữa ngon trong nhà mới cho hai đứa.”

Cúp máy, tôi nhìn Phương Thành.

Anh ta chậm rãi buông chân tôi ra, đứng lên, không dám nhìn tôi.

“Anh…”

“Là anh gọi họ tới?” tôi hỏi.

Anh ta gật đầu, nhỏ như muỗi: “Mẹ anh nói… mẹ anh tới nói chuyện với em.”

“Nói chuyện gì?”

“Nói… chuyện căn nhà.” Anh ta lí nhí, “Mẹ anh nói em là con , da mặt mỏng, có vài chuyện ngại nói. Bà là người lớn, đứng ra lo liệu giúp em cho danh chính ngôn thuận.”

Danh chính ngôn thuận.

Lo liệu.

Tôi run lên vì tức.

Nhìn gương mặt người đàn ông tôi đã yêu năm năm, lần đầu tiên tôi thấy xa lạ, thấy xấu xí đến vậy.

Tôi hít sâu một hơi, rút điện thoại gọi cho mẹ.

“Mẹ, dẫn người bạn luật sư của mẹ, tới nhà mới của con. Địa chỉ con gửi ngay.”

“Sao vậy con ?”

“Kẻ thù tới cửa rồi.”

03

Tôi là người tới căn nhà mới trước.

Nhà đã được hoàn thiện nội thất bản, tôi mới mua vài món đồ thiết yếu, còn kịp trang trí.

Cả không gian trông khá trống trải, lẽo.

Tôi vừa cửa bằng vân tay thì Phương Thành đã vào ngay sau.

Trên tay anh ta xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ — toàn là lý của bố mẹ anh ta.

Anh ta đặt đồ ở cửa ra vào, xoa tay, nhìn tôi với vẻ nịnh nọt.

“Vi Vi, em xem này, ở đây rộng rãi thật. Sau này chúng ta ở phòng ngủ chính, phòng phụ để cho bố mẹ anh, phòng làm việc tạm để trống, đợi có con rồi sửa thành phòng trẻ em.”

Anh ta như thể chủ nhà, đầu quy hoạch căn hộ của tôi.

Tôi không thèm để ý, đi ra giữa phòng , nhìn quanh một vòng.

Tất cả ở đây đều đúng kiểu tôi thích.

Tôi sẽ không để ai phá hỏng nó.

Chuông cửa vang lên.

Mắt Phương Thành sáng rỡ, vội vàng chạy ra cửa.

“Bố, mẹ, hai người tới rồi!”

Ngoài cửa là một cặp vợ chồng trung niên.

Người đàn ông cao gầy, đeo kính, trông khá nhã nhặn.

Người phụ nữ hơi mập, uốn tóc xoăn, trên mặt treo nụ cười nhưng ánh cười không chạm tới mắt.

Đó chính là bố mẹ Phương Thành.

Họ bước vào, ánh mắt quét khắp căn nhà như radar.

“Ôi trời ơi, căn nhà này đẹp thật! Rộng quá!” mẹ Phương Thành cảm thán khoa trương, vừa thay giày vừa đi vào trong.

Bà tiến tới trước mặt tôi, một tay nắm chặt lấy tay tôi, nhiệt tình đến mức tôi nổi da gà.

“Vi Vi à, vất vả cho con rồi. Chuyện lớn như vậy mà con tự lo được hết. Thằng Phương Thành nhà dì cưới được con đúng là phúc tám đời.”

Vừa nói, tay kia bà còn vỗ mạnh lên mu bàn tay tôi mấy cái.

Bố Phương Thành thì trầm hơn, chỉ gật đầu đẩy gọng kính:

“Không tệ.”

Rồi ông ta tự đi dạo khắp nhà, như đang kiểm tra lãnh địa của mình.

“Dì, chú.” Tôi rút tay về, lễ phép nhưng xa cách.

“Ôi còn gọi dì chú gì , phải đổi miệng gọi bố mẹ rồi!” mẹ Phương Thành cười hề hề.

Tôi không đáp.

Bà cũng chẳng ngại, kéo tôi ra sofa ngồi.

“Ngồi xuống nói chuyện nào. Vi Vi à, lần này dì tới chủ yếu là bàn chuyện cưới xin của hai đứa. Nhà mới cũng mua rồi, dì thấy hôn sự phải nhanh chóng đưa vào lịch trình thôi.”

Phương Thành vội ngồi cạnh mẹ, gật đầu :

“Đúng đó Vi Vi, mẹ anh nói đúng.”

Tôi ngồi đối diện, nhìn hai mẹ con họ kẻ tung người hứng.

“Dì à, căn nhà này là tôi mua, hình như không có hệ tất yếu gì với chuyện cưới xin.”

Nụ cười trên mặt mẹ Phương Thành cứng lại một chút.

“Vi Vi, con nói vậy sao được. Con với Phương Thành sắp cưới rồi, nhà của con chẳng phải là nhà của cả nhà sao? Người một nhà, phân biệt rạch ròi làm gì?”

“Phải phân.” Tôi nhìn thẳng bà, từng chữ rõ , “Căn nhà này là tài sản cá nhân trước hôn nhân của tôi.”

Không khí lập tức yên lặng.

Bố Phương Thành cũng dừng bước, quay đầu lại nhìn.

Nụ cười trên mặt mẹ Phương Thành hoàn toàn biến mất.

Bà nhìn tôi mấy giây, rồi thở dài, đổi sang vẻ đau lòng xót xa.

“Vi Vi à, dì biết giới trẻ bây suy độc lập. Nhưng hôn nhân không phải mua bán, không thể tính toán rõ như vậy. Con làm thế sẽ làm Phương Thành đau lòng, cũng làm bố mẹ như dì đau lòng.”

đầu đánh vào tình cảm.

“Thằng Phương Thành nhỏ đã thật thà. Nó nói với dì, sau khi cưới nhất định sẽ đón bố mẹ tới ở cùng để báo hiếu. Nghe vậy dì vừa mừng vừa chua xót. Mừng vì con trai trưởng thành, biết cho cha mẹ. Chua xót vì sợ làm phiền hai đứa, sợ con — làm con dâu — sẽ không vui.”

Nói tới đây, mắt bà đã đỏ hoe.

“Bây xem ra lo lắng của dì không thừa. Sổ đỏ này chỉ ghi tên con. Ý con là gì? Ngay đầu đã không định cho hai ông bà già này ở chung sao? Là đề phòng Phương Thành à? Vi Vi, con tự hỏi lương tâm xem, năm năm Phương Thành đối xử với con thế nào?”

Tôi lặng lẽ nghe bà diễn xong màn kịch.

Đợi bà nói hết, tôi mới lên tiếng.

“Dì à, dì nói nhiều như vậy, rốt cuộc chỉ muốn nói ba chuyện.

nhất, tôi chỉ ghi tên mình là ích kỷ, là không coi Phương Thành là người nhà.

hai, căn nhà này, các người đương phải dọn vào ở.

ba, để chứng minh tôi yêu Phương Thành, tôi nên thêm tên anh ta vào sổ đỏ. Đúng không?”

Mẹ Phương Thành không ngờ tôi nói thẳng như vậy, nhất thời không đáp lại được.

Phương Thành sốt ruột: “Vi Vi, mẹ anh không có ý đó…”

“Bà ấy chính là có ý đó.” Tôi cắt anh ta, ánh mắt nhìn thẳng mẹ Phương Thành.

“Dì à, nói thẳng cho dễ hiểu. Căn nhà này, ba triệu, toàn bộ là tiền mẹ tôi bỏ ra. Nhà họ Phương đầu đến cuối không góp một xu. Bây các người muốn tay trắng sói, không bỏ một đồng mà để Phương Thành có nửa quyền sở hữu căn nhà, còn muốn hai người danh chính ngôn thuận dọn vào ở dưỡng già. Tôi nói có đúng không?”

mặt mẹ Phương Thành lúc xanh lúc trắng.

“Con… con bé này nói năng kiểu gì thế! Tay trắng sói cái gì! Chúng ta là bố mẹ của Phương Thành! Bố mẹ ở nhà cưới của con trai là chuyện đương !”

“Điều kiện tiên quyết là — đó cũng phải là nhà của anh ta.” Tôi lùng đáp.

Đúng lúc đó, chuông cửa lại vang lên.

Tôi đứng dậy, đi cửa.

Ngoài cửa là mẹ tôi, cùng một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng, trông vô cùng sảo, chuyên nghiệp.

Mẹ tôi bước vào, liếc nhìn bầu không khí căng thẳng trong phòng , rồi bật cười.

“Ôi chao, đông đủ ghê. Thông gia, mới sáng đã tới nhận nhà rồi à?”

04

mẹ tôi không lớn, nhưng xuyên thấu mạnh mẽ, như một mũi dùi băng lẹm, trong chớp mắt đâm thủng lớp màng giả tạo và căng thẳng bao trùm phòng .

mặt mẹ Phương Thành giật khẽ một cái, bà ta nhìn mẹ tôi, rồi lại nhìn sang người đàn ông dáng vẻ bình thản đang đứng sau lưng mẹ tôi, ánh mắt lộ rõ sự hoảng loạn.

“Thông gia… chị nói vậy là có ý gì? Nhận nhà là sao ?” Bà ta cố nặn ra một nụ cười, nhưng còn khó coi hơn khóc, “Bọn tôi chỉ đến xem hai đứa, tâm chuyện cưới xin của chúng nó thôi mà.”

tâm chuyện cưới xin?”

Mẹ tôi cười khẽ, đi tới bên cạnh tôi, nhẹ nhàng vỗ vai tôi một cái. Cái vỗ đó chứa đầy sự trấn an và vững chãi. Bà không ngồi xuống, cứ thế đứng thẳng, trên cao nhìn xuống ba người nhà họ Phương.

“Tôi lại nghe ra là tâm cái tên trên sổ đỏ thì đúng hơn. Thông gia, mình đều là người lớn rồi, đừng chơi mấy trò trẻ con . Muốn tính chuyện cho con trai, cũng được, nhưng nhắm đến con tôi thì e là tính nhầm người rồi đấy.”

của mẹ tôi như một loạt cái tát giòn tan, quất thẳng lên mặt nhà họ Phương.

mặt bố Phương Thành sầm xuống, ông ta đẩy gọng kính, đôi mắt sau tròng kính lóe lên ánh nhìn tính toán.

“Thông gia, chị nói thế không được. Phương Thành với Vi Vi là yêu nhau tự nguyện, tình cảm sâu đậm. Chúng tôi là cha mẹ, đương cũng mong hai đứa được tốt. Căn nhà này là nhà cưới, sổ đỏ ghi cả hai tên chẳng phải là điều đương sao? Vừa là bảo đảm cho tình cảm, vừa là tôn trọng hai bên gia đình.”

Ông ta nói nhấn nhá từng chữ, nghe có vẻ lý lẽ, nhưng cái lòng tham hiển hiện chẳng khác gì vợ mình.

“Tôn trọng?” Mẹ tôi như nghe phải chuyện buồn cười nhất thế giới, quay sang: “Luật sư Vương, ông giải thích cho vị này biết thế nào mới gọi là tôn trọng.”

Người đàn ông phía sau mẹ tôi bước lên một bước, khẽ gật đầu, vi cẩn trọng. Ông cặp tài liệu mang , rút ra vài văn bản, nhưng không đưa ngay mà cầm trong tay.

“Chào ông bà Phương. Tôi là cố vấn lý riêng của bà Thẩm, họ Vương.” ông ta ôn hòa nhưng rõ , toát ra khí chất chuyên nghiệp không thể nghi ngờ, “Về vấn đề quyền sở hữu căn nhà này, tôi cần phải phổ biến luật một chút.”

Vừa miệng, mặt ba người nhà họ Phương liền thay đổi. Rõ không ngờ mẹ tôi sẽ dẫn luật sư tới tận nhà.

Luật sư Vương không để tâm đến vẻ mặt họ, tiếp tục:

nhất, mẹ của Thẩm Vi, tức thân chủ của tôi, vào tuần trước đã chuyển khoản ba triệu tệ vào tài khoản cá nhân của ấy. Giao dịch này có ghi rõ trong sao kê ngân hàng, nội dung là: “Khoản hỗ trợ đặc biệt cho con mua nhà.”

luật Trung Quốc, động này thuộc loại “tặng cho không hoàn lại” giữa người thân trực hệ, và khoản này rõ được chỉ định tặng riêng cho Thẩm Vi. Vì vậy, về mặt lý, số tiền này không có bất kỳ liên nào đến anh Phương Thành.

Ông ta dừng lại, ánh mắt lướt khuôn mặt trắng bệch của Phương Thành.

hai, Thẩm Vi đã dùng khoản tiền cá nhân này để thanh toán toàn bộ căn hộ.

Hợp đồng mua bán, biên lai thanh toán, chứng nộp thuế — tất cả giấy tờ hợp liên đến việc mua nhà — đều chỉ ghi tên một mình Thẩm Vi.

vi mua nhà diễn ra trước khi ấy và anh Phương Thành đăng ký kết hôn.

Do đó, căn nhà này 100% là tài sản cá nhân trước hôn nhân của Thẩm Vi. Dù hai người có kết hôn không, quyền sở hữu căn nhà cũng không thay đổi.

ba, ông Vương nhấn mạnh :

Quyền sở hữu tài sản là quyền tuyệt đối. Sổ đỏ là bằng chứng lý duy nhất xác nhận quyền sở hữu.

Trên sổ đỏ ghi tên ai, thì căn nhà đó là của người đó. Mọi vi yêu cầu, ép buộc đòi hỏi được ghi tên thêm vào sổ đỏ nhân danh “tình cảm”, “đạo đức”, “hiếu thuận”, đều không có sở lý. Nghiêm trọng hơn, có thể cấu thành vi chiếm đoạt hoặc gây rối.

vừa dứt, cả phòng im phăng phắc.

Mỗi câu nói như một cây búa tạ, đóng đinh ba người nhà họ Phương ngay tại chỗ.

Một lúc sau, mẹ Phương Thành mới hét lên: “Các người… các người ức hiếp người ta! Tôi không biết luật với lệ gì hết, tôi chỉ biết con trai tôi sắp cưới, con dâu mua nhà cưới thì con trai phải có phần! Trên đời này sao lại có lý như vậy! Còn cưới mà đã đề phòng nhà tôi như vậy, là có ý gì?!”

Bà ta đầu làm loạn.

Phương Thành cũng cuống, anh ta đứng bật dậy, mặt đỏ gay, nhìn tôi:

“Vi Vi, em nhất định phải như vậy sao? Em gọi luật sư tới để đối phó bố mẹ anh? Năm năm tình cảm của chúng ta, trong mắt em không đáng một xu? Em nhất định phải dùng luật để chia rạch ròi mọi sao?”

Tôi nhìn anh ta, đột thấy nực cười vô cùng.

“Phương Thành, lúc anh gào lên ‘đó là tiền dưỡng già của bố mẹ tôi’, thì giữa chúng ta đã rạch ròi rồi.” Tôi nhạt đáp, “Còn , không phải tôi gọi luật sư đối phó bố mẹ anh, mà là mẹ tôi mời luật sư tới để bảo vệ tôi, khỏi bị cả nhà anh tính kế.”

tôi vừa dứt, mẹ tôi đã tiếp ngay.

“Nói .” Bà nhìn ba người nhà họ Phương, ánh mắt không chút cảm tình.

“Luật sư Vương hôm nay tới là để xác lập ranh giới. Tiền của nhà họ Thẩm, nhà của nhà họ Thẩm, không ai được bén mảng tới. Nhà này, con tôi muốn cho ai ở thì cho, không muốn ai ở thì một bước cũng đừng hòng bước vào. Nói rõ ngay hôm nay, tránh cho vài người sau này giả ngốc tới nhà diễn tuồng, tôi nhìn cũng mệt.”

Nói xong, bà liếc đồng hồ: “Luật sư Vương, phiền ông in ra bản tóm tắt những điều luật vừa nói, để lại cho ông bà Phương mang về nghiên cứu. Còn bây …”

Ánh mắt mẹ tôi rơi xuống đống lý nhà họ Phương, mỉm cười.

“Thông gia à, tôi mấy món đồ ăn các vị mang tới chắc không cần dùng đâu. Nhà mới vừa dọn xong, bụi bặm , cũng không tiện mời ăn cơm. Phương Thành, tiễn bố mẹ anh đi đi.”

Đây đã là mệnh lệnh tống lộ liễu.

Mặt mẹ Phương Thành đỏ bừng như gan heo, toàn thân run lên vì tức, giơ tay chỉ vào chúng tôi mà không nói được một câu.

Bố Phương Thành kéo tay bà, mặt xám xịt, với luật sư Vương: “Không cần !” rồi lôi vợ đi thẳng ra cửa, không buồn quay đầu lại.

Phương Thành đứng tại chỗ, nhìn bố mẹ rồi lại nhìn chúng tôi, gương mặt đầy giằng xé và nhục nhã.

Cuối cùng, anh ta cũng đuổi ra ngoài.

Cánh cửa đóng “rầm” một tiếng.

Cả thế giới bỗng chốc yên lặng.

Tùy chỉnh
Danh sách chương