Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thứ nhất là có thể đóng góp một phần sức lực cho các tướng sĩ trấn giữ biên cương, ta đương là vui mừng khôn xiết.
Thứ hai là… ta vừa khéo cũng có muốn gặp, đó đang ở Kiếm Đạo.
14
Ngày đầu tiên ta đến Mân Sơn đã gặp Bạc Nhung.
Khi ấy Trần phó tướng phụ trách quản lý quân y đang huấn thị cho nhóm mới chúng ta, Bạc Nhung tình cờ đi ngang qua, ta nháy với huynh ấy.
Ngờ huynh ấy thấy ta hề ngạc , nhàn nhạt liếc một cái thản bước đi.
Một ngân giáp lẫm liệt, đúng là có vài phần dáng vẻ của Diêm Vương mặt lạnh truyền thuyết.
Ta nghĩ chắc là huynh ấy vội quá nên không nhận ra ta.
Thế là buổi tối ta đặc biệt chạy đến doanh của huynh ấy, tiếc là bị binh ngoài chặn lại:
“Kẻ nào đêm hôm xông vào doanh tướng quân!”
Ta vội giải thích:
“Tôi là y quan đi quân đội, tôi muốn…”
“Y quan đến đây gì?”
Giọng nói lạnh lùng từ truyền ra, Bạc Nhung đó vén màn bước ra.
Ta vẫy vẫy tay:
“Hê, Bạc Nhung, là tôi đây…”
“Ngươi là ai?
Không quen.”
“…”
15
Bạc Nhung không nhận ta nữa.
Quả nhân đều là lũ bạc tình, may mà ban đầu không có tiến triển gì thêm, nếu không chắc lại phải từ hôn lần nữa!
Ta hậm hực trở về doanh của mình, bắt đầu chuyên tâm quân y.
Đến quân doanh mới thấy, chút y thuật trước đây của ta thực ra thấm tháp vào , cần học hỏi quá nhiều.
Ta đi sau Hồ y quan lão luyện nhất ở đây, bận rộn đến mức chân không chạm đất, có thời gian nghĩ đến kẻ quên ơn phụ nghĩa là Bạc Nhung kia.
khao khát kiến thức ta có một vị y quan nhỏ tuổi, huynh ấy từ Giang điều đến, tính tình ôn hòa lễ độ, rất biết quan tâm.
Một ngày nọ chúng ta đang thảo luận xem nạo xương trị độc thì cắt ngang tốt hay cắt dọc tốt, đúng lúc đang sôi nổi thì phía sau đột vang một giọng nói u mang lạnh:
“Hai đang gì đấy?”
Ta và tiểu đều giật mình.
Lúc nãy tay của cả hai đang múa may minh họa, lúc dừng lại thì tay phải huynh ấy vừa khéo đặt tay trái của ta.
Bạc Nhung cúi sau lưng ta, chằm chằm vào hai bàn tay đang đặt nhau của chúng ta, ánh mang hàn ý, đáng sợ hơn lần đầu huynh ấy bóp cổ ta.
Tiểu đỏ tai rụt tay lại:
“Bẩm tướng quân, hạ quan cô nương đang thảo luận thủ pháp nạo xương trị độc.”
Bạc Nhung nhướng mày, mang ý đe dọa nói:
“ cô nương?
quân doanh phải bằng chức vụ, y quan, điều này không cần bản tướng quân nhắc nhở chứ?”
“…”
Đồ thần kinh.
Huynh ấy đi rất lâu, y quan vẫn chưa hoàn hồn, huynh ấy ôm lấy bàn tay phải suýt chút nữa bị ánh đóng băng kia của mình, ngẩn ngơ nói:
“ cô…
y quan, cô và Bạc tiểu tướng quân có phải có chút… chuyện cũ?”
Ta hừ lạnh một tiếng:
“Không có, không , không quen.”
16
Bạc Nhung không quên ơn phụ nghĩa, huynh ấy lấy báo ơn.
Đêm hôm khuya khoắt, binh của huynh ấy đến doanh ta dậy.
“ y quan, tướng quân tái phát vết thương cũ, mời cô qua xem một chút.”
Ta vô thắc mắc:
“Hôm nay không tới lượt tôi trực mà.”
“Đây là quân lệnh.”
“…”
Được, địa bàn của huynh, huynh chủ.
Ta mặc quần áo xách hòm thu-ốc đến doanh của Bạc Nhung.
Huynh ấy thong dong ngồi xếp bằng trên sập, mặc một lớp trung y trắng tuyết, cổ áo mở, làn da màu đồng thấp thoáng ẩn hiện.
Ta bùi ngùi thở dài một tiếng:
“Chậc, huynh ấy không là thiếu niên thẹn thùng quấn c.h.ặ.t y phục nói nữ thụ thụ bất năm nào nữa .”
“Tướng quân tái phát vết thương cũ ở ?”
Bạc Nhung ta, ánh ánh nến lung linh có vẻ đặc biệt u :
“ lòng.”
Tay đang mở hòm thu-ốc của ta khựng lại, đại khái biết được huynh ấy lại đang giở tính khí gì:
“ lòng?
Vậy cần phải cởi áo, nữ thụ thụ bất , tướng quân mời cao nhân khác đi.”
Ta xách hòm thu-ốc định đi, Bạc Nhung phía sau “chó rứt giậu” vọt chặn ta lại:
“ Hàm Linh!”
Ta nhướng mày châm chọc huynh ấy:
“Tướng quân đừng tôi vậy, tôi và huynh vốn không quen biết, cứ xưng hô chức vụ, tôi một tiếng y quan đi.”
“…”
17
Khí thế của Bạc Nhung đột xẹp xuống, trước mặt ta huynh ấy ủ rũ nói:
“Xin lỗi, tôi sai … tôi là có chút tức không chịu nổi…”
“Tức cái gì?”
Huynh ấy ta đầy trách:
“Lúc tôi nói phải đi, cô cư hề đau lòng một chút nào!”
“…”
“Có gì mà phải đau lòng, phải mới qua chưa đầy ba tháng, chúng ta đã gặp lại nhau sao?”
“Vậy lúc đó cô cũng có nói với tôi là cô sẽ đến quân y !”
“…”
Lúc đó… lúc đó ta nghĩ, dù sao huynh ấy cũng trấn thủ ở Kiếm Đạo này, ta không khó để tìm thấy huynh ấy.
ta dường đã quên mất, huynh ấy không biết phận của ta.
Huynh ấy không biết ta từ đến đi về , biết ta là một nữ y sư lang thang tên là Hàm Linh.
Ta biết cách tìm huynh ấy, huynh ấy lại không biết phải đi để tìm ta.
Nghĩ lại, ta thấy chột dạ:
“Xin lỗi nhé, lúc đó không nên trêu huynh vậy.”
18
Bạc Nhung ta qua không hoàn toàn là kiếm chuyện, huynh ấy thực sự tái phát vết thương cũ.
Ta ấn huynh ấy nằm xuống giường, vết thương trước ng-ực đã mờ mờ có vết m-áu thấm ra:
“Bị thương thật mà không nói sớm!?”
Huynh ấy có chút ủy khuất nói:
“Là cô chạy đi trước mà.”
“…”
Được , đúng là ta đi trước, chuyện này suy cho vẫn phải trách huynh ấy có lịch sử ghi chép không tốt.
may mà vết thương không bị rách quá nghiêm trọng, bôi chút thu-ốc cầm m-áu là được.
Ngón tay ta dính bột thu-ốc cầm m-áu, tỉ mỉ thoa vết thương của huynh ấy.
Ta thoa thu-ốc kỹ lưỡng và nghiêm túc, sợ huynh ấy đau, vì vậy động tác vô nhẹ nhàng chậm chạp, không chú ý tới huynh ấy đã căng cứng cả .
Thoa một hồi, một giọt mồ hôi dọc cằm huynh ấy rơi xuống bên má ta.
Ta thắc mắc ngẩng đầu:
“Huynh nóng à?”
Huynh ấy rõ ràng nóng đỏ cả mặt, vẫn cứng miệng:
“Không có.”
lại nghiến răng có chút dở khóc dở cười nói:
“ là… cô có thể nhanh một chút được không!”
“…”
Ta thoa chậm vậy là sợ ai đau chứ?
Đúng là ơn mắc !
Ta nhanh ch.óng thoa xong chỗ vết thương lại, có chút bột thu-ốc dính vùng da lành, thế là ta ghé sát vào thổi một , lại đổi lấy một tiếng rên rỉ kìm nén của Bạc Nhung:
“Ư —”
Ta nhanh ch.óng ngước :
“Sao thế?
Đau lắm à?”
Huynh ấy dường né tránh ánh ta để che giấu, khàn giọng nói: