Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
đó, huynh ấy cư nhiên tung người rời khỏi ngựa, chính xác nhận ra mùi d.ư.ợ.c hương giữa hàng hà sa số mùi , chộp lấy nó trong tay, rồi xoay người đáp lại trên lưng ngựa.
Toàn bộ động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, nhận một tràng pháo tay giòn giã.
Trong tiếng ồn ào của đám đông, huynh ấy giơ túi thơm lên cười đắc ý với ta, tim ta đột nhiên hẫng đi một nhịp:
“Lầu hồng muôn lối khăn tay vẫy, thiếu niên tướng chỉ đón lấy túi thơm của ta, cười rạng rỡ như xuân nở, tuyết tan băng trôi.”
27
Ta trở nhà, mặt còn nóng ran một khó hiểu, ăn vội mấy miếng cơm rồi viện của mình.
Lúc huynh ấy đón túi thơm đã làm khẩu hình:
“Tối nay đợi tôi.”
Vì vậy bữa tối ta chẳng làm gì, chỉ ngồi trong viện đợi huynh ấy, đợi đến giờ Tuất không thấy bóng người đâu, ta biến sự mong đợi cơn giận, hùng hổ xông đến Bạc phủ.
Quản gia Bạc phủ triều đình thiết tiệc đón Phong , thế là ta lại hùng hổ xông đến Phong .
Ta không ngờ người ta gặp tiên Phong lại là Tạ .
Lúc đó huynh ấy đang uống say, tựa vào gốc cây trong viện mà nôn thốc nôn tháo, ta lúc đó bước chân khựng lại, phản ứng tiên là…
Tạ một văn thần tiếp đãi mà còn uống ra thế này, vậy nhân vật chính đón như Bạc Nhung thì phải uống bao nhiêu chứ!
Ta càng nghĩ càng giận, đi vào phòng thì bị ai đó nắm lấy cổ tay, huynh ấy nôn đến đỏ cả mắt:
“Tiết Ương… cuối cùng muội chịu tới rồi…”
“…”
lần cuối ta gặp huynh đã hai năm rồi, từ “nữa” này không thỏa đáng lắm đâu.
“Tạ đại nhân, huynh say rồi.”
Huynh ấy nghe vậy sững người, mắt càng đỏ hơn:
“Muội gọi ta… là gì?”
Ta nghiêm túc suy nghĩ lại, gọi Tạ đại nhân dường như có chút quá khách sáo, xét thấy Tạ gia có ơn nuôi dưỡng ta bảy năm, gọi huynh ấy một tiếng “anh trai” không quá đáng.
Thế là ta gỡ tay huynh ấy ra, vội vàng hành lễ:
“Biểu huynh khỏe, biểu huynh tạm biệt.”
Rồi xông vào phòng bao, xách tai Bạc Nhung từ trong đống vò rượu lên:
“Bạc Kế !
Đã với chàng là trên người có vết thương phải uống ít rượu thôi, lại không tuân lệnh y sư không!”
28
Tiệc đón này chủ yếu tiếp đón Bạc gia từ Mân Sơn, ta hầu như đều quen .
Trước xuất phát họ còn đẩy lùi một đợt địch kích, không ít người bị thương, giờ mới qua đầy hai tháng, không thể nào kh-ỏi h-ẳn .
Với tư là y, ta ghét nhất là bệnh nhân không tuân thủ y lệnh.
“Trần phó tướng, cánh tay ông nối lại xong là không thấy đau nữa không?
Từ hiệu úy, mũi tên đó cắm đủ sâu không, ông muốn nó mưng mủ sâu hơn nữa hả?
Còn ngươi nữa Bạch Phất, vết cắt lưng đã lành mà ngươi uống rượu?”
Ta gầm lên một tiếng, phần lớn người của Bạc gia đều lúng túng đặt bát rượu trong tay xuống.
Cơn giận của ta nguôi, quay sang các văn quan có mặt:
“Còn các người nữa, đón thì đón , uống rượu làm gì, không họ có thương tích không uống nhiều sao?
Có thể cân nhắc đến cảm nhận của y một chút không hả?”
Dưới đợt tấn công bằng cơn giận của ta, những người khác lập tức tán như chim muông, trong phòng chỉ còn lại ta và Bạc Nhung đang say túy lúy.
Huynh ấy uống hơi nhiều, đã trạng thái nửa say nửa tỉnh, chỉ ôm cánh tay ta cười ngây ngô, đ.á.n.h không trả tay c.h.ử.i không nghe hiểu.
Ta hết , đành phải mượn bếp của Phong nấu bát canh rượu huynh ấy tỉnh táo lại.
Không ngờ ta bưng canh quay lại, Tạ cư nhiên còn trong viện.
Huynh ấy nôn xong dường như đã tỉnh táo hơn nhiều, đại khái không thoải mái lắm, vì ánh mắt huynh ấy dán c.h.ặ.t vào bát canh rượu trong tay ta.
Bí phương rượu độc quyền của họ Tiết, ai uống khen ngon.
Ta thiện ý nhân :
“Trong bếp còn thừa, biểu huynh tự mình đi múc một bát đi.”
Huynh ấy há miệng, dường như gì đó, lời kịp ra khỏi miệng, trong phòng Bạc Nhung đã lúc rên rỉ gọi tên ta.
Ta vội vàng đáp lời đi vào đưa canh huynh ấy, không thấy khuôn mặt dần tái nhợt của Tạ phía .
29
Trúc Nghiệp phụng mệnh đến đón Tạ phủ, bữa tiệc náo nhiệt đã tan, chỉ còn lại công t.ử nhà mình ngồi một mình trên bậc thềm ngắm trăng.
Dưới ánh trăng, một thân quan phục đỏ rực, cô đơn và thê lương đến lạ thường.
Tạ đại học sĩ tuổi trẻ tài cao tung hoành chốn quan trường, lúc này cư nhiên giống như một đứa trẻ lạc lối:
“Trúc Nghiệp, ta gặp muội ấy rồi, muội ấy hình như… không cần ta nữa.”
nhận tin Tiết gia sắp kinh, huynh ấy đã phấn khích rất , chuẩn bị sính lễ từ sớm, lên môn tạ tội, lại hôn ước.
Tiếc là Tiết gia vừa mới đến kinh , thánh thượng đã triệu huynh ấy vào cung, bảo huynh ấy phối hợp với Lễ bộ đích thân phụ trách việc đón trú đóng Mân Sơn.
Chuyện cầu hôn đành phải tạm gác lại.
vậy, huynh ấy dự cầu hôn.
Thực ra việc huynh ấy thích Tiết Ương đã có manh mối từ sớm, từ cô dọn vào Tạ phủ trở “biểu muội” của huynh ấy, huynh ấy đã vô thức chú ý đến cô, một cô nương nhỏ bé, rõ ràng là ăn nhờ đậu không kiêu ngạo không siểm nịnh, hành xử mực.
đó để cô có thể lại yên ổn, họ đã trở vị hôn phu thê.
chuyện này, cha huynh ấy không hề thương lượng với huynh ấy mà trực tiếp đưa ra quyết :
“Tiết đại nhân từng cứu Tạ gia chúng ta, giờ chúng ta nên báo cái ơn này.”
Cha huynh ấy bao giờ thương lượng với người khác, huynh ấy đọc sách vậy, huynh ấy thi công danh vậy, huynh ấy đính hôn vậy.
Huynh ấy ghét sự độc đoán đó, kéo theo đó là sự chán ghét đối với cuộc hôn nhân này, rõ ràng mỗi lần gặp Tiết Ương đều rất vui, cứ luôn tỏ ra vẻ lạnh nhạt.
Giống như nếu vui vẻ chấp nhận cuộc hôn nhân này, chính là một lần nữa cúi trước cha mình vậy.
Cứ thế bình lặng trôi qua mấy năm, Tiết Ương đến tuổi cập kê.
Tạ gia tổ chức lễ cập kê cô, Tiết phụ Tiết mẫu tận Lĩnh Nam gửi tới tên tự đặt cô, và một vò Nữ Nhi Hồng.
Tất cả mọi người ám chỉ công khai hoặc kín đáo rằng cô đã lớn rồi, họ… có thể hôn rồi.
Không có phải do sự ảnh hưởng của sự ám chỉ này hay không, huynh ấy thường xuyên mơ thấy cô, trong mơ luôn là cảnh sắc xuân tình diễm lệ, không thể với người ngoài.
Kéo theo đó là ban ngày nhìn thấy bóng dáng cô, nghe thấy giọng của cô, vô tình chạm vào ngón tay cô, đều sẽ có một số thôi thúc kỳ lạ.
Cổ họng rất khô và khát, khát đến mức muốn… c.ắ.n cô một cái.