Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

【Lần nào cũng bắt ghế thương gia, sinh viên thường gánh nổi? Tôi ủng hộ Cố Ngôn!】

Cũng có người vẫn giữ nguyên trường cũ:

về vai vế, Cố Ngôn là trưởng bối. Trưởng bối bỏ tiền cho hậu bối là lẽ hiển nhiên, còn tiền ở đâu ra không phải chuyện hậu bối cần lo! Tôi thấy cháu cô ấy chẳng sai !】

lại rơi vòng tranh cãi bất tận, thiên thần chiến với ác quỷ.

Lâm Nguyệt tiếp tục đăng thêm một đoạn video từ camera giám sát.

Trong video, rõ mồn một cảnh mẹ tôi đuổi tôi ra khỏi phòng thế nào, ép tôi cho Tô Nghị ra sao.

vết bầm trên người bà ta là do đâu cũng quay lại rõ ràng, thậm chí còn có cảnh tôi đưa bà đến bệnh viện và chăm sóc tại nhà.

【Wtf, người mẹ này đúng là ác thật, sao lại đối xử với con gái mình như thế? Cái màn tố cáo tên thật kia hóa ra toàn là dối !】

【Khoan hãy kết , đợi thêm thông rồi tính.】

Không ít người trong vẫn cố người trung .

Cho đến khi mẹ tôi buột miệng ra một câu, khiến diễn đàn tức thay đổi hướng gió:

“Tiểu Nghị về ăn Tết xong là tròn 22 tuổi rồi! Con nhẫn tâm để nó một mình ăn Tết ở ngoài sao?”

cơ? Hóa ra thằng cháu này còn lớn tuổi hơn Cố Ngôn ? Tôi nhớ Cố Ngôn mãi đến mùa hè nay mới tròn 22 ?】

【Vãi thật, ra cái là “cháu trai” này là một tên gà mờ to xác, việc cũng phải dựa người nhỏ tuổi hơn mình.】

Tôi vừa lướt vừa cười đến chảy nước mắt, không ngờ lại có thêm màn vui bất ngờ.

【Các huynh đệ, tôi đào rồi: cháu trai của Cố Ngôn học tư một trường đại học ở Bắc Kinh, mấy gần đây hồ sơ xin học bổng và giải thưởng toàn là bịa đặt!】

Quả là nhân tài ẩn mình nơi dân gian, cao thủ ở khắp nơi.

Người tung ra bằng chứng cho thấy Tô Nghị đã hối lộ bạn cùng lớp, lấy tên mình đứng danh sách người đoạt giải trong các cuộc thi để tích xét ưu tiên.

Chưa hết, chuyện trốn học, cúp tiết, gian lận thi cuối kỳ của Tô Nghị cũng bị lôi ra ánh sáng.

Lúc này, tội trạng đã quá đầy, chứng cứ rõ rành rành.

Tô Nghị, kẻ nãy giờ còn liên tục dùng số lạ hối tôi , giờ im như thóc.

Tôi lại từng số, không một bắt .

Ờ, đúng là đồ hèn.

Chẳng bao lâu sau, mẹ tôi lại là người điện trước.

“Tiểu Ngôn , con bao giờ mới về nhà đấy?”

“Giờ ngoài toàn là mấy người cầm camera với micro, mẹ chẳng ra mở nữa…”

Tôi cười khẽ, giọng nhẹ tênh:

“Có đâu không . Mẹ còn lên mạng tố cáo tên thật tôi, mấy cái quay này đã là .”

Mẹ tôi tức nổi xung, giọng cao vút:

“Còn chẳng phải tại con đăng mấy cái video giám sát lên mạng đấy ! Giờ mẹ bị người ta mắng đến chẳng ló đầu ra đường nữa!”

“Con vi phạm quyền riêng tư của mẹ! Còn để mẹ kiện con nữa không?”

Tôi tĩnh nhắc nhở:

“Mẹ , cái camera là mẹ tự gắn , để giám sát nhất cử nhất động của con.”

“Đến trong phòng ngủ của con cũng lắp camera giấu kín. Giờ ra tòa, mẹ nghĩ khóc thảm hơn đây?”

Mẹ tôi tức cứng họng.

Điện thoại vang lên tiếng gõ dồn dập.

“Tôi nghe thấy có người chuyện bên trong rồi! Chính là mẹ của Cố Ngôn đang ở trong nhà!”

“Cô Cố! ơn mở nhận phỏng vấn đi ạ!”

Thích nổi tiếng đến thế, cứ tận hưởng cho trọn cái ánh đèn sân khấu này đi.

Tôi dứt khoát cúp , không để tâm tới lời cầu khẩn tha thiết của mẹ nữa.

Khi tôi đến Hải , đúng đêm Giao Thừa.

Hít một hơi khí lạnh trong lành, tâm trạng thoải mái đến lạ.

Trong suốt khoảng thời gian , điện thoại tôi chưa từng ngừng rung.

Bố mẹ thay nhau điện, tôi không nghe họ chuyển sang liên tục.

“Tiểu Ngôn, mẹ nhớ con rồi, con về nhà đi .”

“Chị con vì chuyện ly hôn không biết trốn đi đâu, Tiểu Nghị… không, Tô Nghị cũng không về, con cũng không ở đây, nhà vắng tanh như cái chùa.”

“Chuyện trước là mẹ sai, mẹ xin lỗi con, con mau về nhà đi không? Mẹ nấu một bàn đầy đồ ăn chờ con.”

Kèm theo là hình ảnh mâm cơm Giao Thừa thịnh soạn, món nào cũng màu sắc hấp dẫn, nhưng tôi chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào.

Ngược lại, còn thấy hơi buồn nôn.

Tôi bấm chụp lại cảnh pháo hoa ngoài biển, gửi một tấm ảnh đi kèm :

“Con một mình rất ổn, mọi người cũng đừng thêm nữa.”

“Con như mẹ mong muốn rồi đấy, đã đi thật xa rồi!”

Còn Tô Nghị.

Lý do không về nhà, ngoài chuyện không có

Cậu ta còn bị phòng giáo vụ của trường “mời” lên việc, phải kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ ngay trong đêm, kết quả chứng minh tích và giải thưởng trước đều là giả.

Phải rằng sức mạnh của dư quả thực kinh khủng, ngay nhà trường cũng phải tăng ca dịp cuối để xử lý vụ việc, chỉ để cho công chúng một lời giải thích.

Tư cách xét tuyển thẳng lên cao học của Tô Nghị, tất nhiên cũng bị hủy bỏ vì chuyện này.

Đừng đến xét tuyển thẳng lên cao học nữa, đến việc liệu cậu ta có thể tốt nghiệp học kỳ tới hay không cũng còn chưa biết.

Nghe Tô Nghị còn bị người từng bị cậu ta cướp suất xét tuyển thẳng lên cao học “dạy dỗ” một trận ra trò, ba ngày không xuống nổi giường.

Cậu ta tìm đủ mọi người quen có thể liên lạc, nhưng phát hiện xung quanh mình không còn .

Người từng cưng chiều cậu ta nhất – bà ngoại của cậu ta, tức là mẹ tôi – lúc này cũng đang phải đối mặt với đám phóng viên rình rập ngoài , căn bản không lo nổi cho cậu ta nữa.

Còn ba mẹ ruột của cậu ta vẫn đang mải mê dằn vặt nhau vì chuyện ly hôn, chẳng buồn quan tâm đến con trai.

Quay một vòng tròn, cuối cùng cậu ta lại tìm đến tôi.

Lúc tôi nhận cuộc từ số lạ, đang nằm thư giãn ở một khách sạn tại Hải , tận hưởng dịch vụ spa cao cấp.

“Dì ơi! Giờ chỉ có dì mới cứu cháu thôi!”

“Cháu van dì đấy, ơn xóa bài viết đính chính đi, cháu thực sự hết cách rồi…”

Nghe tiếng khóc thảm hại xen lẫn cầu khẩn của Tô Nghị, tôi bật cười tiếng.

“Cứu cậu á? Dựa đâu?”

“Ba trước tôi tàu cho cậu, không tính lãi cũng hơn mười ba nghìn. Cậu trả tôi chưa giờ đòi tôi giúp?”

“Tô Nghị, cậu khiến tôi thấy ghê tởm. cậu phải gánh bây giờ, đều là cái giá cậu đáng phải trả.”

Tôi dứt khoát cúp , tiện tay chặn luôn số .

Từ về sau, tôi không còn để tâm tới bất kỳ nào từ gia đình nữa.

Tư cách xét tuyển thẳng lên cao học của tôi vẫn nắm chắc trong tay, mùa thu nay, tôi sẽ bắt đầu hành trình nghiên cứu sinh mới của mình tại Hải .

Còn con người và chuyện rác rưởi từng khiến tôi phiền lòng, sẽ bị chôn vùi hoàn toàn ở Nam .

Để kẻ mang danh người thân nhưng lại hành xử như kẻ thù , tự mình chịu đựng sự dày vò đi thôi.

HẾT

Tùy chỉnh
Danh sách chương