Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Mặt anh sầm đêm Ba Mươi.

Chị Phương thì nhìn xuống đĩa, biểu cảm vô cùng “khó nói”.

Mấy người còn lại thì im thóc, chỉ thiếu nước chui lòng bàn ăn.

Gương mặt Tô Uyển rốt cuộc không gồng nổi .

“Chị Lâm… em không có ý đó…”

“Thế em có ý gì?”

“Em… em chỉ là…”

Cô ta ấp úng nửa ngày, cùng chỉ cố rặn ra được một câu:

“Em chỉ muốn chị trước… rồi em từ từ trả chị…”

Tôi cười nhạt:

“Từ từ trả? Mười mấy vạn, em lương 3.500, không ăn không uống mất hai năm rưỡi. Tô Uyển, em có vẻ đang hiểu sai cụm từ ‘trả tiền’ đấy.”

Mặt cô ta lập tức trắng bệch.

Lúc này, anh mới mở lời:

“Thôi thôi, đừng cãi . Tô Uyển, chuyện này em rõ ràng là không ổn. Định mời tiệc, không lẽ không nhìn giá trước hả?”

Tô Uyển cúi gằm mặt xuống.

Giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống chiếc váy đỏ.

“Anh … em sự không cố ý … em chỉ muốn người ăn ngon một bữa thôi…”

Anh thở dài:

“Thôi được rồi, anh góp 10.000, xem năm mời người ăn.”

Chị Phương cũng nói:

“Tôi góp 5.000.”

Mấy người còn lại bắt đầu lần lượt lên tiếng, người thì nói 3.000, người thì 2.000.

Tôi ngồi im, nghe con số, lòng dần đi.

cùng, người góp được hơn 40.000.

Vẫn còn thiếu hơn 60.000.

ánh mắt trong phòng bắt đầu đổ dồn về phía tôi.

Cả Tô Uyển cũng ngẩng lên, đôi mắt ngấn lệ, lặng lẽ nhìn tôi.

“Chị Lâm…”

Cô ta không nói tôi phải trả nhiêu.

Nhưng ánh mắt nói hết.

Sáu vạn còn lại — mặc định là phần của tôi.

Tôi ngồi bất động.

Hơn 60.000 .

Bằng cả hai năm tiết kiệm của tôi.

Tất cả… chỉ để thanh một bữa ăn mà tôi chẳng hề mong đợi.

Chỉ bởi vì tôi hướng dẫn cô ta.

Chỉ bởi vì tôi ngồi cạnh cô ta.

Chỉ bởi vì tôi là kiểu người “ nói chuyện”.

“Chị Lâm?” – Tô Uyển lại gọi tôi.

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng cô ta.

Nước mắt còn đang đọng trên má, nhưng tôi bỗng phát hiện ánh mắt cô ta rất bình tĩnh.

Thậm chí… ẩn giấu một chút chờ mong.

Cô ta đang chờ tôi cắn răng chịu thua.

Chờ tôi lẳng lặng móc tiền ra trả.

Vì ngay từ đầu… cô ta chưa giờ có ý định thanh .

Bữa tiệc này — là cái bẫy cô ta giăng sẵn.

Dành riêng cho tôi.

Tôi bỗng bật cười khẽ:

“Tô Uyển.”

“Dạ?” – Cô ta ngơ ngác.

“Bữa tiệc này, có phải… em lên kế hoạch từ trước rồi không?”

Cô ta khựng lại.

“Chị… chị nói gì vậy ạ?”

“Ý chị là —”

Tôi thoại ra, mở ảnh chụp tin cô ta gửi trong nhóm hôm đó.

“Em có nói là mời người ăn, không?”

…”

“Nhà hàng là em tự đặt, món ăn là em tự gọi, chứ?”

“Vâng…”

“Rượu Lafite là em gọi, tôm hùm cũng là em gọi, bò Wagyu cũng vậy — có không?”

… nhưng mà…”

“Không có nhưng mà gì hết.” – Tôi ngắt lời –

“Em mời tiệc, em gọi món, em trả tiền. Đó là lẽ thường, không phải thứ cần đem ra mặc cả.”

Mặt Tô Uyển… tái hẳn đi.

“Chị Lâm… ý chị là sao? Chị không giúp em à?”

“Giúp em?” – Tôi bật cười –

“Tôi gì ra mà phải giúp em?”

“Chị là người hướng dẫn em mà! Em công ty ba tháng, chị dạy em nhiêu thứ, em mời chị ăn một bữa, chị cũng không đồng ý sao?”

“Em mời tôi?” – Tôi chỉ tay hóa đơn –

“Bữa ăn 106.800 , em kêu tôi trả tiền — đó mà là mời tôi?”

Nước mắt cô ta lại bắt đầu rơi.

“Em… em sự không cố ý… em chỉ là không ngờ…”

“Không ngờ?” – Tôi bật dậy –

“Trước khi đặt nhà hàng em không tra giá? Lúc gọi món em không nhìn thực đơn?

Gọi hẳn hai chai Lafite mà em không biết nhiêu tiền?”

Tô Uyển… cứng họng.

Tôi nhìn cô ta, nói chữ, rõ ràng, lùng:

“Tô Uyển, không phải em không ngờ.

Mà là em biết rất rõ.

Em chỉ đang chờ tôi cắn răng móc ví.”

“Không có! Em không có!” – Giọng cô ta bắt đầu cao vút –

“Chị đừng có vu oan cho em!”

“Tôi vu oan?”

Tôi giơ thoại lên, mở một đoạn tin trong cuộc trò chuyện riêng.

“Vậy em giải thích cho tôi xem… cái này là gì?”

Mặt Tô Uyển — trắng bệch ngay lập tức.

3.

thoại hiển thị một ảnh chụp .

Là đoạn trò chuyện giữa Tô Uyển và một người .

“Cô yên tâm, có người trả mà.”

“Ai?”

“Sư phụ tôi, chị Lâm ấy. Chị ấy tốt lắm, trước đây còn cho tôi 200 tiền xe, đến giờ vẫn chưa đòi.”

“Chỉ vì vậy mà cô nghĩ chị ta sẽ trả giúp cô mười vạn?”

“Không giống , lần này là tiệc công ty, có mặt nhiêu người, chị ấy không tiện không rút ví. Hơn , nếu chị ấy không chịu, anh với mấy người cũng sẽ nói giúp. Một mình chị ấy không đỡ nổi .”

“Cô là giỏi tính .”

“Hehe, ai bảo chị ấy bắt nạt gì.”

Tin cùng còn đính kèm một sticker mặt cười đắc ý.

Trong phòng lập tức yên ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Mặt Tô Uyển từ trắng chuyển sang đỏ, rồi dần dần xanh mét.

“Cô… cô cái này từ ra?” Giọng cô ta run rẩy.

Tôi khẽ cười.

“Cô quên rồi à? Tiểu Mỹ cũng có trong nhóm phòng mình đấy.”

Tiểu Mỹ là nhân sự, sống cùng khu với Tô Uyển, hai người vẫn thường đi cùng nhau.

Ảnh chụp này là do Tiểu Mỹ gửi cho tôi.

Chỉ mới nửa tiếng trước, lúc tôi đi vệ sinh.

Cô ấy : “Chị Lâm, chị cẩn thận Tô Uyển một chút.”

Kèm theo đó là tấm ảnh này.

Xem xong, sống lưng tôi toát.

Thì ra là vậy.

Thì ra ngay từ đầu, cô ta chưa có ý định tự trả.

Thì ra cái gọi là “mời người ăn một bữa”, vốn dĩ chỉ là một cái bẫy.

Thì ra trong mắt cô ta, tôi chỉ là một người “ bắt nạt”, một con mồi để đẩy hóa đơn.

Tôi cho cô ta 200 tiền xe.

Hồi cô ta mới công ty tuần đầu tiên, trời mưa to, cô ta bảo không mang ô cũng không mang tiền. Tôi gọi xe giúp, còn nói khỏi cần trả lại.

Tôi tưởng chỉ là một chuyện nhỏ.

Tôi tưởng cô ta sẽ nhớ lòng tốt của tôi.

Hóa ra điều cô ta nhớ, là tôi dụ.

“Tôi… tôi không có ý đó , chị Lâm…” Tô Uyển lắp bắp, “Câu kia là bị hiểu sai rồi, sự không phải ý đó…”

“Vậy thì là ý gì?” Tôi nhìn thẳng cô ta. “Câu ‘chị ấy bắt nạt’ là ý gì? Còn ‘chị ấy không tiện không rút tiền’ là có nghĩa gì?”

Môi Tô Uyển run rẩy, nhưng không thốt nổi một lời.

Mặt anh đen kịt đáy nồi.

“Tô Uyển, giỏi đấy.”

A Phương thì bật cười khẩy.

“Tôi cứ thắc mắc sao cô mời khách mà hào phóng dữ vậy, thì ra tính trước chuyện bắt người trả tiền.”

Mấy đồng nghiệp cũng sa sầm mặt.

Không còn ai bênh Tô Uyển .

Cô ta đó, nước mắt lăn dài, nhưng chẳng ai còn thương hại.

Tôi cất thoại, cầm túi xách.

“Bữa này, tôi không ăn .”

Tô Uyển chết lặng.

“Chị Lâm, chị…”

“Chuyện thanh , cô tự lo đi.” Tôi nhìn thẳng cô ta. “Cô mời khách, cô gọi món, thì cô trả tiền.”

“Nhưng tôi… tôi có nhiều tiền vậy…”

“Đó là việc của cô.”

Tôi quay người rời khỏi.

Bất ngờ, Tô Uyển lao tới, kéo tay tôi.

“Chị Lâm! Chị không được đi! Chị đi rồi thì ai trả tiền?”

“Cô.”

“Nhưng tôi không có tiền!”

“Thì quẹt thẻ tín dụng, dùng ví tử, vay nóng, nhờ bố mẹ, nhờ bạn trai — thế nào cũng được. Tóm lại, không liên quan gì tới tôi.”

Gương mặt Tô Uyển méo xệch.

“Lâm Vũ Đồng! Sao chị có thể vậy! Mình là đồng nghiệp mà, chị nhẫn tâm vậy à?!”

cùng cũng không gọi tôi là “chị Lâm” .

Tôi quay đầu lại, nhìn cô ta.

“Tô Uyển, tôi giúp cô, nhưng không có nghĩa là tôi nợ cô. Lòng tốt của tôi, không phải để cô lợi dụng.”

Tô Uyển chết sững.

Tôi gạt tay cô ta ra, bước đi mà không hề quay đầu.

Sau lưng vang lên tiếng khóc nghẹn của Tô Uyển, cùng với tiếng anh hạ giọng quát mắng.

“Giỏi lắm đấy, Tô Uyển. Quá đáng sự…”

Tôi không quay đầu lại.

Ra tới cửa nhà hàng, gió ập tới.

Đêm Giáng Sinh, đường phố đầy ánh đèn và người qua lại.

Tôi giữa làn gió buốt, toàn thân khẽ run lên.

Không phải vì .

Mà vì tức.

Vì tủi thân.

Tôi gì sai?

Tôi chỉ cho cô ta tiền xe một lần.

Tôi chỉ đối xử tốt với cô ta.

Vậy mà kết cục…

Cô ta nghĩ tôi dụ, nghĩ tôi là kẻ ngốc, nghĩ tôi sẽ ngoan ngoãn móc ví trả tiền thay.

Tôi hít sâu một hơi, thoại ra.

Mở WeChat, tìm đến một người trong danh bạ.

Tổng giám đốc Ngô — sếp của bộ phận tôi.

Tôi ngập ngừng hai giây, rồi bắt đầu gõ.

“Tổng giám đốc Ngô, xin lỗi phiền. Có một việc, tôi muốn báo cáo với anh.”

Gửi.

Mười giây sau, tổng giám đốc Ngô trả lời.

“Chuyện gì vậy?”

Tôi chụp lại hóa đơn thanh , gửi qua.

“Hôm nay phòng mình tổ chức tiệc tất niên, Tô Uyển nói là cô ta mời, đặt bàn ở Pujing Private Dining. Hóa đơn hết 106.000 , cô ta bảo không có tiền trong tài khoản, kêu tôi trước.”

Gửi.

Tiếp theo là ảnh chụp đoạn hội thoại.

“Đây là tin giữa Tô Uyển và một người . Cô ta nói ngay từ đầu tính chuyện để tôi ra thanh .”

Gửi.

cùng, tôi gõ thêm một dòng:

“Tổng giám đốc Ngô, tôi muốn xác nhận: bữa tiệc này là do công ty tổ chức hay là tiệc cá nhân do Tô Uyển ra mời? Nếu là hoạt động của công ty, tôi có thể thủ tục hoàn . Còn nếu là do cô ta mời riêng, thì mời cô ta tự xử lý.”

Gửi.

Gửi xong, tôi lặng trong gió , chờ phản hồi.

thoại sáng lên, bên dưới avatar tổng giám đốc hiện dòng chữ: “Đối phương đang nhập…”

Một phút sau, tin đến.

“Cô cứ về trước đi, chuyện này để tôi xử lý.”

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ ấy hồi lâu.

Sau đó, tôi bật cười.

Tùy chỉnh
Danh sách chương