Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
8
Tôi thân với Tiểu Hiểu là vì một buổi họp phụ huynh hồi cấp ba.
Giữa một đám người trung niên, anh tôi và anh cô ấy nổi bật hẳn như hạc giữa bầy gà.
Dung mạo tuấn tú cộng thêm khí chất cao quý, nhìn là chói mắt.
là tôi rất tự nhiên bắt với nhau.
“Trùng hợp thật, cậu cũng do anh trai nuôi lớn à?”
Tôi gật , có hơi ngại:
“Hôm bói đồ chọn nghề, mẹ tớ nhét bình sữa tay anh tớ, tớ không cưỡng lại được cám dỗ, túm luôn lấy anh ấy.”
“ là tớ thuộc quyền quản của anh tớ.”
Tiểu Hiểu đung đưa chân:
“Tớ được anh tớ tự tay đón trại trẻ mồ côi về, anh ấy suốt ngày la là phải chịu trách nhiệm với tớ cả đời.”
“Tớ còn cảm anh ấy nuôi tớ như nuôi con ruột vậy.”
Cô ấy ngoắc tay với tôi, cười gian gian:
“Tớ nghi đến lúc tớ kết , anh tớ khóc đến ngất xỉu.”
“Đến lúc chắc vui .”
Có hai điểm chung trời sinh, tôi và Tiểu Hiểu bạn một tôi một than thở, chẳng chốc đã thành bạn thân nhất.
Tôi nói anh tôi gọi tôi là con, cô ấy bình thường, anh cô ấy cũng vậy.
Tôi nói anh tôi nhất định phải cắt móng tay tôi, cô ấy bình thường, anh cô ấy cũng vậy.
Tôi nói anh tôi ngủ ở cuối giường chỉ để ủ ấm chân tôi, cô ấy bình thường, anh cô ấy cũng vậy.
đến khi thi đại học xong, tôi sang nhà cô ấy chơi, lại bắt gặp cảnh cô ấy ngồi trong lòng Ngu , bị đè ra .
Anh tôi phía sau áp sát tôi, bàn tay lớn ấm nóng che kín tầm nhìn của tôi, giọng lạnh tanh:
“ con đừng nhìn, có đồ bẩn.”
Ngu cười khẩy một tiếng, ôm Tiểu Hiểu ánh mắt mê man lòng, cũng cực kỳ khó chịu:
“Đồ giả tạo.”
9
Chỉ mười phút ngắn ngủi, Tiểu Hiểu nói được thì anh tôi đã chen ngang .
Trước giờ tôi từng anh tôi ồn ào như vậy, đây là sao?
Tranh giành sự chú à?
Tôi đứng khựng lại, bị chính nghĩ hoang đường của mình chọc cười.
Tần Dục Trạch sao có thể ấu trĩ như vậy.
Tôi lấy điện thoại ra gõ chữ:
【Anh ơi, anh còn làm ồn là tai em nổ mất!】
Còn gửi đi thì đã tiếng Tiểu Hiểu hét :
“Nguyện Nguyện, coi chừng!”
Tôi quay lại, một quả bóng rổ nặng nề rơi thẳng xuống.
……
Tôi nằm trên giường phòng y tế của trường, hơi choáng.
Tiểu Hiểu đang đối chất kịch liệt với Cảnh.
“Anh rõ ràng là cố ! Bọn tôi cố tình đi vòng ngoài, hơn cái góc , khung rổ cũng không hướng về phía bọn tôi, sao nào, anh đừng nói với tôi là anh đang ném bóng không khí nhé!”
Cảnh vẻ mặt lơ đãng.
tôi tỉnh lại, mắt anh ta lập tức sáng .
Hăm hở đi đến bên giường tôi:
“Cậu tỉnh rồi à? Tôi là Cảnh khoa Tài chính, xin lỗi vì ném trúng cậu, nhưng tôi cũng không cố . Với lại cõng cậu qua đây cũng mệt đấy.”
“Không ngờ trông cậu gầy gầy nhỏ nhỏ vậy nặng ghê, thật sự nên giảm cân rồi.”
“À đúng rồi, tiền thuốc là tôi ứng trước, đi, ta thêm liên lạc, cậu chuyển lại tôi một nửa là được, dù sao tôi cũng có lỗi .”
10
Anh ta vừa nói vừa tự tiện giơ mã QR ra.
“À cậu hiền vậy, chắc không làm to , không vô cớ giận tôi đâu nhỉ? Dù sao không đánh không quen, chứng tỏ ta có duyên .”
Ngay lập tức, tôi càng đau hơn.
Tôi không quen để con trai đứng gần như vậy, huống chi trên người Cảnh còn có mùi mồ hôi sau khi vận động.
Rất khó ngửi.
Anh thì không như vậy, trên người anh luôn có mùi hương gỗ dễ chịu.
Nghĩ đến Tần Dục Trạch.
Tôi theo bản năng sờ tai, mới phát hiện tai đã bị văng đi lúc ngã.
Trong nháy mắt, mọi tủi thân dồn dập kéo tới……
“Anh ơi.”
Cảnh lại hiểu lầm, tự là mình rất ngầu, đưa tay vuốt tóc:
“Gọi sớm có phải tốt không, tôi đã biết cô con gái ra sân vận động dạo bộ đều là đi săn trai, ai nấy ăn mặc mát mẻ kia, tỉnh lại là tôi chắc vui đúng không?”
“Nào, gọi thêm hai tiếng thử, biết đâu tôi đồng ở bên cậu thì sao?”
Anh ta vừa dứt lời, cửa phòng y tế đã bị đá bật ra.
Sắc mặt Tần Dục Trạch lạnh đến đáng sợ:
“Em ấy gọi tôi, anh là cái thá gì?”
Ánh mắt Ngu âm trầm:
“Muốn chết à? Đồ tạp chủng.”
11
Khó khăn mới dỗ được tôi ngủ.
Trong thư phòng, sắc mặt Tần Dục Trạch vô cùng khó coi.
nhỏ đến lớn, anh chăm sóc tôi kỹ lưỡng từng li từng tí, tôi bao giờ bị thương nặng như vậy.
Trán bầm một mảng lớn, chấn động não nhẹ, bác sĩ nói nếu lệch đi chút là mắt bị thương.
Tay và chân đều là những mảng trầy xước lớn.
Ngu bên ngoài trở về, cố tắm rửa, xua bớt mùi máu tanh trên người.
Nghĩ đến hôm nay Tiểu Hiểu tự trách đến mức nhất quyết đòi ngủ cùng tôi, sát khí trong anh ta càng nặng hơn.
“ con mèo nhỏ nhà cậu tránh xa bối nhà tôi ra, nó ôm người ngủ rồi, tôi phải làm sao?”
Tần Dục Trạch không có tâm trạng nói :
“Xử lý xong ?”
“Tất nhiên.”
Ngu ngồi trên sofa, giọng nói rất nhạt:
“Không phải hắn thích ném bóng sao? Tôi người ném hắn xem thôi.”
“Chỉ là có lúc độ chuẩn không khống chế tốt . Đều là vô tình cả, đàn ông thì phải rộng lượng, tôi tin hắn không dám làm lớn .”
Ngón tay Tần Dục Trạch khẽ siết lấy chiếc tai vỡ nát, thản nhiên nói:
“ lễ của cậu với Ngu Hiểu, nhà họ Ngu không rảnh đến quấy rầy.”
Nói xong, anh đứng dậy.
Vẫn không yên tâm để tôi và Tiểu Hiểu ngủ cùng nhau, sợ tư ngủ của cô ấy không tốt, chạm vết thương của tôi.
Nhưng còn bước ra cửa, đã bị một nói giữ chân lại:
“Bài đăng là cậu viết đúng không?”
Ngu cất giọng u u:
“Có những người, cậu không nắm chặt một chút, hôm nay có Cảnh, ngày mai có Vương Cảnh nào mơ tưởng tha bối ra khỏi ổ của cậu.”
“Nể tình ta là cùng một loại người, tôi giúp cậu một tay.”
“Cậu chẳng lẽ không tò mò vì sao cậu và Tần Nguyện trông chẳng giống nhau chút nào à?”
“Hay là… cậu không dám tò mò?”
Giữa mày Tần Dục Trạch khẽ giật:
“Cậu có gì?”
Ngu đứng dậy, đâm mạnh vai anh một cái:
“Tôi đã gửi cậu một phần tài liệu, chắc cậu hứng thú.”
“Đáng tiếc thật, loại ngụy quân tử như cậu cũng được ông trời ưu ái.”
12
Khi tôi tỉnh lại, thứ tiên đập mắt là một khoảng trắng chói lòa.
Cảnh tượng… rất hùng vĩ.
Tôi có hơi ngơ ngác.
Tối qua chẳng phải tôi ngủ cùng Tiểu Hiểu sao?
Hơn , người sao lại giống anh tôi đến vậy, ngay cả trên ngực cũng có một nốt ruồi son?
nói hồi nhỏ, giai đoạn thích ngậm cắn, tôi đặc biệt thích cắn chỗ da để mài răng……
Đang do dự thì giọng nói quen thuộc.
“Tỉnh rồi à, còn đau không, con?”
Không biết có phải ảo giác không, hôm nay hai chữ “ con” được gọi đặc biệt dịu dàng, quấn quýt.
Khiến tôi vô thức nghĩ lệch đi.
Tôi theo phản xạ muốn hất suy nghĩ đại nghịch bất đạo ra khỏi .
Thì đã bị một bàn tay to giữ chặt lại.
Tần Dục Trạch cau mày:
“Ngoan một chút, hai ngày không được lộn xộn.”
Anh chống người dậy, cúi xuống nhìn tôi trên cao.
Chiếc chăn mỏng trượt xuống bên eo anh.
Cơ bắp có đường nét đẹp, không hề phô trương, khiến tôi nhìn mặt đỏ bừng.
Đành phải chuyển chủ đề:
“Tiểu Hiểu đâu?”
“Đương nhiên là ngủ cùng anh cô ấy rồi.”
Tần Dục Trạch thở dài:
“Em xem cô ấy kìa, có đàn ông rồi là quên luôn bạn bè. Hôm qua anh qua, con nằm một mình cô độc trên giường, tội nghiệp .”
Tôi không bị dẫn lệch:
“Vậy thì anh cũng không nên ngủ cùng em, em lớn rồi……”
Còn nói xong, tôi đã bị ánh mắt u buồn trong mắt anh dọa đến hoảng loạn:
“Ngu Hiểu có thể ngủ cùng anh cô ấy, còn Nguyện Nguyện lại không muốn ngủ cùng anh. Quả nhiên là Nguyện Nguyện lớn rồi, không còn là đứa trẻ phải nắm chặt ngón tay anh mới ngủ được , đã không cần anh rồi.”
Tôi không hiểu vì sao chỉ sau một giấc ngủ, trời đất lại đổi khác.
Rõ ràng trước anh tôi tuy dính người, nhưng vẫn có chừng mực.
Ít nhất không như bây giờ, nửa đêm trụi nửa người chui chăn tôi, toát ra vẻ nguy hiểm mờ ám.
Cuối cùng tôi chỉ nghẹn ra được một :
“ ta… không giống bọn họ……”
Tôi tưởng nói vậy thì anh biết điểm dừng, không ngờ anh lại tiếp tục truy hỏi, ép sát:
“Không giống ở chỗ nào? Vì nụ chào buổi sáng của họ đều môi à?”
“Làm Nguyện Nguyện chịu thiệt rồi, anh cũng có thể Nguyện Nguyện .”
tôi ầm một tiếng, nổ tung.