Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Ông Trần sát thần trước , lại đám anh em im lặng nhưng áp lực ngút trời phía sau lưng cậu , cái dũng khí càn vừa nãy bay biến không tăm hơi.

Bản thân ông từ thời trẻ trâu mà lớn , hiểu rõ đám thiếu niên cỡ mà đánh nhau bất chấp tất nhất.

“Cậu… các cậu… gì? Đây… đây trường học! Tôi nó!” Ông cố gắng nhấn mạnh thân phận, nhưng nói run rẩy không thành tiếng, ngoài mạnh trong yếu.

?” Trần cười khẩy, lạnh ngắt băng, “Mẹ kiếp, tôi thấy ông giống bọn buôn người !”

Cậu bước tới thêm một bước, ống thép gần chọc thẳng vào ngực tôi.

tôi hoàn toàn hèn nhát, vội vàng hất mạnh tôi ra, mạnh miệng ném lại vài câu dọa dẫm “mày đợi đấy”, “ giỏi đừng về nhà”, rồi gần cuống cuồng dùng chân kéo theo mẹ và em trai tôi, nhếch nhác lách qua đám đông, lảo đảo bỏ , ngay đầu không dám ngoảnh lại.

Bọn họ vừa biến mất ở chỗ rẽ cầu thang, khí thế đáng sợ vừa nãy ngay lập sụp đổ.

Thầy hiệu trưởng không biết từ góc nào tưởi lao ra, tóm chặt lấy tai Trần , lạc đi: “Trần ! Cái thằng nhóc thối ! Cậu lật trời à?! Đống ống thép ở đâu ra?! Các cậu phản hả?!”

“Ối ối đau đau đau! Thầy hiệu trưởng nhẹ ! Tổ tông ơi nhẹ !”

Trần trong chớp từ một sát thần lạnh biến lại thành thằng nhóc lông bông nhe răng nhếch mép, kiễng chân xin tha: “Đồ giả! Đồ giả đấy ạ! Ống nhôm rỗng mượn ở bên phim trường thôi! Sơn thêm lớp sơn tĩnh điện! Để dọa người thôi! Không tin thầy cầm thử xem, nhẹ hều à!”

trăm anh em phía sau thấy vậy lập cười ồ , ống thép trên thi nhau vứt loảng xoảng xuống đất, quả nhiên chẳng âm thanh nặng nề nào, từng đứa tản đi chim vỡ tổ, nhanh thỏ.

Trò hề vừa kết thúc, đầu bên kia hành lang lại vang tiếng cao gót dồn dập, kèm theo tiếng gọi nức nở: “ ! Khải !”

Tô Vãn Tình.

Rõ ràng cô nàng vừa từ một sự kiện trang trọng nào đó tới, trên người vẫn mặc chiếc váy dạ hội nhỏ màu bạc xảo, trên vẫn lớp trang điểm, nhưng tóc đã hơi rối.

Một chân cô nàng xỏ cao gót, chiếc của chân lại không biết rơi đâu mất rồi. Cô nàng đi chân trần, thở hồng hộc, hốc đỏ hoe.

Vừa thấy nửa khuôn sưng vù và vết máu trên áo đồng phục của tôi, nước cô nàng lập trào ra.

Cô nàng lao tới, cẩn thận chạm vào nhưng lại không dám chạm vào tôi, run lẩy bẩy: “Tên khốn nạn nào đánh?! Hả?! Ai cho bọn họ ra ! Bình thường tôi một câu nặng lời không nỡ nói với cậu ấy!”

Cô nàng vừa khóc vừa lục lọi trong chiếc túi xách nhỏ xíu đắt tiền của mình, lấy ra khăn ướt, urgo, thậm chí một lọ chất nhỏ, luống cuống đắp hết tôi, miệng lầm bầm nức nở: “Hủy dung sao… liệu để lại sẹo không… cái bịch khăn giấy rách sao không mở được… hu hu…”

bộ dạng nhếch nhác lại xót xa của cô nàng, mũi tôi cay xè, suýt nữa không kìm được nước , chỉ đành nhỏ nói: “Vãn Tình… mình không sao… của cậu…”

Cô nàng lúc mới cúi xuống chân mình, ngẩn người một giây, rồi càng khóc càng : “Đôi Jimmy Choo của tôi! năm ngàn tệ đấy! Rơi rơi rồi! Mặc kệ nó! Cậu đừng cử động, để tôi lau cho cậu…”

Cô nàng vừa lau vừa tiếp tục mắng mỏ, nước rơi tí tách, vừa xót tôi lại vừa tiếc đôi .

9.

Sau vụ đó, tôi gần không bước chân ra khỏi trường, sợ lại bị gia đình kia nhắm .

Chắc hẳn họ bị trận thế hôm đó của Trần dọa cho mất mật, không dám trường gây rối nữa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.