Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Nhưng tôi nói quá chậm , màn hình đã tối đen như mực.

[Cái nhỏ này toàn nói bậy. M/ù Thắp Đèn chẳng phải vẫn livestream ở ?]

Có người thông minh lập tức chỉ ra khác .

[Đồng hồ phía sau M/ù Thắp Đèn nhanh hơn chúng ta mười phút, là bản thu sẵn đã được chuẩn bị trước.]

Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Bên tai bỗng vang giọng của cô gái.

“Đại sư Lưỡi Thép? ?”

tôi sáng : Thu?

Cô ta chỉ căn phía sau: “ tôi, tôi sống ở .”

Tôi hỏi: “Cô và Lâm Thanh Sơn quen nhau nhỏ à?”

Sắc mặt cô ta bỗng ửng hồng: “Trước khi tôi ra nước ngoài, qu/an h/ệ của chúng tôi khá tốt. Sau khi tôi về nước, anh ấy núi nên gần như mất liên lạc.”

rối bằng lụa của cô có phải là do người anh ta tặng không?”

Thu mở to đôi hạnh: “ cô biết? Chuyện này cũng tính được ?”

“Chuyện khẩn cấp, anh ta sắp ch*t . Người có c/ứu anh ta bây giờ chỉ có cô.”

“Tôi có leo cô sang anh ta được không? Tôi không kịp giải thích với cô . Chậm mười phút chúng ta thì chỉ còn x/á/c thôi.”

Tôi dẫn Thu trèo họ Lâm. Vốn dĩ tôi không muốn cô ấy theo, nhưng cô ấy cứ nhất quyết đòi cùng, không còn cách nào, tôi đành đồng ý.

Tôi nhỏ giọng hỏi Thu: “Hôm nay là sinh nhật anh ta ?”

Thu gật đầu.

Bên đèn đuốc sáng trưng. Lâm Thanh Sơn ôm bát, /ên cuồ/ng húp mì.

Theo tôi , cả người anh ta già với tốc độ có nhìn bằng thường. anh ta ngồi bên cạnh, chỉ mỉm cười nhìn anh ta.

xuất hiện của tôi và Thu đã phá vỡ yên tĩnh này.

Lâm Thanh Sơn ngẩng đầu, ánh lộ vẻ khó hiểu: “Thu Thu, em ?”

Thu Thu hét tiếng x/é tan tĩnh lặng của . bát của Lâm Thanh Sơn toàn là những trùng ngọ ng/uậy.

Anh ta húp lấy húp để miệng.

Ọe…

Lâm Thanh Sơn vẫn vẻ mặt hạnh phúc: “Thu Thu, mì tương đen anh làm cho anh đấy. Em không phải thích ăn nhất ? Mau , ăn xong chúng ta cùng nhau học.”

“Lâm Thanh Sơn! Anh tỉnh , anh ăn sâu bọ đấy!” Thu Thu không chịu đựng được .

Lâm Thanh Sơn nghiêm mặt: “Đủ . là mì tôi làm cho tôi, thơm lắm.”

Tôi cũng không chịu được , người ta ở húp sâu bọ, thà tôi gặp q/uỷ còn hơn.

“Càn khôn lãng chiếu, hối trọc giai tiêu! Chướng mục huyễn tượng, nhất phù phá tiêu! Cấp cấp như luật lệnh!”

nha đầu thối tha đâu , dám phá chuyện của ta?”

Ánh Lâm Thanh Sơn trở nên trẻo, khi nhìn rõ thứ bát, anh ta bắt đầu móc họng nôn khan.

Tôi đ/á/nh giá sai th/ủ đo/ạn của anh ta. Không ngờ đối phương biết cả lôi pháp, càng không ngờ này còn có người khác.

cây gậy đ/ập thẳng sau gáy tôi. Tiếc là tôi chỉ có thông linh, chứ không tiên đoán, uổng công tôi ăn nhiều thiệt thòi ngầm như vậy.

“Tôi đã báo cảnh , cảnh sắp .”

Khóe miệng Lâm Thanh Sơn trễ xuống, nở nụ cười còn khó coi hơn khóc:

“Báo cảnh ư? Cảnh , chỉ nhìn đứa trai tinh thần suy sụp, lỡ tay ‘ngộ ’, người đáng thương muốn ngăn cản nó phát /ên và người dì thôi! Còn có hai kẻ ‘đồng phạm’ tự tiện xông dân!”

Ông ta vừa dứt lời, người mẹ vẫn luôn trốn bóng tối cũng bước ra.

Trên mặt không còn nửa phần ái, chỉ còn lạnh lùng và tia giằng x/é khó nhận .

Trên tay bà ta, rõ ràng nắm d/ao găm ánh vẻ lạnh lẽo.

“Thanh Sơn, đừng trách dì.” Giọng bà ta r/un r/ẩy: “Dì cũng là vì tốt cho thôi. Ch*t sẽ không còn đ/au khổ .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.