

Ly hôn chưa đầy ba tháng, Lục Chấn Đình đã hoàn toàn mất kiểm soát.
Anh ta điên cuồng quấy rối tất cả bạn bè của tôi, phát điên tìm kiếm tung tích của tôi. Thậm chí còn treo con mèo tôi nuôi suốt năm năm lơ lửng ngoài rìa sân thượng tầng 80.
Gương mặt anh ta vặn vẹo, ánh mắt như kẻ mất trí, giọng gầm khàn đặc:
“Em cũng không muốn thấy nó rơi xuống đâu nhỉ?”
Thấy tôi vẫn nhất quyết không xuất hiện, anh ta lại bắt em trai tôi, lạnh lùng uy hiếp:
“Thi Thi, chuyện với Tần Vũ Đình chỉ là do anh nhất thời ma xui quỷ khiến, người anh yêu từ trước đến nay chỉ có mình em thôi.”
“Nếu em còn không xuất hiện, thằng Vĩ sẽ bị t//ống vào phòng của lão Hứa ngay tám giờ tối nay, đừng ép anh.”
Tôi không thể để em trai bị liên lụy, chỉ có thể nghiến chặt răng, đồng ý tái hôn.
Sau khi quay lại với nhau, Lục Chấn Đình gần như thay đổi hoàn toàn. Mỗi ngày anh ta đều vào bếp nấu ăn cho tôi.
Chỉ vì tôi vô tình nhắc đến một buổi triển lãm tranh khi đi ngang qua phố, anh ta lập tức vung tiền mua đứt toàn bộ những bức danh họa trị giá hàng chục triệu tệ.
Thậm chí, vì tôi, anh ta còn bỏ cả thuốc lá — thói quen đã kéo dài hơn mười năm.
Tôi đã từng nghĩ… anh ta thật sự thay đổi rồi.
Nhưng vào đúng ngày sinh nhật của mình, tôi lén bay đến thành phố nơi anh ta đang công tác.
Và rồi, tôi nhìn thấy pháo hoa rực sáng cả bầu trời — chỉ để chúc mừng Tần Vũ Đình.
Tôi quên mất… sinh nhật của cô ta và tôi trùng nhau.
Trong ánh pháo hoa, Lục Chấn Đình cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô ta, dịu dàng đến mức khiến tim người khác lạnh đi:
“Vũ Đình, đứa con đầu lòng của chúng ta sắp chào đời rồi.”
Lục Chấn Đình…
Lần này, cho dù phải chạy đến chân trời góc bể, tôi cũng tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nữa.