Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36Wj1bJC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3

“Nghe nói cô không chịu giúp tôi việc nhỏ?”

vốn xem anh là trời, anh chắc hơi bất ngờ.

phần nhiều là vì tôi nói trước mặt bao người, khiến anh mất mặt.

Tôi dựa bàn làm việc, nghiêng đầu cười:

“Dù sao em đến cũng chẳng gặp được anh, em lười .”

Anh sững lại:

“Cô nói cơ?”

Tôi liếc nhẹ sang Ánh , cô dựng thẳng lưng, chờ tôi tố cáo.

tôi cong môi, cười dịu dàng anh:

“Thôi , em sai rồi. Em bù lại cho anh nhé — xem phim không?”

Lâm Phàm ngẩn ra:

“Tôi còn cuộc họp chiều.”

“Thư ký , họp nhỉ?”

.”

Tôi nắm tay anh, đồng hồ Patek Philippe.

“Mới mười rưỡi, vẫn kịp . thôi, em mua bắp rang cho anh nhé?”

Chúng tôi xem phim Phong Thần.

Tôi không anh cảm thấy .

Còn tôi thì diễn viên cơ bắp, lòng vui như mở hội.

“Cô thích kiểu đó à?” Lâm Phàm nhíu mày.

“Em thấy dáng họ rất khỏe mạnh, ngực to nhỏ không quan trọng, quan trọng là trông khỏe khoắn. Anh được vậy thì tốt quá.”

Tôi chớp mắt ngượng ngùng.

Anh thở dài:

“Tôi có thời gian tập.”

“Tiền phải kiếm, thân thể cũng phải chăm. Nhà mình có bể bơi phòng gym , để em thuê vài huấn luyện viên riêng cho anh, tối tập thư giãn nhé?”

Lâm Phàm khẽ cười:

“Nghe em vậy .”

Gần đây anh ngày cũng về nhà, làm tôi không yên tĩnh đọc sách được.

tôi phải kiếm việc cho anh làm, đỡ quấy rầy tôi.

Tối hôm đó, tôi mặc váy ngủ, cầm ly rượu vang, đứng bên cửa sổ ngắm “mỹ nam hành hạ Lâm Phàm”.

Anh Lâm Phàm không quan trọng.

Quan trọng là anh đẹp trai kia… ngực to quá!

Xem chán rồi, tôi kéo rèm lại, tiếp tục chi tiền quảng bá tài khoản.

Nhờ tôi đăng video khoe biệt thự mỗi ngày, lượng người theo dõi nhanh chóng vượt hai trăm nghìn.

Rồi tôi còn nhận được lời tham dự tiệc từ thiện.

nổi tiếng rồi thì thị phi cũng đến.

Có người bình luận dưới video:

“Tài khoản phu nhân giàu có kiểu này đều là hàng nhái, chắc cùng công thuê người làm hết.”

Bài đó được ghim lên đầu, hơn mười lăm nghìn lượt thích.

Đối tác đang bàn hợp đồng cũng bắt đầu lưỡng lự.

Tôi tấm poster quảng bá có hình Lâm Phàm, mỉm cười nói bên đối tác:

“Nhà đó đúng là của tôi. Đợi tôi xuất hiện , tin đồn kia tự sập thôi.”

3

Thứ bảy, tôi mặc chiếc váy dạ hội xanh ánh sequin tham dự buổi tiệc từ thiện.

Không ngờ lại chạm mặt Ánh .

cũng mặc váy dạ hội, khác ở chỗ — cô là đại diện của tập đoàn Lâm thị.

“Cô đến đây làm ?”

cau mày hỏi.

Tôi bật cười.

“Câu này của cô hay , người không còn tưởng cô mới là thiếu phu nhân nhà họ Lâm đấy.”

“Cô rõ mình đã làm cách để gả nhà họ Lâm. Đã nhặt được cơ hội, thì tự thân phận. Lâm tổng là nhân vật công chúng, hình tượng của anh ấy ảnh hưởng đến lợi ích công . Bình thường cô ở công gây chuyện thì thôi, nếu ở nơi này cô làm loạn, tôi sẽ không bỏ qua đâu!”

Năm đó, Lâm Phàm định cưới Bạch Nguyệt Quang, không cưới được tức giận cưới .

Ngặt nỗi chẳng có khí chất , tập đoàn Lâm thị thậm chí chưa bao công khai hôn này.

Mỗi khi tham dự kiện, người cùng anh đều là Ánh .

luôn vin lý do “hình tượng công ” để nói đạo lý tôi.

Cuộc cãi vã của chúng tôi nhanh chóng thu hút chú ý của ban tổ chức.

“Có chuyện sao?”

“Cô này là người trong công chúng tôi, chưa được phê duyệt đã tự tiện tới dự tiệc, tôi sẽ xử lý ngay.”

Ánh nói, rồi cúi đầu xin lỗi.

“Ồ… vậy cô này làm ơn rời nhé, đây là buổi tiệc dành cho khách có thiệp.”

Tôi từ tốn lấy trong túi Chanel ra tấm thiệp , đưa qua.

Nhân viên liền thay đổi thái độ.

“Thì ra là cô Philosophy! trong!”

Ánh khẽ nhíu mày, nhân viên dẫn tôi về khu vực dành cho các blogger nổi tiếng, không hiểu tôi lấy thiệp bằng cách .

Tôi ngồi xuống, các blogger xung quanh bắt đầu xì xào:

“Cô chính là người nổi tiếng ngày nay đó à? P… nhỉ?”

“Philosophy.”

Tôi mỉm cười nhẹ.

“Cô nói mình là danh viện bản địa, sao trước chưa ai nghe tên vậy? Cô là con nhà ?”

“Tôi từng ‘danh viện’, quen được bạn trai rồi giả danh trên mạng để khoe của, bị bóc trần xong thì bị đuổi khỏi nhà luôn.”

“Nghe nói công chuyên làm tài khoản kiểu phu nhân giàu có hàng loạt đó…”

Tôi cười, không đáp.

Không lâu sau, MC Lâm Phàm lên phát biểu.

Anh đứng dậy, bước ngang qua tôi, rồi bỗng khựng lại.

“Tư Tư?”

Giữa ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, tôi từ tốn đứng lên, nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho anh, giọng dịu dàng:

“Thuộc lời rồi chứ?”

“Cần phải thuộc lời.”

“Chồng em giỏi quá~ lên .”

Tôi bình thản ngồi xuống, mọi ánh đều đổ dồn về phía tôi, tôi mỉm cười anh.

Người dẫn chương trình hỏi:

“Ngài Lâm, vị tiểu thư rồi là…?”

Lâm Phàm ngừng lại chút, rồi nói dứt khoát:

“Vợ tôi.”

Câu này dứt, cả khán phòng xôn xao!

Lâm Phàm phát biểu xong phần mở màn, liền quay lại chỗ tôi, đưa tay ra để tôi khoác lấy, sau đó giới thiệu tôi những người xung quanh.

Chuyện này, nếu đặt , đúng là nằm mơ cũng không dám nghĩ.

Lâm Phàm kết hôn cơn tức giận, muốn trả thù mẹ mình, sau đó thì hối hận vô cùng.

thân, không gánh nổi danh xưng “phu nhân nhà họ Lâm”.

— Cho đến tối nay, khi anh thấy tôi xuất hiện lộng lẫy như , anh mới thay đổi suy nghĩ.

Tùy chỉnh
Danh sách chương