Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Tôi làm bộ ngạc nhiên:

“Cái móc khóa toàn đá này, không anh chuẩn bị à?”

Lông mày Phó Dật ràng khẽ nhíu lại, nhưng rất nhanh đã giãn ra.

“Em .”

Tôi khẽ cong môi đầy ẩn ý:

“Nhưng mà ~”

“Xe cả chục tỷ anh còn mua rồi, sao lại treo cái rác rưởi này lên chọc tức em ?”

Tôi cười nhẹ:

“Em cầm cái này ra , người ta lại tưởng phu nhân tổng giám đốc Phó cầm nhầm chìa khóa giả đi khoe sao?”

“Cái gì?”

Phó Dật nhíu mày, tỏ khó hiểu.

Tôi đưa con búp bê gần sát lại cho anh ta :

“Thứ này mà anh cũng dám móc lên chìa khóa xe em? Nghĩ gì ?”

mặt Phó Dật bắt đầu mất tự nhiên, anh ta ho khẽ một tiếng.

Ngay giây sau, điện thoại tôi báo có một khoản chuyển khoản tám chữ số. Khi quay lại tôi, sắc mặt anh ta lập tức bình thản trở lại.

“Xin lỗi, anh không hiểu mấy thứ này lắm, em đi đổi cái khác đi.”

Ừ, tám chữ số đúng là vạn năng thật.

khiến tâm trạng tôi lập tức tươi rói.

Tôi cất điện thoại đi, đổi chủ đề:

“À, thư ký của anh đổi từ khi nào thế? Trước đó chẳng là Trương Đồng sao?”

Trước đó thư ký của anh ta là nam.

Một người rất đáng tin.

Phó Dật đưa tay gãi mũi:

“Trương Đồng điều sang chi nhánh rồi, là thư ký mới.”

Tôi từng động tác nhặt của anh ta mà trong lòng càng thêm lạnh lẽo.

Cuối , tôi nặn ra một nụ cười, gật đầu:

“Ồ.”

Tôi lại hỏi:

“Cô bé đó, dùng không?”

Tôi thấy tay Phó Dật khẽ siết lại thành nắm đấm.

Câu trả lời không còn quan trọng .

Tôi xoay người bước đi, giơ tay vẫy vẫy:

“Em đi , đến thăm mẹ một lát.”

6

Tôi đến thăm mẹ của Phó Dật.

Tôi không có mẹ.

Chỉ có ba.

Tôi có xem là báu vật trong lòng ông.

Nhưng cho dù là , ông vẫn không vì tôi mà kéo dài “hạn sử dụng” của tình yêu ông dành cho mẹ tôi.

Ông ngoại tình với cấp dưới, còn mẹ tôi kiêu hãnh mà nhảy lầu tự vẫn.

Tôi rất yêu họ. Nhưng cũng ghét họ như nhau.

Đó là một loại cảm xúc rất mâu thuẫn.

Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mẹ tôi thật dại dột.

Chỉ vì một chút kiêu ngạo mà đến cả con gái cũng bỏ mặc.

Tình yêu quan trọng đến thế sao?

tốt, nhưng không có cũng chẳng sao cả.

Chỉ vì một người đàn ông mà đánh đổi cả tính mạng.

Cô nghĩ đó là cao thượng? Cô tưởng có khiến ai đó day dứt cả đời?

Đâu ngờ cô vừa nằm , ba tôi đã “vì đau buồn” mà bận rộn giữa vòng tay các cô khác.

Một người đàn ông giàu có đau khổ, sao lại không “đắt giá” cơ chứ?

Mẹ tôi đúng là ngốc không đâu cho hết.

Vừa bước vào cửa, mẹ Phó Dật đã bê ra một bát canh.

Rồi chỉ vào đó, hối tôi mau uống đi.

Tôi biết ngay đó là gì.

Mấy bài “thuốc dưỡng tử” trong giới quý phu nhân mà.

Trước , dù không , tôi vẫn nể mặt Phó Dật mà cố nuốt.

Nhưng nay, tôi đến không giữ diện cho ai cả.

Tôi cố tình lộ mặt khó xử, bà tất nhiên nhận ra ngay.

“An An, con sao ?”

Bà dè dặt hỏi:

“Có con với Phó Dật cãi nhau không?”

Tôi lắc đầu, ôm lấy tay bà:

“Không ạ.”

sao lại không chịu uống canh?”

Thấy tôi im lặng, bà nhíu mày hỏi:

“Đừng nói với mẹ là hai đứa tính không sinh con nhé?”

Tôi cố gắng ép ra vài giọt :

“Mẹ, con cố gắng rồi, nhưng mà…”

Trong ánh kinh ngạc của mẹ Phó Dật, tôi bắt đầu kể ra câu chuyện đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước.

“Con đã lén đi kiểm tra sức khỏe toàn diện. Bác sĩ nói cơ con hoàn toàn bình thường…”

Tôi cố tình dừng đúng lúc, bà tha hồ tưởng tượng.

Môi bà run rẩy:

“Ý con là sao?”

Tôi tỏ tủi thân:

“Bác sĩ nói, rất có là…”

Mẹ Phó Dật lập tức bùng nổ:

“Con đừng nói bậy!”

Tôi kéo tay bà, đáng thương nói:

“Mẹ, con cũng muốn có con chứ. Nhưng chuyện này… con thật sự bất lực.”

Ánh tôi dò xét vài lần, cuối thất vọng ngồi phịch .

“Chuyện này… Phó Dật nó…”

“Con không dám nói với anh , đàn ông mà, tự trọng cao lắm…”

“Con chỉ có nhận là lỗi ở con…”

Nghe đến , sắc mặt bà dịu đi rệt.

Bà vỗ tay tôi:

“Con vất vả rồi.”

Từ nhà cũ Phó gia bước ra, tay tôi đeo thêm một cặp vòng tay ngọc phỉ thúy.

Dưới ánh nắng, phát ra ánh sáng long lanh cao cấp khỏi chê.

Lúc đưa tôi, mẹ Phó Dật còn không quên nhấn mạnh rằng là đồ ông Phó mang về từ một buổi đấu giá, mấy trăm triệu bạc đấy.

“Phó Dật bận rộn công việc, con bao cho nó nhiều một chút.”

Tất nhiên rồi.

Chỉ cần có tiền, tôi bao cả đại dương.

Tôi không冤枉 (oan ức) gì Phó Dật cả.

Mấy năm kết hôn không có con, vốn dĩ là ý của anh ta.

nên nói tôi đổ oan cũng không đúng.

Còn về mục đích của anh ta ư? Ai mà quan tâm.

Tay đeo vòng cả trăm triệu, tôi thấy cần đi khoe tí đã.

Thế là tôi gọi cho con bạn thân:

“Ra đi, chuyện lần trước mày nói, tụi bàn lại chút nhé.”

7

Từ lâu rồi, con bạn thân của tôi từng tám chuyện với tôi về khứ của nhà họ Phó.

Chuyện liên quan đến con riêng của ba Phó Dật.

Lúc đó tôi chẳng có hứng thú gì, nhưng bây giờ khác, tôi muốn biết ngọn ngành.

Con bạn tôi làm ra kiêu kỳ.

“Lôi bộ mặt cầu xin ra coi.”

Tôi cung kính đưa cho nó chiếc vòng tay đính kim cương mà nó đã thèm dãi cả tuần nay.

nó sáng lên, lập tức mở máy buôn dưa.

“Ba Phó Dật ở có phụ nữ thôi khỏi đếm, nhưng có con riêng chỉ có một đứa thôi.”

“Nghe ba tao kể, còn lớn tuổi hơn cả Phó Dật !”

“Cái thứ này là di truyền đấy!”

“Nhưng mà giữ vững gia đình, ba Phó Dật đã cho đống tiền khủng, đẩy người ta ra sống, cấm tiệt về .”

“Chuyện này bao nhiêu năm rồi mà ông vẫn đè như cũ!”

Tôi nghe nó kể như nghe truyện truyền hình, lòng vẫn còn nghi ngờ:

“Mày chắc không đấy? Đừng hại tao nha.”

Nó khoanh tay, mặt không đổi sắc:

“Ba tao với ba Phó Dật là anh em chí cốt – mặc chung một cái quần từ đấy!”

Tôi vẫn chưa tin.

“Thế sao ông lại đi kể cái bí mật động trời này cho mày? Biết mày mồm loa mép giải, lại còn chơi thân với tao?”

Nó lè lưỡi:

“Cũng tại mày đấy thôi. đó tao chuốc cho ông say mềm, hỏi gì cũng phun hết.”

Thôi rồi.

Tôi tin.

Sau đó tôi tìm đến thám tử tư.

“Tôi chỉ cần thông tin và cách liên lạc, đừng kinh động đến bất kỳ ai.”

8

Tối đó Phó Dật về nhà, trông mệt mỏi thấy .

Anh ta ngồi ghế sofa, gọi tôi:

“Anh ra vài , em giúp anh chuẩn bị hành lý.”

Tôi như mọi khi đáp:

“Ừ, .”

Rồi tôi hỏi:

“Anh đi một à? Có tài xế đưa không? Hay là em tiễn anh ra sân ?”

Anh ta lắc đầu, rồi như sực nhớ ra gì đó, chỉ chọn một câu trả lời:

“Ừm, phiền em dậy sớm một chút, đưa anh ra sân .”

Nửa đêm, Phó Dật đã ngủ. Tôi trằn trọc mãi không chợp .

Tôi bếp lấy , đi ngang qua phòng khách thấy vali của Phó Dật đặt ngay ngắn ở cửa.

Tôi bỗng muốn mở cái hộp Pandora đó ra xem thử.

Dù là tôi đóng gói, nhưng là anh ta tự lấy ra sắp lại.

Tôi kiểm tra thêm một lần chắc cũng không sao.

Tôi nhẹ nhàng mở vali ra.

Rồi trong túi quần của anh ta, tôi lại một lần thấy cái quả bóng đó.

Tôi không diễn tả nổi cảm xúc của .

Tôi thức trắng cả đêm, nhưng sáng sau vẫn dậy sớm làm bữa sáng như thường.

Sau đó, với cặp thâm quầng, tôi tiễn Phó Dật ra sân .

Và đúng như tôi dự đoán – là Hứa đi anh ta.

Thấy Hứa bước từ xe anh ta, tôi suýt không kìm biểu cảm trên mặt.

Cô ta vui nhảy xe, kéo theo một cái vali Hello Kitty màu hồng xíu.

Không còn cái dè dặt như trước , thoải mái hẳn ra.

Cái kiểu hớn hở đó… đúng kiểu người chiến thắng.

“Xin lỗi phu nhân, vốn dĩ là tài xế sẽ đến đón tổng giám đốc Phó, nhưng nhà em xa , em lại ngủ nướng, sợ lỡ chuyến nên tài xế mới đến đón em trước ạ.”

“Phiền chị , dậy sớm đưa tổng giám đốc ra sân .”

Câu nào cũng giải , nhưng câu nào cũng khoe mẽ.

Tôi lặng lẽ cô ta diễn.

Phó Dật bên cạnh bắt đầu tỏ ra sốt ruột.

“Đi làm thủ tục đi.”

Cái miệng líu lo bỗng im bặt.

Cô ta cắn môi, cúi đầu ngoan ngoãn:

“Dạ.”

Cô gái đi rồi, Phó Dật nắm tay tôi siết chặt lại.

Anh ta như phân vân điều gì đó.

Cuối cũng mở miệng:

“Hay là em đi anh nhé?”

Tôi anh ta hai giây, rồi phì cười:

“Anh nói gì cơ? Anh đi công tác từ trước đến giờ có bao giờ đưa em theo đâu.”

Ở góc xa phía bên kia, tôi thấy Hứa .

Tôi đẩy nhẹ vai anh ta:

“Thôi, mau đi đi. Cô bé kia còn đợi anh kìa.”

Phó Dật nhíu mày, khó chịu hiếm thấy, lần đầu chủ động giải :

“Không chỉ có anh với cô , cả nhóm đã qua trước rồi.”

Tôi bắt đầu thấy tò mò.

Ngay cả vụ ở chung khách sạn anh ta còn chẳng thèm giải , thế mà lần này lại chủ động nói?

Phó Dật cứ như giấu đầu lòi đuôi:

“Em chưa từng ra với anh mà. Hay là lần này đi anh luôn đi.”

Tôi vẫn từ chối.

Phó Dật hết cách, lần hiếm hoi đi mà còn quay đầu ba lần.

Còn tôi, chỉ quay lại một lần duy nhất, đã thấy Hứa đưa tay kéo tay áo anh ta, miệng vẫn luyên thuyên không ngừng.

Phó Dật muốn tôi tự ra tay ngăn chặn mọi chuyện dần mất kiểm soát.

Nhưng tôi không muốn rồi.

Thậm chí, tôi còn mong hai người họ… tiến nhanh thêm chút .

Tôi sắp không chờ nổi rồi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương