Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Tôi vừa muốn thở phào, lại nghe Trần Khải Văn nói:

“Chuyện hứa hôn từ nhỏ anh biết. anh nhắc anh.

bây giờ không còn thịnh hành chuyện nữa, sau này đừng nhắc tới.

“Để em làm con dâu nuôi càng là khiến em chịu uất ức. Em đừng nghe cậu em nói bừa.”

“Từ nay về sau, cứ xem như chưa có chuyện này đi…”

Trần Hy đứng bên cạnh, khinh miệt nhìn tôi.

Chỉ bằng vài câu, Trần Khải Văn mười sáu tuổi sắp xếp xong mọi chuyện.

Tôi đồng ý.

nhận ân huệ của anh, tôi luôn xem anh như vị cứu tinh.

vậy, khi anh hai mươi lăm tuổi xuất hiện tại trang viên nhà tôi, hỏi tôi có đồng ý gả cho anh không, tôi gật .

Sau khi kết hôn, tôi và Trần Khải Văn kính nhau như khách.

Tôi tưởng chỉ cần chờ, sẽ có kết quả tốt.

Tôi tưởng câu “sau này chúng ta sống cho tốt” của anh không phải lời dỗ dành.

vậy, tôi yêu mức dốc hết tất cả.

sau này, tôi tổn thương đau thấu tim gan.

Cuộc hôn nhân năm, tôi luôn ôm một trái tim yêu anh.

Vậy mà đổi lại được gì?

Là Trần Khải Văn không ngừng đào lại chuyện cũ.

Lấy khứ của tôi để đâm chỗ đau nhất.

Khi tôi mất kiểm soát nhất, chật vật nhất, anh nói một câu:

“Một đứa con gái mồ côi như cô mà cũng đòi quản tôi à?”

“Khi tôi dạy tôi cách sống trong giới này, cô còn như chó lang thang, cậu cô bán nhà tôi làm con dâu nuôi…”

“Nếu không có tôi, đời cô sớm hủy …”

tận hôm nay, tôi vẫn nhớ rất rõ cảm giác khi nghe lời .

Toàn thân cứng đờ.

Máu dồn lên .

ngón tay lạnh ngắt.

Một cuộc hôn nhân không có tình yêu, ngay từ định sẵn kết cục.

Sau đau khổ, cuối tôi cũng quyết định buông tha cho chính mình.

Tôi cũng hoàn toàn nghĩ thông suốt.

Dù lớn lên sống không tốt đâu, cũng vẫn tốt hơn năm mười bốn tuổi đột ngột mất , tài sản chiếm đoạt.

Vậy tôi còn gì để oán trách?

Không yêu, người nhẹ tênh.

Lẽ tôi nên buông tay từ lâu .

## 12

Trong phòng bệnh đặc biệt.

Trần Khải Văn dựa giường, nhìn tôi đang .

“Lương Nghi, sao anh cứ thấy em thay đổi rất ?”

Tôi nhìn anh.

“Có lẽ anh mệt thôi.

“Con người một khi mệt mỏi dễ suy nghĩ linh tinh.”

Anh thở dài.

“Trước kia sao anh không nhìn Trần Hy là người như vậy nhỉ.”

“Mấy năm trước, chắc em chịu ấm ức lắm?”

Tôi cúi , tiếp tục , nhẹ nhàng nói:

“Đều qua .”

Thấy tôi không hào hứng, anh hơi lấy lòng hỏi:

“Ngày mai em có thời gian không?”

“Có thể đi dự tiệc đính hôn của một người bạn anh không? Em cũng quen người , chính là…”

Tôi bình cắt ngang.

“Gần em bận lắm.

“Ngày mai em phải đưa A Thành đi hội chợ. Anh tự đi dự tiệc đính hôn đi.”

người bạn của Trần Khải Văn tôi đều biết.

có vô số lần, tôi muốn hòa nhập cuộc sống của anh.

đều anh nhẹ nhàng từ chối.

“Lần sau đi, họ không thân em lắm.”

Bây giờ, anh chủ động nhắc tới.

tôi chẳng còn hứng thú.

## 13

“Thế tháng sau sao? Tháng sau anh phải sang Anh ký hợp đồng. Chúng ta đi nhau nhé.

“Tính , cũng lâu chúng ta không đi chơi riêng nhau.”

“Để lúc tính.” Tôi hơi bực, uể oải đáp.

“Gần công ty việc, em phải đi khảo sát.”

Giữa tôi và Trần Khải Văn trước vốn chưa thân thiết mức có thể đi du lịch nhau.

So đi riêng hai người, tôi càng thích đưa con đi khám phá thế giới.

Từ nhỏ mất khiến tôi vô trân tình thân.

Kỳ vọng rơi khoảng không, cảm xúc của Trần Khải Văn có chút sa sút.

Nghi.

“Sao anh cứ cảm thấy gần em bận vậy?”

Tôi liếc anh một cái.

“Cũng bình thường thôi. Đúng là có hơi bận.”

chính trị kinh tế ngày cũng phải .”

“Hôm nay không xong phải dồn sang ngày mai.”

Ý ngoài lời là: đừng làm phiền tôi nữa.

Trần Khải Văn lớn lên trong môi trường kinh doanh, hai mươi tuổi lăn lộn trên thương trường.

Không thể anh không nghe ý tôi.

anh vẫn nóng vội muốn tìm một đáp án, bực bội hỏi:

, khảo sát, chăm con – chuyện thật sự quan vậy sao? Lẽ còn quan hơn anh?”

Tôi cố gắng kiên nhẫn đáp:

“Trần Khải Văn.

“Gần anh thay đổi .

“Có phải gặp chuyện nên tinh thần không ổn định không?”

Anh sững người tại chỗ.

Rất lâu không nói nữa.

Tôi được yên , liền rời khỏi phòng bệnh.

## 14

Tôi vẫn nhớ rất lâu trước .

Mỗi khi Trần Hy phá hoại quan hệ giữa tôi và Trần Khải Văn, tôi đều vô lo lắng.

Không nhịn được mà hỏi thêm một câu.

Không nhịn được mà giải thích anh.

khi ấy, lần Trần Khải Văn cũng bực bội mở miệng:

chuyện này quan lắm sao? sao cứ phải nói đi nói lại cho anh nghe?”

“Nếu em rảnh đi làm từ thiện đi.

“Lương Nghi, trong tay em chỉ quản vài trang viên, lúc cũng có thời gian rảnh.

“Còn anh sao? Anh phải quản cả một tập đoàn lớn như vậy, lấy đâu thời gian nghe em nói chuyện này?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.