Ngày đại hôn, trưởng tỷ bỏ trốn, ta bị ép thay nàng xuất giá.
Phu quân mở khăn hỷ lên với vẻ hớn hở, sau đó nụ cười lại cứng đờ nơi khóe môi.
Ta giữ lấy tay hắn khi hắn định quay người bỏ đi, rồi cùng hắn thoả thuận ba điều ước định:
Thứ nhất, việc gả thay không phải ý của ta, mong hắn tra rõ sự tình, đừng oán sai người vô tội.
Thứ hai, ta và hắn chỉ là phu thê giả, ba năm sau sẽ hòa ly.
Thứ ba, trước khi hòa ly, hắn phải cho ta thể diện mà một chính thê đáng được hưởng.
Phu quân gật đầu đáp ứng.
Ba năm trôi qua rất nhanh.
Hắn làm được bậc quân tử ôn hòa.
Ta cũng làm tròn vai chủ mẫu đoan trang.
Chúng ta ngầm cho rằng cuộc sống sẽ cứ tiếp tục tiếp diễn như vậy.
Nhưng rồi trưởng tỷ quay về.
Nàng ngất ngay trước kiệu của phu quân, trong tay còn nắm vật đính ước giữa hai người.
Phu quân đưa nàng vào y quán rồi lập tức rời đi.
Hắn bảo ta, chuyện cũ đã qua thì nên để nó trôi vào dĩ vãng.
Nhưng trưởng tỷ quyết tâm muốn bù đắp cho hắn.
Nàng quấn lấy hắn, quỳ xuống cầu xin hắn, cầu phúc cho hắn, thêu khăn cho hắn, sao chép sách quý cho hắn, mặc kệ lời dèm pha khắp thành.
Đến ngày kết thúc kỳ hạn ba năm.
Phu quân đột nhiên hỏi: “Sống những ngày bình thường như vậy, nàng thật lòng cam tâm sao?”
Ta điềm tĩnh đáp: “Không cam tâm. Vậy nên chúng ta hòa ly đi.”
…